CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 540
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 540Gương mặt của hai người phụ nữ đều lộ vẻ lo lắng và đau buồn, không còn sự kiêu ngạo lạnh lùng như thường ngày nữa.“Diệc Sâm, Dĩ Bình.” Đôi mắt của Mộ Kiều Dung sưng đỏ, hèn mọn dè dặt hỏi: “Có thể cho dì vào nhìn Khải Chính một lát được không?”Bà ta sợ họ không đồng ý bèn vội vàng bổ sung: “Dì biết thăm bệnh ở ICU sẽ bị giới hạn về thời gian và số người đến thăm, nên dì không đi vào, chỉ đứng bên ngoài nhìn thôi được không…”Tưởng Diệc Sâm gật đầu: “Dì à, chúng ta đều là người một nhà, dĩ nhiên là dì có quyền lợi này rồi, đúng không em hai?”Khuôn mặt của Tưởng Dĩ Bình lập tức lộ vẻ âm hiểm vô cùng, ngoài cười nhưng trong không cười, giọng điệu vô cùng hòa nhã: “Dì đến đúng lúc thật đó, Tử Hàn vừa đến trước thì dì đã đến theo ngay. Chỉ cần đến trễ một chút, ba được đưa vào phòng phẫu thuật thì dì không thể nhìn thấy được nữa đâu. Nếu dì muốn nhìn thì tranh thủ thời gian đi.”Sắc mặt Mộ Kiều Dung cứng đờ, vội vàng nói cảm ơn rồi bước vào khu ICU.Bên ngoài phòng ICU được lắp tường kính rất lớn, giúp người nhà thuận lợi quan sát phòng bệnh nếu không được vào trong.Mộ Kiều Dung nhìn thấy con trai và Tưởng Khải Chính đã lâu không gặp.Lúc này, bà ta nhìn hai người đàn ông quan trọng nhất đời mình qua một lớp tường kính, nước mắt thoáng chốc rơi xuống.Sở Thu Khánh ngơ ngác nhìn bóng lưng cao lớn và kiên quyết của Tưởng Tử Hàn, đôi mắt che kín nỗi hận và không cam lòng cũng rưng rưng.Lúc Tưởng Tử Hàn đi ra khỏi phòng ICU, Tưởng Diệc Sâm và Tưởng Dĩ Bình vẫn còn ở bên ngoài.“Hai ngày nay mọi người đã vất vả rồi, cứ về trước đi, tôi sẽ ở đây coi chừng.”Tưởng Diệc Sâm ngồi trên ghế, hờ hững nói: “Thay phiên nhau đến đi, người đã hôn mê bất tỉnh rồi, dù có biểu hiện tốt đến đâu thì cũng không nhìn thấy đâu.”Tưởng Dĩ Bình bất mãn nhíu mày, cười mỉa mai: “Không phải ba ruột của anh, quả nhiên nói nhẹ nhàng thật đấy.”“Ha!” Tưởng Diệc Sâm cười như không cười: “Cậu là con ruột, lại còn là con vợ cả đàng hoàng mà cũng thấy cậu lo lắng gì đâu.”“Anh!”Không có người ngoài ở đây, anh em bọn họ không thèm giả vờ hòa thuận ngoài mặt nữa.“Đủ rồi!” Tưởng Tử Hàn quát khẽ: “Trước khi ba tỉnh lại, cứ để tôi trông chừng ở đây.”Tưởng Diệc Sâm dửng dưng đứng dậy, tiện tay phủi bụi bẩn không tồn tại trên quần áo mình: “Tùy cậu thôi, cậu muốn chăm thì cứ chăm đi, khi nào không muốn chăm nữa thì kêu người báo cho tôi biết.”Anh ta nói xong thì rời đi luôn.Còn Tưởng Dĩ Bình chỉ lạnh lùng bỏ lại một câu: “Ngày mai tôi tới đổi với cậu.”Rồi cũng đi mất.Trên hành lang trống không.Mộ Kiều Dung bỏ lại Sở Thu Khánh rồi bước tới.“Tử Hàn, rốt cuộc ba của con bị thương thế nào? Trước khi con về, dù mẹ có lo lắng ra sao cũng không dám đến trước mặt bọn họ. Mẹ…”Nói xong, nước mắt bà ta lại trào ra.
