CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 560
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 560Âm thanh càng lúc càng lớn, không hề nể mặt vị tổng giám đốc mới trên này chút nào.Tưởng Tử Hàn dựa vào ghế chủ vị, bút máy trong tay cũng gõ lạch cạch lên mặt bàn hội nghị.Âm vang không nặng không nhẹ khiến cả phòng hội nghị lập tức phải rén lại.Ánh mắt lạnh lùng của Tưởng Tử Hàn từ từ nhìn qua tất cả những người đang ngồi ở đây, nói: “Mọi người đang ngồi ở đây đều lớn tuổi hơn tôi, cũng đều có kinh nghiệm nhiều hơn. Tôi biết mọi người không phục tôi, cho nên tôi cũng không có chuẩn bị bài phát biểu để đảm nhiệm gì cả, lại càng không có kiểu khuyên giải để lấy lòng linh tinh. Hôm nay tới đây, một là để gặp mặt mọi người, hai là cho mọi người một phần quà gặp mặt.”Anh liếc mắt ra hiệu cho Chúc Minh Đức.Chúc Minh Đức gật đầu, lập tức tới chỗ đối diện của bàn hội nghị cắm một cổng usb để trình chiếu.Trên màn hình hiện ra hình ảnh, là một bài trình chiếu Powerpoint.… Hoạch định thu mua công ty MG!Nhìn thấy dòng tiêu đề này, tất cả mọi người trong phòng họp không có chút kiêng dè nào mà cười phá lên.“Cậu ba, là cậu có sự nhầm lẫn với công ty của chúng ta, hay là nhầm lẫn với MG vậy?”“Mấy năm trước đây cậu ba đều phát triển công việc ở nước ngoài, mới trở về nước không bao lâu đã được cử tới Hải Thành, cộng lại cũng không ở công ty được mấy ngày, còn mơ hồ là chuyện bình thường thôi. Vậy đi, để tôi phổ cập kiến thức thêm cho cậu một chút. Công ty MG này là công ty Internet lớn nhất toàn quốc, mặc dù không cùng lĩnh vực kinh doanh với Tưởng Thị của chúng ta nhưng có thành tích rất đáng nể, giá cổ phiếu trên thị trường không chỉ cao hơn Tưởng Thị của chúng ta có một hai điểm thôi đâu…”“Quan trọng nhất chính là, nghe nói ông chủ đứng sau MG là một người có tầm nhìn riêng, hơn nữa còn rất trẻ tuổi. Một công ty có tiềm năng như vậy, cậu ba lấy đâu ra tự tin và sức lực để có thể thu mua người ta được vậy?”“…”Mọi người thay phiên nhau mỗi người một câu châm biếm, chế giễu Tưởng Tử Hàn không biết tự lượng sức mình.Tưởng Tử Hàn cũng không hề tức giận, ngồi ở vị trí chủ chốt bên cạnh nghe rất điềm tĩnh.Nhìn thấy mọi người mỉa mai cũng đủ rồi mới nói: “Nói xong hết rồi chứ?”Tưởng Dĩ Bình vẫn luôn mừng thầm trong lòng: “Các vị cổ đông cũng là lo cho tương lai của công ty thôi, em ba đừng có thẹn quá hóa giận.”Tưởng Diệc Sâm cũng hớn hở nhếch môi, nhưng lời nói ra lại rất êm tai: “Mọi người bình tĩnh lại đã, nghe xem Tử Hàn nói như nào. Nếu Tử Hàn đã làm hoạch định thì nhất định đã có ý tưởng rồi, sẽ không tùy tiện bốc phét, giỡn mặt với các vị đang ngồi đây đâu.”Tưởng Tử Hàn hờ hững liếc nhìn Tưởng Diệc Sâm một cái rồi nói: “Vẫn là anh cả hiểu tôi.”Anh nhìn qua từng khuôn mặt khinh thường có, châm biếm có của từng thành viên trong hội đồng quản trị, nói: “Tôi vừa nói rồi, đây là quà ra mắt dành cho mọi người. Kỹ năng phân tích của mọi người còn kém là chuyện tôi có thể hiểu được, nhưng nếu tai không tốt thì nên đi khám bác sĩ đi. Tuy tôi là bác sĩ ngoại khoa nhưng cũng quen rất nhiều chuyên gia khoa tai mũi họng, có thể giới thiệu cho mấy người!”“Thằng nhãi xấc xược!”
