CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 526
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 526Cố họng Tống Hân Nghiên hơi cứng lại, tim như bị kim đâm vào.Đã lâu rồi không gặp cô nhóc, bao lần nằm mơ thấy… Không ngờ khi gặp mặt lại là hình ảnh này.Tưởng Minh Trúc ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Tống Hân Nghiên, chờ cô trả lời.Một lớn một nhỏ, hai người có khuôn mặt nhỏ nhắn với ánh mắt rất giống nhau, cứ thế nhìn nhau.Tống Hân Nghiên bước đến, ngồi xuống trước mặt Tưởng Minh Trúc, khẽ vuốt má nhỏ mềm mại của cô bé: “Minh Trúc, mẹ biết con luôn là một đứa trẻ thông minh ngoan ngoãn. Nhưng thế giới của người lớn rất phức tạp, có rất nhiều chuyện không thể dùng có phải không, có đúng không để có được câu trả lời được.”“Thế nên chính là mẹ không muốn ở bên hai ba con con, nhưng lại muốn tìm lý do để con tin rằng đó không phải lỗi của mẹ, là do mẹ có lý do bất đắc dĩ chứ gì?”Cô bé nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi.Tống Hân Nghiên lập tức nghẹn họng.Muốn nói phải, nhưng nhìn đôi mắt to tròn đầy mong đợi của cô bé lại không thể thốt thành lời.Muốn nói không phải, nhưng lại không thể làm trái lòng mình, không thể nhìn cô bé chờ mong xong lại bị thất vọng.Cô đổi sang cách giải thích khéo léo hơn: “Minh Trúc, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì quan hệ của mẹ và con cũng sẽ không thay đổi. Trong lòng con đã coi mẹ là mẹ thì mẹ mãi mãi vẫn là mẹ của con. Nếu trong lòng con coi mẹ là bạn bè, thì chúng ta sẽ luôn là bạn thân, là chị em thân thiết. Không phải là cứ thân thiết là phải ở bên nhau đâu…”“Người lớn đều là kẻ nói dối hết!”Đôi mắt của cô bé đỏ lên, nước mắt trong suốt trực trào trong mắt nhưng vẫn cứ mãi không chịu rơi xuống: “Rõ ràng là mẹ không muốn bên lão Tưởng nữa. Mẹ có biết không, gần đây tên ngốc này vì mẹ mà không ăn không uống, coi mình thành cái máy chỉ biết làm việc thôi. Ngày biết được mẹ ở đây, ba đã vui mừng biết bao, sửa soạn mình thật chỉn chu gọn gàng, vội vàng…”“Tưởng Minh Trúc, ngậm miệng lại!”Tưởng Tử Hàn thấp giọng quát lên.Người đàn ông nghiến răng, gương mặt tuấn tú đầy giận dữ, cả người toát ra vẻ lạnh lẽo thấu xương.Cô bé tủi thân mím chặt miệng lại, không nói nữa.Rõ ràng là vô cùng buồn bã, nhưng vẫn kiềm chế không để nước mắt rơi.Còn nhỏ như vậy mà đã quật cường như thế, tự chủ tốt như vậy khiến cho tất cả mọi người ở đây đều yên lặng, khó chịu theo.Sự đau đớn trong lòng Tống Hân Nghiên lập tức hóa thành tức giận.Cô đứng dậy, cười mỉa mai: “Tưởng Tử Hàn, đừng có mà hèn hạ như vậy. Đẩy một đứa bé ra để chơi bài tình cảm còn giả vờ như mình thanh cao lắm để làm gì. Tôi nên cảm ơn anh chắc? Loại người tùy tiện cướp đoạt sinh mạng của người khác, cướp đi tự do của người khác, thậm chí còn cho mình quyền hành của đao phủ như anh thì lấy đâu ra mặt mũi để đứng đây quát con bé hả?”Tưởng Tử Hàn vốn đang tức giận bừng bừng, quay sang nhìn thấy đôi mắt vô hồn của cô, tức giận trong lòng lập tức biến mất.Đôi mắt cô đỏ hoe, có cả áy náy, thất vọng, đau khổ… Đủ mọi cung bậc cảm xúc cuộn trào sâu trong đôi mắt.