CHƯƠNG 540
Gương mặt của hai người phụ nữ đều lộ vẻ lo lắng và đau buồn, không còn sự kiêu ngạo lạnh lùng như thường ngày nữa.
“Diệc Sâm, Dĩ Bình.” Đôi mắt của Mộ Kiều Dung sưng đỏ, hèn mọn dè dặt hỏi: “Có thể cho dì vào nhìn Khải Chính một lát được không?”
Bà ta sợ họ không đồng ý bèn vội vàng bổ sung: “Dì biết thăm bệnh ở ICU sẽ bị giới hạn về thời gian và số người đến thăm, nên dì không đi vào, chỉ đứng bên ngoài nhìn thôi được không…”
Tưởng Diệc Sâm gật đầu: “Dì à, chúng ta đều là người một nhà, dĩ nhiên là dì có quyền lợi này rồi, đúng không em hai?”
Khuôn mặt của Tưởng Dĩ Bình lập tức lộ vẻ âm hiểm vô cùng, ngoài cười nhưng trong không cười, giọng điệu vô cùng hòa nhã: “Dì đến đúng lúc thật đó, Tử Hàn vừa đến trước thì dì đã đến theo ngay. Chỉ cần đến trễ một chút, ba được đưa vào phòng phẫu thuật thì dì không thể nhìn thấy được nữa đâu. Nếu dì muốn nhìn thì tranh thủ thời gian đi.”
Sắc mặt Mộ Kiều Dung cứng đờ, vội vàng nói cảm ơn rồi bước vào khu ICU.
Bên ngoài phòng ICU được lắp tường kính rất lớn, giúp người nhà thuận lợi quan sát phòng bệnh nếu không được vào trong.
Mộ Kiều Dung nhìn thấy con trai và Tưởng Khải Chính đã lâu không gặp.
Lúc này, bà ta nhìn hai người đàn ông quan trọng nhất đời mình qua một lớp tường kính, nước mắt thoáng chốc rơi xuống.
Sở Thu Khánh ngơ ngác nhìn bóng lưng cao lớn và kiên quyết của Tưởng Tử Hàn, đôi mắt che kín nỗi hận và không cam lòng cũng rưng rưng.
Lúc Tưởng Tử Hàn đi ra khỏi phòng ICU, Tưởng Diệc Sâm và Tưởng Dĩ Bình vẫn còn ở bên ngoài.
“Hai ngày nay mọi người đã vất vả rồi, cứ về trước đi, tôi sẽ ở đây coi chừng.”
Tưởng Diệc Sâm ngồi trên ghế, hờ hững nói: “Thay phiên nhau đến đi, người đã hôn mê bất tỉnh rồi, dù có biểu hiện tốt đến đâu thì cũng không nhìn thấy đâu.”
Tưởng Dĩ Bình bất mãn nhíu mày, cười mỉa mai: “Không phải ba ruột của anh, quả nhiên nói nhẹ nhàng thật đấy.”
“Ha!” Tưởng Diệc Sâm cười như không cười: “Cậu là con ruột, lại còn là con vợ cả đàng hoàng mà cũng thấy cậu lo lắng gì đâu.”
“Anh!”
Không có người ngoài ở đây, anh em bọn họ không thèm giả vờ hòa thuận ngoài mặt nữa.
“Đủ rồi!” Tưởng Tử Hàn quát khẽ: “Trước khi ba tỉnh lại, cứ để tôi trông chừng ở đây.”
Tưởng Diệc Sâm dửng dưng đứng dậy, tiện tay phủi bụi bẩn không tồn tại trên quần áo mình: “Tùy cậu thôi, cậu muốn chăm thì cứ chăm đi, khi nào không muốn chăm nữa thì kêu người báo cho tôi biết.”
Anh ta nói xong thì rời đi luôn.
Còn Tưởng Dĩ Bình chỉ lạnh lùng bỏ lại một câu: “Ngày mai tôi tới đổi với cậu.”
Rồi cũng đi mất.
Trên hành lang trống không.
Mộ Kiều Dung bỏ lại Sở Thu Khánh rồi bước tới.
