CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 537
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 537Cô ấy nhìn Tống Hân Nghiên, không khuyên nữa, nhưng vẫn hy vọng cô có thể tỉnh táo lại một chút: “Hân Nghiên à, dù sao anh ta cũng là Tưởng Tử Hàn, là một người đàn ông trưởng thành trong gia tộc lớn như nhà họ Tưởng. Xưa nay đều được phụ nữ cưng chiều yêu thương và nịnh bợ, chưa từng bị phụ nữ làm tổn thương như vậy. Hơn nữa, người như anh ta mà có thể làm đến nước này vì cậu, thật sự…”Viền mắt Tống Hân Nghiên đỏ hoe, nước mắt chực trào nơi khóe mắt bị được cô cưỡng ép dằn lại.Cuối cùng Khương Thu Mộc không nói tiếp được nữa.Cả hai im lặng, trong lòng như có khối đá lớn nặng nề chèn ép lên, ai cũng đều khổ sở.Một lúc lâu sau, Khương Thu Mộc mới thở ra một hơi tiến tới ôm lấy Tống Hân Nghiên, vỗ vai an ủi cô: “Được rồi, được rồi. Xin lỗi, tớ không nên nói mấy lời này, cậu đừng buồn nữa…”Tống Hân Nghiên ngửa đầu ra sau, ép nước mắt sắp tràn mi về, không cho rơi xuống.Nhưng giọng nói lại chất chứa sự kiềm chế và nức nở: “Đầu Gỗ, tớ cũng từng yêu, từng yêu bằng cả tấm lòng…”Cô tựa cằm lên vai của Khương Thu Mộc, đưa tay lên che mắt lại: “Đã qua cả rồi, từng yêu rồi thì sẽ không có tiếc nuối, như vậy đã đủ rồi. Không phải tớ không cho chúng tớ cơ hội, tớ từng đợi anh ấy, cũng từng giải thích. Nhưng có một vài chuyện sẽ thay đổi theo thời gian, bỏ lỡ thì chính là đã bỏ lỡ, người trưởng thành phải có trách nhiệm với lựa chọn của mình…”Khương Thu Mộc buông Tống Hân Nghiên ra, chẹp miệng một tiếng: “Cái con bé Tưởng Minh Trúc đó cũng nói y như vậy, hai người không làm mẹ con thực sự là đáng tiếc mà.”Đôi mắt Tống Hân Nghiên vẫn còn đỏ ửng, bỗng thoáng nở nụ cười nhạt: “Làm chị em tốt hơn.”Khương Thu Mộc hậm hực.Cô ấy cũng muốn làm chị em với con bé kia, nhưng mà lại bị chê……Thủ đô.Tưởng Tử Hàn rời khỏi sân bay, giao Tưởng Minh Trúc lại cho vệ sĩ đưa lên xe quay trở về, còn mình thì lên một chiếc xe khác, đi thẳng tới bệnh viện.Chúc Minh Đức ngồi ghế bên cạnh tay lái, quay đầu lại báo cáo: “Chủ tịch đang lúc xã giao đi vào toilet thì bị người ta đâm. Trên người trúng năm nhát dao, trên đầu có hai nhát, bây giờ vẫn đang cấp cứu…”Tưởng Tử Hàn nghe đến đó, mí mắt giật giật, đôi mày kiếm dữ dằn chau lại vào nhau: “Hung thủ?”“Chạy rồi.”Chu Minh Đức nói: “Theo kết quả điều tra của cảnh sát ở đó thì hung thủ giả dạng nhân viên quét dọn để trà trộn vào trong, từ đầu đến cuối đều đeo khẩu trang nên không nhìn ra được mặt mũi. Sau khi hành hung xong thì đã men theo lối thoát hiểm đi thẳng xuống tầng hầm giữ xe. Sau khi lái xe rời đi cũng không có để lại manh mối gì nữa.”Tưởng Tử Hàn dốc sức nhắm mắt lại, dặn dò: “Cứu người trước.”“Vâng.”Cả đoàn người tới trước cửa phòng ICU.Có người anh họ lớn của Tưởng Tử Hàn là Tưởng Diệc Sâm, vợ lớn của Tưởng Khải Chính là Chu Tinh Ân và con trai của họ, cũng là anh trai cùng cha khác mẹ của Tưởng Tử Hàn là Tưởng Dĩ Bình, những nhân vật chủ chốt đều đã tới đông đủ.Chu Tinh Ân ngồi trên hàng ghế chờ gào giọng khóc lóc: “Một người đang khỏe mạnh, chỉ ra ngoài dùng bữa cơm thôi mà sao lại trở nên như vậy. Nếu như ông ấy xảy ra chuyện gì, chúng ta phải làm sao bây giờ…”
CHƯƠNG 537
Cô ấy nhìn Tống Hân Nghiên, không khuyên nữa, nhưng vẫn hy vọng cô có thể tỉnh táo lại một chút: “Hân Nghiên à, dù sao anh ta cũng là Tưởng Tử Hàn, là một người đàn ông trưởng thành trong gia tộc lớn như nhà họ Tưởng. Xưa nay đều được phụ nữ cưng chiều yêu thương và nịnh bợ, chưa từng bị phụ nữ làm tổn thương như vậy. Hơn nữa, người như anh ta mà có thể làm đến nước này vì cậu, thật sự…”
Viền mắt Tống Hân Nghiên đỏ hoe, nước mắt chực trào nơi khóe mắt bị được cô cưỡng ép dằn lại.
