CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 542
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 542“À à, được.” Bác sĩ nọ đáp lời: “Tôi kêu y tá lấy một túi đường glucozo cho anh nhé?”Do phải cứu chữa cho bệnh nhân nên bọn họ thường ăn cơm không đúng giờ, lúc tụt huyết áp chỉ có thể vội vàng uống một túi đường glucozo để chữa cháy.Tưởng Tử Hàn lắc đầu, ý bảo bọn họ đừng quan tâm tới anh, còn anh thì hơi sững sờ đứng đó nhìn các bác sĩ và y tá cứu Tưởng Khải Chính.Không biết tại sao, anh bất ngờ nhớ lại khoảng thời gian cùng chung sống với ba trong quá khứ.Ba đã có vợ, mẹ anh chính là người thứ ba phá hủy mái ấm gia đình của ba.Nhưng người thứ ba này lại sinh ra một đứa con trai.Ba không có ý định bỏ rơi vợ con, vì thế hai mẹ con anh vẫn luôn sống ở ngoài.Vì để đền bù thiệt thòi mà người vợ bé và đứa con riêng này phải chịu, ba mua cho họ một căn biệt thự sang trọng bên ngoài, mua thêm người giúp việc và vệ sĩ theo quy cách của nhà họ Tưởng.Ông ta bận rộn nhiều việc nên không thể qua bên này thường xuyên.Nhưng ông ta vẫn cố gắng rút ra một ngày trong tuần để chạy sang đây thăm họ.Có đôi khi ông ta tới rất muộn, chỉ ngồi chừng vài phút rồi đi. Trước khi đi, lúc nào ông ta cũng dặn dò anh phải học tập thật tốt.Cuộc sống ở trường cũng không mấy thân thiện gì đối với những đứa trẻ không có một gia đình bình thường.Hồi học tiểu học, một bạn nhỏ không phân biệt đúng sai sau khi biết tình cảnh gia đình nhà anh, không chỉ đi theo lải nhải sỉ nhục mà còn quây anh lại, chỉ thẳng mặt anh mà mắng anh là đồ con riêng không có ba, con hoang, mẹ không biết liêm sỉ này nọ…Sau khi ba biết chuyện này, ông ta đã xin cho anh nghỉ học, mời riêng giáo viên về nhà dạy anh học hàng ngày.Đợi khi anh lớn hơn một chút, ông ta đăng ký trường học ở nước ngoài, sau đó đưa anh ra nước ngoài…Bị sặc máu loãng, Tưởng Khải Chính lại lên cơn sốc.Tiếng còi báo động trong phòng ICU vẫn vang lên không ngừng.Tưởng Tử Hàn sực tỉnh lại từ trong những hồi ức xa xưa, đôi mắt đã lấy lại tiêu cự.Tưởng Khải Chính trên giường bệnh khuôn mặt đầy máu, trông cực kỳ thê thảm.Trái tim của Tưởng Tử Hàn chợt thắt lại, cuối cùng cũng tỉnh táo.Anh bước tới, tiếp tục gia nhập vào đội cấp cứu…Lúc mấy người Tưởng Diệc Sâm, Tưởng Dĩ Bình và Chu Tinh Ân nhận được tin tức rồi vội vàng chạy tới thì vừa mới cấp cứu xong.Sau một hồi lăn lộn, Tưởng Khải Chính mặt xám như tro tàn chợt tỉnh lại một cách kỳ lạ.Tưởng Tử Hàn không hề nhẹ nhõm chút nào mà lòng càng chùng xuống.Tưởng Khải Chính nhìn con trai máu me khắp người, nở nụ cười hiếm thấy.Có điều ông ta cười quá khó khăn, giọng nói vừa nhỏ vừa khàn: “Con về rồi đấy à.”Đôi mắt của Tưởng Tử Hàn ửng đỏ: “Tỉnh là tốt rồi, muốn nói gì thì đợi dưỡng tốt tinh thần rồi hẵng nói, bây giờ nên nghỉ ngơi trước đã.”“Ba tự biết rõ cơ thể của mình mà.” Tưởng Khải Chính bình tĩnh mà yếu ớt: “Ba sợ mình nhắm mắt lại… thì không thể tỉnh dậy được nữa. Tử Hàn… gọi hai anh của con vào đây, ba… ba có chuyện muốn nói.”
