Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 552

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 552Tưởng Tử Hàn nhìn mu bàn tay bị rách da của mình, trầm giọng mỉa mai: “Chẳng còn cơ hội bù đắp nữa rồi.”Anh xoay người rời đi.Chúc Minh Đức khẽ thở ra một hơi, vội vàng lấy nước sát trùng và tăm bông trên bàn y tá rồi đi theo.Lên xe.Chúc Minh Đức xử lý vết thương ở khớp xương tay cho Tưởng Tử Hàn rồi ngồi ở ghế phó lái.Tưởng Tử Hàn vẫn luôn không nói năng gì, tài xế và Chúc Minh Đức cũng trầm mặc ngồi trong xe, không dám hỏi cũng không dám cử động.Rất lâu sau, Tưởng Tử Hàn nhắm mắt dựa vào ghế: “Tới khách sạn.”Tài xế và Chúc Minh Đức âm thầm thở ra một hơi, vội khởi động xe chạy về khách sạn.“Chúc Minh Đức.”Giọng nói trầm thấp của Tưởng Tử Hàn truyền tới từ ghế sau: “Đi làm giấy chứng nhận ly hôn đi, gửi cho Cố Vũ Tùng để anh ta chuyển giao.”Chúc Minh Đức kinh ngạc, cẩn thận đồng ý: “… Vâng.”…Khách sạn.Tưởng Tử Hàn dẫn theo Chúc Minh Đức tới căn phòng chỉ định.Sở Thu Khánh đã đợi ở bên trong.Cô ta trang điểm cực xinh đẹp, mặc bộ sườn xám màu đỏ lộng lẫy có đồng cỏ hoa được may thủ công, mái tóc dài đen mượt được vấn lên bởi một cái trâm ngọc, để lộ ra cần cổ đẹp đẽ.Cả người xinh đẹp như đóa sen mới nở, thanh nhã thoát tục, phong thái quyến rũ.“Tử Hàn, anh tới rồi à.” Cô ta vui vẻ đứng dậy đón tiếp.Nhưng ánh mắt đụng tới khuôn mặt lạnh lùng trầm mặc của Tưởng Tử Hàn, cô ta lại nhanh chóng thu lại nụ cười: “Chuyện của bác Tưởng, xin anh nén bi thương.”Tưởng Tử Hàn hất bàn tay cô ta kéo anh ra, mất kiên nhẫn nói: “Bắt đầu nhanh lên, chụp xong tôi còn có việc.”Phòng rất lớn, bố trí một lớp tường làm nền.Chẳng có gì đặc biệt, chỉ có ba hàng chữ.Chú rể: Tưởng Tử HànCô dâu: Sở Thu KhánhMột quả bóng có năm chữ “Chúng tôi đính hôn rồi” bay phấp phới.Đơn giản nhưng lại nhìn có vẻ rất chăm chút.Trước tường còn có một tháp sâm panh, bên cạnh có một bình rượu vang, bên trong ly trống rỗng.Sở Thu Khánh vội vàng gọi thợ chụp ảnh đi chuẩn bị.Tổng cộng chụp hai tấm ảnh.Một tấm hai người cùng cầm bình rượu vang, đổ lên tháp sâm panh. 

CHƯƠNG 552

Tưởng Tử Hàn nhìn mu bàn tay bị rách da của mình, trầm giọng mỉa mai: “Chẳng còn cơ hội bù đắp nữa rồi.”

Anh xoay người rời đi.

Chúc Minh Đức khẽ thở ra một hơi, vội vàng lấy nước sát trùng và tăm bông trên bàn y tá rồi đi theo.

Lên xe.

Chúc Minh Đức xử lý vết thương ở khớp xương tay cho Tưởng Tử Hàn rồi ngồi ở ghế phó lái.

Tưởng Tử Hàn vẫn luôn không nói năng gì, tài xế và Chúc Minh Đức cũng trầm mặc ngồi trong xe, không dám hỏi cũng không dám cử động.

Rất lâu sau, Tưởng Tử Hàn nhắm mắt dựa vào ghế: “Tới khách sạn.”

Tài xế và Chúc Minh Đức âm thầm thở ra một hơi, vội khởi động xe chạy về khách sạn.

“Chúc Minh Đức.”

Giọng nói trầm thấp của Tưởng Tử Hàn truyền tới từ ghế sau: “Đi làm giấy chứng nhận ly hôn đi, gửi cho Cố Vũ Tùng để anh ta chuyển giao.”

Chúc Minh Đức kinh ngạc, cẩn thận đồng ý: “… Vâng.”

Khách sạn.

Tưởng Tử Hàn dẫn theo Chúc Minh Đức tới căn phòng chỉ định.

Sở Thu Khánh đã đợi ở bên trong.