Cuối cùng Khương Thu Mộc không nói tiếp được nữa.
Cả hai im lặng, trong lòng như có khối đá lớn nặng nề chèn ép lên, ai cũng đều khổ sở.
Một lúc lâu sau, Khương Thu Mộc mới thở ra một hơi tiến tới ôm lấy Tống Hân Nghiên, vỗ vai an ủi cô: “Được rồi, được rồi. Xin lỗi, tớ không nên nói mấy lời này, cậu đừng buồn nữa…”
Tống Hân Nghiên ngửa đầu ra sau, ép nước mắt sắp tràn mi về, không cho rơi xuống.
Nhưng giọng nói lại chất chứa sự kiềm chế và nức nở: “Đầu Gỗ, tớ cũng từng yêu, từng yêu bằng cả tấm lòng…”
Cô tựa cằm lên vai của Khương Thu Mộc, đưa tay lên che mắt lại: “Đã qua cả rồi, từng yêu rồi thì sẽ không có tiếc nuối, như vậy đã đủ rồi. Không phải tớ không cho chúng tớ cơ hội, tớ từng đợi anh ấy, cũng từng giải thích. Nhưng có một vài chuyện sẽ thay đổi theo thời gian, bỏ lỡ thì chính là đã bỏ lỡ, người trưởng thành phải có trách nhiệm với lựa chọn của mình…”
Khương Thu Mộc buông Tống Hân Nghiên ra, chẹp miệng một tiếng: “Cái con bé Tưởng Minh Trúc đó cũng nói y như vậy, hai người không làm mẹ con thực sự là đáng tiếc mà.”
Đôi mắt Tống Hân Nghiên vẫn còn đỏ ửng, bỗng thoáng nở nụ cười nhạt: “Làm chị em tốt hơn.”
Khương Thu Mộc hậm hực.
Cô ấy cũng muốn làm chị em với con bé kia, nhưng mà lại bị chê…
…
Thủ đô.
Tưởng Tử Hàn rời khỏi sân bay, giao Tưởng Minh Trúc lại cho vệ sĩ đưa lên xe quay trở về, còn mình thì lên một chiếc xe khác, đi thẳng tới bệnh viện.
Chúc Minh Đức ngồi ghế bên cạnh tay lái, quay đầu lại báo cáo: “Chủ tịch đang lúc xã giao đi vào toilet thì bị người ta đâm. Trên người trúng năm nhát dao, trên đầu có hai nhát, bây giờ vẫn đang cấp cứu…”
Tưởng Tử Hàn nghe đến đó, mí mắt giật giật, đôi mày kiếm dữ dằn chau lại vào nhau: “Hung thủ?”
“Chạy rồi.”
Chu Minh Đức nói: “Theo kết quả điều tra của cảnh sát ở đó thì hung thủ giả dạng nhân viên quét dọn để trà trộn vào trong, từ đầu đến cuối đều đeo khẩu trang nên không nhìn ra được mặt mũi. Sau khi hành hung xong thì đã men theo lối thoát hiểm đi thẳng xuống tầng hầm giữ xe. Sau khi lái xe rời đi cũng không có để lại manh mối gì nữa.”
Tưởng Tử Hàn dốc sức nhắm mắt lại, dặn dò: “Cứu người trước.”
“Vâng.”
Cả đoàn người tới trước cửa phòng ICU.
Có người anh họ lớn của Tưởng Tử Hàn là Tưởng Diệc Sâm, vợ lớn của Tưởng Khải Chính là Chu Tinh Ân và con trai của họ, cũng là anh trai cùng cha khác mẹ của Tưởng Tử Hàn là Tưởng Dĩ Bình, những nhân vật chủ chốt đều đã tới đông đủ.