CHƯƠNG 526
Cố họng Tống Hân Nghiên hơi cứng lại, tim như bị kim đâm vào.
Đã lâu rồi không gặp cô nhóc, bao lần nằm mơ thấy… Không ngờ khi gặp mặt lại là hình ảnh này.
Tưởng Minh Trúc ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Tống Hân Nghiên, chờ cô trả lời.
Một lớn một nhỏ, hai người có khuôn mặt nhỏ nhắn với ánh mắt rất giống nhau, cứ thế nhìn nhau.
Tống Hân Nghiên bước đến, ngồi xuống trước mặt Tưởng Minh Trúc, khẽ vuốt má nhỏ mềm mại của cô bé: “Minh Trúc, mẹ biết con luôn là một đứa trẻ thông minh ngoan ngoãn. Nhưng thế giới của người lớn rất phức tạp, có rất nhiều chuyện không thể dùng có phải không, có đúng không để có được câu trả lời được.”
“Thế nên chính là mẹ không muốn ở bên hai ba con con, nhưng lại muốn tìm lý do để con tin rằng đó không phải lỗi của mẹ, là do mẹ có lý do bất đắc dĩ chứ gì?”
Cô bé nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi.
Tống Hân Nghiên lập tức nghẹn họng.
Muốn nói phải, nhưng nhìn đôi mắt to tròn đầy mong đợi của cô bé lại không thể thốt thành lời.
Muốn nói không phải, nhưng lại không thể làm trái lòng mình, không thể nhìn cô bé chờ mong xong lại bị thất vọng.
Cô đổi sang cách giải thích khéo léo hơn: “Minh Trúc, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì quan hệ của mẹ và con cũng sẽ không thay đổi. Trong lòng con đã coi mẹ là mẹ thì mẹ mãi mãi vẫn là mẹ của con. Nếu trong lòng con coi mẹ là bạn bè, thì chúng ta sẽ luôn là bạn thân, là chị em thân thiết. Không phải là cứ thân thiết là phải ở bên nhau đâu…”
“Người lớn đều là kẻ nói dối hết!”
Đôi mắt của cô bé đỏ lên, nước mắt trong suốt trực trào trong mắt nhưng vẫn cứ mãi không chịu rơi xuống: “Rõ ràng là mẹ không muốn bên lão Tưởng nữa. Mẹ có biết không, gần đây tên ngốc này vì mẹ mà không ăn không uống, coi mình thành cái máy chỉ biết làm việc thôi. Ngày biết được mẹ ở đây, ba đã vui mừng biết bao, sửa soạn mình thật chỉn chu gọn gàng, vội vàng…”
“Tưởng Minh Trúc, ngậm miệng lại!”
Tưởng Tử Hàn thấp giọng quát lên.
Người đàn ông nghiến răng, gương mặt tuấn tú đầy giận dữ, cả người toát ra vẻ lạnh lẽo thấu xương.
Cô bé tủi thân mím chặt miệng lại, không nói nữa.
Rõ ràng là vô cùng buồn bã, nhưng vẫn kiềm chế không để nước mắt rơi.
Còn nhỏ như vậy mà đã quật cường như thế, tự chủ tốt như vậy khiến cho tất cả mọi người ở đây đều yên lặng, khó chịu theo.
Sự đau đớn trong lòng Tống Hân Nghiên lập tức hóa thành tức giận.
Cô đứng dậy, cười mỉa mai: “Tưởng Tử Hàn, đừng có mà hèn hạ như vậy. Đẩy một đứa bé ra để chơi bài tình cảm còn giả vờ như mình thanh cao lắm để làm gì. Tôi nên cảm ơn anh chắc? Loại người tùy tiện cướp đoạt sinh mạng của người khác, cướp đi tự do của người khác, thậm chí còn cho mình quyền hành của đao phủ như anh thì lấy đâu ra mặt mũi để đứng đây quát con bé hả?”
Tưởng Tử Hàn vốn đang tức giận bừng bừng, quay sang nhìn thấy đôi mắt vô hồn của cô, tức giận trong lòng lập tức biến mất.