Cô ta trang điểm cực xinh đẹp, mặc bộ sườn xám màu đỏ lộng lẫy có đồng cỏ hoa được may thủ công, mái tóc dài đen mượt được vấn lên bởi một cái trâm ngọc, để lộ ra cần cổ đẹp đẽ.

Cả người xinh đẹp như đóa sen mới nở, thanh nhã thoát tục, phong thái quyến rũ.

“Tử Hàn, anh tới rồi à.” Cô ta vui vẻ đứng dậy đón tiếp.

Nhưng ánh mắt đụng tới khuôn mặt lạnh lùng trầm mặc của Tưởng Tử Hàn, cô ta lại nhanh chóng thu lại nụ cười: “Chuyện của bác Tưởng, xin anh nén bi thương.”

Tưởng Tử Hàn hất bàn tay cô ta kéo anh ra, mất kiên nhẫn nói: “Bắt đầu nhanh lên, chụp xong tôi còn có việc.”

Phòng rất lớn, bố trí một lớp tường làm nền.

Chẳng có gì đặc biệt, chỉ có ba hàng chữ.

Chú rể: Tưởng Tử Hàn

Cô dâu: Sở Thu Khánh

Một quả bóng có năm chữ “Chúng tôi đính hôn rồi” bay phấp phới.

Đơn giản nhưng lại nhìn có vẻ rất chăm chút.

Trước tường còn có một tháp sâm panh, bên cạnh có một bình rượu vang, bên trong ly trống rỗng.

Sở Thu Khánh vội vàng gọi thợ chụp ảnh đi chuẩn bị.

Tổng cộng chụp hai tấm ảnh.

Một tấm hai người cùng cầm bình rượu vang, đổ lên tháp sâm panh.

 

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 552Tưởng Tử Hàn nhìn mu bàn tay bị rách da của mình, trầm giọng mỉa mai: “Chẳng còn cơ hội bù đắp nữa rồi.”Anh xoay người rời đi.Chúc Minh Đức khẽ thở ra một hơi, vội vàng lấy nước sát trùng và tăm bông trên bàn y tá rồi đi theo.Lên xe.Chúc Minh Đức xử lý vết thương ở khớp xương tay cho Tưởng Tử Hàn rồi ngồi ở ghế phó lái.Tưởng Tử Hàn vẫn luôn không nói năng gì, tài xế và Chúc Minh Đức cũng trầm mặc ngồi trong xe, không dám hỏi cũng không dám cử động.Rất lâu sau, Tưởng Tử Hàn nhắm mắt dựa vào ghế: “Tới khách sạn.”Tài xế và Chúc Minh Đức âm thầm thở ra một hơi, vội khởi động xe chạy về khách sạn.“Chúc Minh Đức.”Giọng nói trầm thấp của Tưởng Tử Hàn truyền tới từ ghế sau: “Đi làm giấy chứng nhận ly hôn đi, gửi cho Cố Vũ Tùng để anh ta chuyển giao.”Chúc Minh Đức kinh ngạc, cẩn thận đồng ý: “… Vâng.”…Khách sạn.Tưởng Tử Hàn dẫn theo Chúc Minh Đức tới căn phòng chỉ định.Sở Thu Khánh đã đợi ở bên trong.Cô ta trang điểm cực xinh đẹp, mặc bộ sườn xám màu đỏ lộng lẫy có đồng cỏ hoa được may thủ công, mái tóc dài đen mượt được vấn lên bởi một cái trâm ngọc, để lộ ra cần cổ đẹp đẽ.Cả người xinh đẹp như đóa sen mới nở, thanh nhã thoát tục, phong thái quyến rũ.“Tử Hàn, anh tới rồi à.” Cô ta vui vẻ đứng dậy đón tiếp.Nhưng ánh mắt đụng tới khuôn mặt lạnh lùng trầm mặc của Tưởng Tử Hàn, cô ta lại nhanh chóng thu lại nụ cười: “Chuyện của bác Tưởng, xin anh nén bi thương.”Tưởng Tử Hàn hất bàn tay cô ta kéo anh ra, mất kiên nhẫn nói: “Bắt đầu nhanh lên, chụp xong tôi còn có việc.”Phòng rất lớn, bố trí một lớp tường làm nền.Chẳng có gì đặc biệt, chỉ có ba hàng chữ.Chú rể: Tưởng Tử HànCô dâu: Sở Thu KhánhMột quả bóng có năm chữ “Chúng tôi đính hôn rồi” bay phấp phới.Đơn giản nhưng lại nhìn có vẻ rất chăm chút.Trước tường còn có một tháp sâm panh, bên cạnh có một bình rượu vang, bên trong ly trống rỗng.Sở Thu Khánh vội vàng gọi thợ chụp ảnh đi chuẩn bị.Tổng cộng chụp hai tấm ảnh.Một tấm hai người cùng cầm bình rượu vang, đổ lên tháp sâm panh. 

Chương 552