CHƯƠNG 560
Âm thanh càng lúc càng lớn, không hề nể mặt vị tổng giám đốc mới trên này chút nào.
Tưởng Tử Hàn dựa vào ghế chủ vị, bút máy trong tay cũng gõ lạch cạch lên mặt bàn hội nghị.
Âm vang không nặng không nhẹ khiến cả phòng hội nghị lập tức phải rén lại.
Ánh mắt lạnh lùng của Tưởng Tử Hàn từ từ nhìn qua tất cả những người đang ngồi ở đây, nói: “Mọi người đang ngồi ở đây đều lớn tuổi hơn tôi, cũng đều có kinh nghiệm nhiều hơn. Tôi biết mọi người không phục tôi, cho nên tôi cũng không có chuẩn bị bài phát biểu để đảm nhiệm gì cả, lại càng không có kiểu khuyên giải để lấy lòng linh tinh. Hôm nay tới đây, một là để gặp mặt mọi người, hai là cho mọi người một phần quà gặp mặt.”
Anh liếc mắt ra hiệu cho Chúc Minh Đức.
Chúc Minh Đức gật đầu, lập tức tới chỗ đối diện của bàn hội nghị cắm một cổng usb để trình chiếu.
Trên màn hình hiện ra hình ảnh, là một bài trình chiếu Powerpoint.
… Hoạch định thu mua công ty MG!
Nhìn thấy dòng tiêu đề này, tất cả mọi người trong phòng họp không có chút kiêng dè nào mà cười phá lên.
“Cậu ba, là cậu có sự nhầm lẫn với công ty của chúng ta, hay là nhầm lẫn với MG vậy?”
“Mấy năm trước đây cậu ba đều phát triển công việc ở nước ngoài, mới trở về nước không bao lâu đã được cử tới Hải Thành, cộng lại cũng không ở công ty được mấy ngày, còn mơ hồ là chuyện bình thường thôi. Vậy đi, để tôi phổ cập kiến thức thêm cho cậu một chút. Công ty MG này là công ty Internet lớn nhất toàn quốc, mặc dù không cùng lĩnh vực kinh doanh với Tưởng Thị của chúng ta nhưng có thành tích rất đáng nể, giá cổ phiếu trên thị trường không chỉ cao hơn Tưởng Thị của chúng ta có một hai điểm thôi đâu…”
“Quan trọng nhất chính là, nghe nói ông chủ đứng sau MG là một người có tầm nhìn riêng, hơn nữa còn rất trẻ tuổi. Một công ty có tiềm năng như vậy, cậu ba lấy đâu ra tự tin và sức lực để có thể thu mua người ta được vậy?”
“…”
Mọi người thay phiên nhau mỗi người một câu châm biếm, chế giễu Tưởng Tử Hàn không biết tự lượng sức mình.
Tưởng Tử Hàn cũng không hề tức giận, ngồi ở vị trí chủ chốt bên cạnh nghe rất điềm tĩnh.
Nhìn thấy mọi người mỉa mai cũng đủ rồi mới nói: “Nói xong hết rồi chứ?”
Tưởng Dĩ Bình vẫn luôn mừng thầm trong lòng: “Các vị cổ đông cũng là lo cho tương lai của công ty thôi, em ba đừng có thẹn quá hóa giận.”
Tưởng Diệc Sâm cũng hớn hở nhếch môi, nhưng lời nói ra lại rất êm tai: “Mọi người bình tĩnh lại đã, nghe xem Tử Hàn nói như nào. Nếu Tử Hàn đã làm hoạch định thì nhất định đã có ý tưởng rồi, sẽ không tùy tiện bốc phét, giỡn mặt với các vị đang ngồi đây đâu.”
Tưởng Tử Hàn hờ hững liếc nhìn Tưởng Diệc Sâm một cái rồi nói: “Vẫn là anh cả hiểu tôi.”
Anh nhìn qua từng khuôn mặt khinh thường có, châm biếm có của từng thành viên trong hội đồng quản trị, nói: “Tôi vừa nói rồi, đây là quà ra mắt dành cho mọi người. Kỹ năng phân tích của mọi người còn kém là chuyện tôi có thể hiểu được, nhưng nếu tai không tốt thì nên đi khám bác sĩ đi. Tuy tôi là bác sĩ ngoại khoa nhưng cũng quen rất nhiều chuyên gia khoa tai mũi họng, có thể giới thiệu cho mấy người!”