CHƯƠNG 542
“À à, được.” Bác sĩ nọ đáp lời: “Tôi kêu y tá lấy một túi đường glucozo cho anh nhé?”
Do phải cứu chữa cho bệnh nhân nên bọn họ thường ăn cơm không đúng giờ, lúc tụt huyết áp chỉ có thể vội vàng uống một túi đường glucozo để chữa cháy.
Tưởng Tử Hàn lắc đầu, ý bảo bọn họ đừng quan tâm tới anh, còn anh thì hơi sững sờ đứng đó nhìn các bác sĩ và y tá cứu Tưởng Khải Chính.
Không biết tại sao, anh bất ngờ nhớ lại khoảng thời gian cùng chung sống với ba trong quá khứ.
Ba đã có vợ, mẹ anh chính là người thứ ba phá hủy mái ấm gia đình của ba.
Nhưng người thứ ba này lại sinh ra một đứa con trai.
Ba không có ý định bỏ rơi vợ con, vì thế hai mẹ con anh vẫn luôn sống ở ngoài.
Vì để đền bù thiệt thòi mà người vợ bé và đứa con riêng này phải chịu, ba mua cho họ một căn biệt thự sang trọng bên ngoài, mua thêm người giúp việc và vệ sĩ theo quy cách của nhà họ Tưởng.
Ông ta bận rộn nhiều việc nên không thể qua bên này thường xuyên.
Nhưng ông ta vẫn cố gắng rút ra một ngày trong tuần để chạy sang đây thăm họ.
Có đôi khi ông ta tới rất muộn, chỉ ngồi chừng vài phút rồi đi. Trước khi đi, lúc nào ông ta cũng dặn dò anh phải học tập thật tốt.
Cuộc sống ở trường cũng không mấy thân thiện gì đối với những đứa trẻ không có một gia đình bình thường.
Hồi học tiểu học, một bạn nhỏ không phân biệt đúng sai sau khi biết tình cảnh gia đình nhà anh, không chỉ đi theo lải nhải sỉ nhục mà còn quây anh lại, chỉ thẳng mặt anh mà mắng anh là đồ con riêng không có ba, con hoang, mẹ không biết liêm sỉ này nọ…
Sau khi ba biết chuyện này, ông ta đã xin cho anh nghỉ học, mời riêng giáo viên về nhà dạy anh học hàng ngày.
Đợi khi anh lớn hơn một chút, ông ta đăng ký trường học ở nước ngoài, sau đó đưa anh ra nước ngoài…
Bị sặc máu loãng, Tưởng Khải Chính lại lên cơn sốc.
Tiếng còi báo động trong phòng ICU vẫn vang lên không ngừng.
Tưởng Tử Hàn sực tỉnh lại từ trong những hồi ức xa xưa, đôi mắt đã lấy lại tiêu cự.
Tưởng Khải Chính trên giường bệnh khuôn mặt đầy máu, trông cực kỳ thê thảm.
Trái tim của Tưởng Tử Hàn chợt thắt lại, cuối cùng cũng tỉnh táo.
Anh bước tới, tiếp tục gia nhập vào đội cấp cứu…
Lúc mấy người Tưởng Diệc Sâm, Tưởng Dĩ Bình và Chu Tinh Ân nhận được tin tức rồi vội vàng chạy tới thì vừa mới cấp cứu xong.
Sau một hồi lăn lộn, Tưởng Khải Chính mặt xám như tro tàn chợt tỉnh lại một cách kỳ lạ.
Tưởng Tử Hàn không hề nhẹ nhõm chút nào mà lòng càng chùng xuống.
Tưởng Khải Chính nhìn con trai máu me khắp người, nở nụ cười hiếm thấy.
Có điều ông ta cười quá khó khăn, giọng nói vừa nhỏ vừa khàn: “Con về rồi đấy à.”
Đôi mắt của Tưởng Tử Hàn ửng đỏ: “Tỉnh là tốt rồi, muốn nói gì thì đợi dưỡng tốt tinh thần rồi hẵng nói, bây giờ nên nghỉ ngơi trước đã.”