“Tử Hàn, rốt cuộc ba của con bị thương thế nào? Trước khi con về, dù mẹ có lo lắng ra sao cũng không dám đến trước mặt bọn họ. Mẹ…”
Nói xong, nước mắt bà ta lại trào ra.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 540Gương mặt của hai người phụ nữ đều lộ vẻ lo lắng và đau buồn, không còn sự kiêu ngạo lạnh lùng như thường ngày nữa.“Diệc Sâm, Dĩ Bình.” Đôi mắt của Mộ Kiều Dung sưng đỏ, hèn mọn dè dặt hỏi: “Có thể cho dì vào nhìn Khải Chính một lát được không?”Bà ta sợ họ không đồng ý bèn vội vàng bổ sung: “Dì biết thăm bệnh ở ICU sẽ bị giới hạn về thời gian và số người đến thăm, nên dì không đi vào, chỉ đứng bên ngoài nhìn thôi được không…”Tưởng Diệc Sâm gật đầu: “Dì à, chúng ta đều là người một nhà, dĩ nhiên là dì có quyền lợi này rồi, đúng không em hai?”Khuôn mặt của Tưởng Dĩ Bình lập tức lộ vẻ âm hiểm vô cùng, ngoài cười nhưng trong không cười, giọng điệu vô cùng hòa nhã: “Dì đến đúng lúc thật đó, Tử Hàn vừa đến trước thì dì đã đến theo ngay. Chỉ cần đến trễ một chút, ba được đưa vào phòng phẫu thuật thì dì không thể nhìn thấy được nữa đâu. Nếu dì muốn nhìn thì tranh thủ thời gian đi.”Sắc mặt Mộ Kiều Dung cứng đờ, vội vàng nói cảm ơn rồi bước vào khu ICU.Bên ngoài phòng ICU được lắp tường kính rất lớn, giúp người nhà thuận lợi quan sát phòng bệnh nếu không được vào trong.Mộ Kiều Dung nhìn thấy con trai và Tưởng Khải Chính đã lâu không gặp.Lúc này, bà ta nhìn hai người đàn ông quan trọng nhất đời mình qua một lớp tường kính, nước mắt thoáng chốc rơi xuống.Sở Thu Khánh ngơ ngác nhìn bóng lưng cao lớn và kiên quyết của Tưởng Tử Hàn, đôi mắt che kín nỗi hận và không cam lòng cũng rưng rưng.Lúc Tưởng Tử Hàn đi ra khỏi phòng ICU, Tưởng Diệc Sâm và Tưởng Dĩ Bình vẫn còn ở bên ngoài.“Hai ngày nay mọi người đã vất vả rồi, cứ về trước đi, tôi sẽ ở đây coi chừng.”Tưởng Diệc Sâm ngồi trên ghế, hờ hững nói: “Thay phiên nhau đến đi, người đã hôn mê bất tỉnh rồi, dù có biểu hiện tốt đến đâu thì cũng không nhìn thấy đâu.”Tưởng Dĩ Bình bất mãn nhíu mày, cười mỉa mai: “Không phải ba ruột của anh, quả nhiên nói nhẹ nhàng thật đấy.”“Ha!” Tưởng Diệc Sâm cười như không cười: “Cậu là con ruột, lại còn là con vợ cả đàng hoàng mà cũng thấy cậu lo lắng gì đâu.”“Anh!”Không có người ngoài ở đây, anh em bọn họ không thèm giả vờ hòa thuận ngoài mặt nữa.“Đủ rồi!” Tưởng Tử Hàn quát khẽ: “Trước khi ba tỉnh lại, cứ để tôi trông chừng ở đây.”Tưởng Diệc Sâm dửng dưng đứng dậy, tiện tay phủi bụi bẩn không tồn tại trên quần áo mình: “Tùy cậu thôi, cậu muốn chăm thì cứ chăm đi, khi nào không muốn chăm nữa thì kêu người báo cho tôi biết.”Anh ta nói xong thì rời đi luôn.Còn Tưởng Dĩ Bình chỉ lạnh lùng bỏ lại một câu: “Ngày mai tôi tới đổi với cậu.”Rồi cũng đi mất.Trên hành lang trống không.Mộ Kiều Dung bỏ lại Sở Thu Khánh rồi bước tới.“Tử Hàn, rốt cuộc ba của con bị thương thế nào? Trước khi con về, dù mẹ có lo lắng ra sao cũng không dám đến trước mặt bọn họ. Mẹ…”Nói xong, nước mắt bà ta lại trào ra.