“Thằng nhãi xấc xược!”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 560Âm thanh càng lúc càng lớn, không hề nể mặt vị tổng giám đốc mới trên này chút nào.Tưởng Tử Hàn dựa vào ghế chủ vị, bút máy trong tay cũng gõ lạch cạch lên mặt bàn hội nghị.Âm vang không nặng không nhẹ khiến cả phòng hội nghị lập tức phải rén lại.Ánh mắt lạnh lùng của Tưởng Tử Hàn từ từ nhìn qua tất cả những người đang ngồi ở đây, nói: “Mọi người đang ngồi ở đây đều lớn tuổi hơn tôi, cũng đều có kinh nghiệm nhiều hơn. Tôi biết mọi người không phục tôi, cho nên tôi cũng không có chuẩn bị bài phát biểu để đảm nhiệm gì cả, lại càng không có kiểu khuyên giải để lấy lòng linh tinh. Hôm nay tới đây, một là để gặp mặt mọi người, hai là cho mọi người một phần quà gặp mặt.”Anh liếc mắt ra hiệu cho Chúc Minh Đức.Chúc Minh Đức gật đầu, lập tức tới chỗ đối diện của bàn hội nghị cắm một cổng usb để trình chiếu.Trên màn hình hiện ra hình ảnh, là một bài trình chiếu Powerpoint.… Hoạch định thu mua công ty MG!Nhìn thấy dòng tiêu đề này, tất cả mọi người trong phòng họp không có chút kiêng dè nào mà cười phá lên.“Cậu ba, là cậu có sự nhầm lẫn với công ty của chúng ta, hay là nhầm lẫn với MG vậy?”“Mấy năm trước đây cậu ba đều phát triển công việc ở nước ngoài, mới trở về nước không bao lâu đã được cử tới Hải Thành, cộng lại cũng không ở công ty được mấy ngày, còn mơ hồ là chuyện bình thường thôi. Vậy đi, để tôi phổ cập kiến thức thêm cho cậu một chút. Công ty MG này là công ty Internet lớn nhất toàn quốc, mặc dù không cùng lĩnh vực kinh doanh với Tưởng Thị của chúng ta nhưng có thành tích rất đáng nể, giá cổ phiếu trên thị trường không chỉ cao hơn Tưởng Thị của chúng ta có một hai điểm thôi đâu…”“Quan trọng nhất chính là, nghe nói ông chủ đứng sau MG là một người có tầm nhìn riêng, hơn nữa còn rất trẻ tuổi. Một công ty có tiềm năng như vậy, cậu ba lấy đâu ra tự tin và sức lực để có thể thu mua người ta được vậy?”“…”Mọi người thay phiên nhau mỗi người một câu châm biếm, chế giễu Tưởng Tử Hàn không biết tự lượng sức mình.Tưởng Tử Hàn cũng không hề tức giận, ngồi ở vị trí chủ chốt bên cạnh nghe rất điềm tĩnh.Nhìn thấy mọi người mỉa mai cũng đủ rồi mới nói: “Nói xong hết rồi chứ?”Tưởng Dĩ Bình vẫn luôn mừng thầm trong lòng: “Các vị cổ đông cũng là lo cho tương lai của công ty thôi, em ba đừng có thẹn quá hóa giận.”Tưởng Diệc Sâm cũng hớn hở nhếch môi, nhưng lời nói ra lại rất êm tai: “Mọi người bình tĩnh lại đã, nghe xem Tử Hàn nói như nào. Nếu Tử Hàn đã làm hoạch định thì nhất định đã có ý tưởng rồi, sẽ không tùy tiện bốc phét, giỡn mặt với các vị đang ngồi đây đâu.”Tưởng Tử Hàn hờ hững liếc nhìn Tưởng Diệc Sâm một cái rồi nói: “Vẫn là anh cả hiểu tôi.”Anh nhìn qua từng khuôn mặt khinh thường có, châm biếm có của từng thành viên trong hội đồng quản trị, nói: “Tôi vừa nói rồi, đây là quà ra mắt dành cho mọi người. Kỹ năng phân tích của mọi người còn kém là chuyện tôi có thể hiểu được, nhưng nếu tai không tốt thì nên đi khám bác sĩ đi. Tuy tôi là bác sĩ ngoại khoa nhưng cũng quen rất nhiều chuyên gia khoa tai mũi họng, có thể giới thiệu cho mấy người!”“Thằng nhãi xấc xược!”