Chu Tinh Ân ngồi trên hàng ghế chờ gào giọng khóc lóc: “Một người đang khỏe mạnh, chỉ ra ngoài dùng bữa cơm thôi mà sao lại trở nên như vậy. Nếu như ông ấy xảy ra chuyện gì, chúng ta phải làm sao bây giờ…”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 537Cô ấy nhìn Tống Hân Nghiên, không khuyên nữa, nhưng vẫn hy vọng cô có thể tỉnh táo lại một chút: “Hân Nghiên à, dù sao anh ta cũng là Tưởng Tử Hàn, là một người đàn ông trưởng thành trong gia tộc lớn như nhà họ Tưởng. Xưa nay đều được phụ nữ cưng chiều yêu thương và nịnh bợ, chưa từng bị phụ nữ làm tổn thương như vậy. Hơn nữa, người như anh ta mà có thể làm đến nước này vì cậu, thật sự…”Viền mắt Tống Hân Nghiên đỏ hoe, nước mắt chực trào nơi khóe mắt bị được cô cưỡng ép dằn lại.Cuối cùng Khương Thu Mộc không nói tiếp được nữa.Cả hai im lặng, trong lòng như có khối đá lớn nặng nề chèn ép lên, ai cũng đều khổ sở.Một lúc lâu sau, Khương Thu Mộc mới thở ra một hơi tiến tới ôm lấy Tống Hân Nghiên, vỗ vai an ủi cô: “Được rồi, được rồi. Xin lỗi, tớ không nên nói mấy lời này, cậu đừng buồn nữa…”Tống Hân Nghiên ngửa đầu ra sau, ép nước mắt sắp tràn mi về, không cho rơi xuống.Nhưng giọng nói lại chất chứa sự kiềm chế và nức nở: “Đầu Gỗ, tớ cũng từng yêu, từng yêu bằng cả tấm lòng…”Cô tựa cằm lên vai của Khương Thu Mộc, đưa tay lên che mắt lại: “Đã qua cả rồi, từng yêu rồi thì sẽ không có tiếc nuối, như vậy đã đủ rồi. Không phải tớ không cho chúng tớ cơ hội, tớ từng đợi anh ấy, cũng từng giải thích. Nhưng có một vài chuyện sẽ thay đổi theo thời gian, bỏ lỡ thì chính là đã bỏ lỡ, người trưởng thành phải có trách nhiệm với lựa chọn của mình…”Khương Thu Mộc buông Tống Hân Nghiên ra, chẹp miệng một tiếng: “Cái con bé Tưởng Minh Trúc đó cũng nói y như vậy, hai người không làm mẹ con thực sự là đáng tiếc mà.”Đôi mắt Tống Hân Nghiên vẫn còn đỏ ửng, bỗng thoáng nở nụ cười nhạt: “Làm chị em tốt hơn.”Khương Thu Mộc hậm hực.Cô ấy cũng muốn làm chị em với con bé kia, nhưng mà lại bị chê……Thủ đô.Tưởng Tử Hàn rời khỏi sân bay, giao Tưởng Minh Trúc lại cho vệ sĩ đưa lên xe quay trở về, còn mình thì lên một chiếc xe khác, đi thẳng tới bệnh viện.Chúc Minh Đức ngồi ghế bên cạnh tay lái, quay đầu lại báo cáo: “Chủ tịch đang lúc xã giao đi vào toilet thì bị người ta đâm. Trên người trúng năm nhát dao, trên đầu có hai nhát, bây giờ vẫn đang cấp cứu…”Tưởng Tử Hàn nghe đến đó, mí mắt giật giật, đôi mày kiếm dữ dằn chau lại vào nhau: “Hung thủ?”“Chạy rồi.”Chu Minh Đức nói: “Theo kết quả điều tra của cảnh sát ở đó thì hung thủ giả dạng nhân viên quét dọn để trà trộn vào trong, từ đầu đến cuối đều đeo khẩu trang nên không nhìn ra được mặt mũi. Sau khi hành hung xong thì đã men theo lối thoát hiểm đi thẳng xuống tầng hầm giữ xe. Sau khi lái xe rời đi cũng không có để lại manh mối gì nữa.”Tưởng Tử Hàn dốc sức nhắm mắt lại, dặn dò: “Cứu người trước.”“Vâng.”Cả đoàn người tới trước cửa phòng ICU.Có người anh họ lớn của Tưởng Tử Hàn là Tưởng Diệc Sâm, vợ lớn của Tưởng Khải Chính là Chu Tinh Ân và con trai của họ, cũng là anh trai cùng cha khác mẹ của Tưởng Tử Hàn là Tưởng Dĩ Bình, những nhân vật chủ chốt đều đã tới đông đủ.Chu Tinh Ân ngồi trên hàng ghế chờ gào giọng khóc lóc: “Một người đang khỏe mạnh, chỉ ra ngoài dùng bữa cơm thôi mà sao lại trở nên như vậy. Nếu như ông ấy xảy ra chuyện gì, chúng ta phải làm sao bây giờ…”