“Ba tự biết rõ cơ thể của mình mà.” Tưởng Khải Chính bình tĩnh mà yếu ớt: “Ba sợ mình nhắm mắt lại… thì không thể tỉnh dậy được nữa. Tử Hàn… gọi hai anh của con vào đây, ba… ba có chuyện muốn nói.”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 542“À à, được.” Bác sĩ nọ đáp lời: “Tôi kêu y tá lấy một túi đường glucozo cho anh nhé?”Do phải cứu chữa cho bệnh nhân nên bọn họ thường ăn cơm không đúng giờ, lúc tụt huyết áp chỉ có thể vội vàng uống một túi đường glucozo để chữa cháy.Tưởng Tử Hàn lắc đầu, ý bảo bọn họ đừng quan tâm tới anh, còn anh thì hơi sững sờ đứng đó nhìn các bác sĩ và y tá cứu Tưởng Khải Chính.Không biết tại sao, anh bất ngờ nhớ lại khoảng thời gian cùng chung sống với ba trong quá khứ.Ba đã có vợ, mẹ anh chính là người thứ ba phá hủy mái ấm gia đình của ba.Nhưng người thứ ba này lại sinh ra một đứa con trai.Ba không có ý định bỏ rơi vợ con, vì thế hai mẹ con anh vẫn luôn sống ở ngoài.Vì để đền bù thiệt thòi mà người vợ bé và đứa con riêng này phải chịu, ba mua cho họ một căn biệt thự sang trọng bên ngoài, mua thêm người giúp việc và vệ sĩ theo quy cách của nhà họ Tưởng.Ông ta bận rộn nhiều việc nên không thể qua bên này thường xuyên.Nhưng ông ta vẫn cố gắng rút ra một ngày trong tuần để chạy sang đây thăm họ.Có đôi khi ông ta tới rất muộn, chỉ ngồi chừng vài phút rồi đi. Trước khi đi, lúc nào ông ta cũng dặn dò anh phải học tập thật tốt.Cuộc sống ở trường cũng không mấy thân thiện gì đối với những đứa trẻ không có một gia đình bình thường.Hồi học tiểu học, một bạn nhỏ không phân biệt đúng sai sau khi biết tình cảnh gia đình nhà anh, không chỉ đi theo lải nhải sỉ nhục mà còn quây anh lại, chỉ thẳng mặt anh mà mắng anh là đồ con riêng không có ba, con hoang, mẹ không biết liêm sỉ này nọ…Sau khi ba biết chuyện này, ông ta đã xin cho anh nghỉ học, mời riêng giáo viên về nhà dạy anh học hàng ngày.Đợi khi anh lớn hơn một chút, ông ta đăng ký trường học ở nước ngoài, sau đó đưa anh ra nước ngoài…Bị sặc máu loãng, Tưởng Khải Chính lại lên cơn sốc.Tiếng còi báo động trong phòng ICU vẫn vang lên không ngừng.Tưởng Tử Hàn sực tỉnh lại từ trong những hồi ức xa xưa, đôi mắt đã lấy lại tiêu cự.Tưởng Khải Chính trên giường bệnh khuôn mặt đầy máu, trông cực kỳ thê thảm.Trái tim của Tưởng Tử Hàn chợt thắt lại, cuối cùng cũng tỉnh táo.Anh bước tới, tiếp tục gia nhập vào đội cấp cứu…Lúc mấy người Tưởng Diệc Sâm, Tưởng Dĩ Bình và Chu Tinh Ân nhận được tin tức rồi vội vàng chạy tới thì vừa mới cấp cứu xong.Sau một hồi lăn lộn, Tưởng Khải Chính mặt xám như tro tàn chợt tỉnh lại một cách kỳ lạ.Tưởng Tử Hàn không hề nhẹ nhõm chút nào mà lòng càng chùng xuống.Tưởng Khải Chính nhìn con trai máu me khắp người, nở nụ cười hiếm thấy.Có điều ông ta cười quá khó khăn, giọng nói vừa nhỏ vừa khàn: “Con về rồi đấy à.”Đôi mắt của Tưởng Tử Hàn ửng đỏ: “Tỉnh là tốt rồi, muốn nói gì thì đợi dưỡng tốt tinh thần rồi hẵng nói, bây giờ nên nghỉ ngơi trước đã.”“Ba tự biết rõ cơ thể của mình mà.” Tưởng Khải Chính bình tĩnh mà yếu ớt: “Ba sợ mình nhắm mắt lại… thì không thể tỉnh dậy được nữa. Tử Hàn… gọi hai anh của con vào đây, ba… ba có chuyện muốn nói.”