Đôi mắt cô đỏ hoe, có cả áy náy, thất vọng, đau khổ… Đủ mọi cung bậc cảm xúc cuộn trào sâu trong đôi mắt.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 526Cố họng Tống Hân Nghiên hơi cứng lại, tim như bị kim đâm vào.Đã lâu rồi không gặp cô nhóc, bao lần nằm mơ thấy… Không ngờ khi gặp mặt lại là hình ảnh này.Tưởng Minh Trúc ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Tống Hân Nghiên, chờ cô trả lời.Một lớn một nhỏ, hai người có khuôn mặt nhỏ nhắn với ánh mắt rất giống nhau, cứ thế nhìn nhau.Tống Hân Nghiên bước đến, ngồi xuống trước mặt Tưởng Minh Trúc, khẽ vuốt má nhỏ mềm mại của cô bé: “Minh Trúc, mẹ biết con luôn là một đứa trẻ thông minh ngoan ngoãn. Nhưng thế giới của người lớn rất phức tạp, có rất nhiều chuyện không thể dùng có phải không, có đúng không để có được câu trả lời được.”“Thế nên chính là mẹ không muốn ở bên hai ba con con, nhưng lại muốn tìm lý do để con tin rằng đó không phải lỗi của mẹ, là do mẹ có lý do bất đắc dĩ chứ gì?”Cô bé nghiêng đầu, nghiêm túc hỏi.Tống Hân Nghiên lập tức nghẹn họng.Muốn nói phải, nhưng nhìn đôi mắt to tròn đầy mong đợi của cô bé lại không thể thốt thành lời.Muốn nói không phải, nhưng lại không thể làm trái lòng mình, không thể nhìn cô bé chờ mong xong lại bị thất vọng.Cô đổi sang cách giải thích khéo léo hơn: “Minh Trúc, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì quan hệ của mẹ và con cũng sẽ không thay đổi. Trong lòng con đã coi mẹ là mẹ thì mẹ mãi mãi vẫn là mẹ của con. Nếu trong lòng con coi mẹ là bạn bè, thì chúng ta sẽ luôn là bạn thân, là chị em thân thiết. Không phải là cứ thân thiết là phải ở bên nhau đâu…”“Người lớn đều là kẻ nói dối hết!”Đôi mắt của cô bé đỏ lên, nước mắt trong suốt trực trào trong mắt nhưng vẫn cứ mãi không chịu rơi xuống: “Rõ ràng là mẹ không muốn bên lão Tưởng nữa. Mẹ có biết không, gần đây tên ngốc này vì mẹ mà không ăn không uống, coi mình thành cái máy chỉ biết làm việc thôi. Ngày biết được mẹ ở đây, ba đã vui mừng biết bao, sửa soạn mình thật chỉn chu gọn gàng, vội vàng…”“Tưởng Minh Trúc, ngậm miệng lại!”Tưởng Tử Hàn thấp giọng quát lên.Người đàn ông nghiến răng, gương mặt tuấn tú đầy giận dữ, cả người toát ra vẻ lạnh lẽo thấu xương.Cô bé tủi thân mím chặt miệng lại, không nói nữa.Rõ ràng là vô cùng buồn bã, nhưng vẫn kiềm chế không để nước mắt rơi.Còn nhỏ như vậy mà đã quật cường như thế, tự chủ tốt như vậy khiến cho tất cả mọi người ở đây đều yên lặng, khó chịu theo.Sự đau đớn trong lòng Tống Hân Nghiên lập tức hóa thành tức giận.Cô đứng dậy, cười mỉa mai: “Tưởng Tử Hàn, đừng có mà hèn hạ như vậy. Đẩy một đứa bé ra để chơi bài tình cảm còn giả vờ như mình thanh cao lắm để làm gì. Tôi nên cảm ơn anh chắc? Loại người tùy tiện cướp đoạt sinh mạng của người khác, cướp đi tự do của người khác, thậm chí còn cho mình quyền hành của đao phủ như anh thì lấy đâu ra mặt mũi để đứng đây quát con bé hả?”Tưởng Tử Hàn vốn đang tức giận bừng bừng, quay sang nhìn thấy đôi mắt vô hồn của cô, tức giận trong lòng lập tức biến mất.Đôi mắt cô đỏ hoe, có cả áy náy, thất vọng, đau khổ… Đủ mọi cung bậc cảm xúc cuộn trào sâu trong đôi mắt.