Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 568

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 568“Bị em ấn như vậy, anh cảm giác hai chân của mình hình như đều nhẹ đi rồi.”Dạ Vũ Đình được ấn thoải mái tới mức hít hà, ngạc nhiên hỏi: “Hân Nghiên, em rốt cuộc là báu vật tuyệt thế gì vậy, biết cả mát xa nữa.”Tống Hân Nghiên cười nhạt: “Gần đây mới học thôi. Thủ pháp của tôi không đủ thuần thục cũng chưa đúng chỗ, nhưng tôi biết một ít, lúc nào cũng có thể mát xa cho anh, thả lỏng phần cơ ở cẳng chân cũng tiện hơn tìm bác sĩ mãi.”Dạ Vũ Đình vô cùng cảm động, kéo lấy hai tay của Tống Hân Nghiên đặt lên tim mình: “Hân Nghiên, xin lỗi, em vì anh mà làm nhiều chuyện như vậy còn anh lại chẳng chịu cầu tiến. Mới nãy anh nói bỏ cuộc chắc chắn đã tổn thương em rồi, thực sự xin lỗi.”Cả người Tống Hân Nghiên cứng đờ, cười gượng rút tay ra: “Không sao cả. Cứ cố gắng mãi mà không thấy được hiệu quả, ai cũng đều có suy nghĩ ấy thôi.”Dạ Vũ Đình nhận được sự khích lệ, cầm lấy hai gậy chống, cắn răng đứng dậy.Hai chân đã lâu không cử động giống như vật trang trí, chẳng hề nghe sự sai khiến.Trọng lượng cả người Dạ Vũ Đình đều dồn lên hai chân, cũng miễn cưỡng đứng được lên.Tống Hân Nghiên và bác sĩ tập vật lý trị liệu bị sự bền chí bỗng bộc phát của anh ta làm cho vui mừng.Hai người vui sướng vỗ tay.Tống Hân Nghiên cổ vũ: “Tôi nói không sai chứ. Chuyện người khác luyện một tuần cũng không làm được vậy mà nhoáng cái anh đã làm được ngay rồi.”Bác sĩ ở bên cạnh cũng cổ vũ: “Kiên trì lên, trọng tâm dồn về một bên rồi nhích một chút, đẩy gậy đi, đi về trước.”Dạ Vũ Đình làm theo chỉ thị của bác sĩ.Trọng tâm vừa mới nghiêng, cả người đã không khống chế mà được ngã xuống.“Cẩn thận.” Tống Hân Nghiên nhanh tay lẹ mắt, lập tức nhào qua đỡ người.Dù Dạ Vũ Đình bị thương ở hai chân thì anh ta vẫn là một người đàn ông cao hơn Tống Hân Nghiên hơn một cái đầu.Cho dù là cơ thể hay cân nặng cũng đều áp đảo tuyệt đối so với cô.Tống Hân Nghiên lao tới không những không đỡ được người mà còn bị Dạ Vũ Đình đè xuống ngã cùng.Cả người anh ta đều đè lên người cô, suýt chút nữa khiến cô tắc thở.Đau!Tống Hân Nghiên nhíu mày, mặt đầy đau đớn.“Đè trúng em rồi à? Bị thương ở đâu không?”Mặt Dạ Vũ Đình lập tức biến sắc, gấp gáp dùng hai tay chống hai bên Tống Hân Nghiên định ngồi dậy.Đương lúc chân tay luống cuống, anh ta đè lên cái gậy rơi ở bên cạnh.Gậy trơn lăn đi, thân trên vừa nhổm dậy chợt đổ xuống người Tống Hân Nghiên.Lồng ngực đè xuống, trực tiếp đè lên mũi với môi của Tống Hân Nghiên.“Ưm!!”Tống Hân Nghiên mới vừa thở ra, một hơi hít được một nửa lại bị đè lại xuống.Dạ Vũ Đình hoảng loạn nhổm nửa người dậy.“Khụ… Khụ khụ khụ…” Tống Hân Nghiên lập tức ho long trời lở đất.

CHƯƠNG 568

“Bị em ấn như vậy, anh cảm giác hai chân của mình hình như đều nhẹ đi rồi.”

Dạ Vũ Đình được ấn thoải mái tới mức hít hà, ngạc nhiên hỏi: “Hân Nghiên, em rốt cuộc là báu vật tuyệt thế gì vậy, biết cả mát xa nữa.”

Tống Hân Nghiên cười nhạt: “Gần đây mới học thôi. Thủ pháp của tôi không đủ thuần thục cũng chưa đúng chỗ, nhưng tôi biết một ít, lúc nào cũng có thể mát xa cho anh, thả lỏng phần cơ ở cẳng chân cũng tiện hơn tìm bác sĩ mãi.”

Dạ Vũ Đình vô cùng cảm động, kéo lấy hai tay của Tống Hân Nghiên đặt lên tim mình: “Hân Nghiên, xin lỗi, em vì anh mà làm nhiều chuyện như vậy còn anh lại chẳng chịu cầu tiến. Mới nãy anh nói bỏ cuộc chắc chắn đã tổn thương em rồi, thực sự xin lỗi.”

Cả người Tống Hân Nghiên cứng đờ, cười gượng rút tay ra: “Không sao cả. Cứ cố gắng mãi mà không thấy được hiệu quả, ai cũng đều có suy nghĩ ấy thôi.”

Dạ Vũ Đình nhận được sự khích lệ, cầm lấy hai gậy chống, cắn răng đứng dậy.

Hai chân đã lâu không cử động giống như vật trang trí, chẳng hề nghe sự sai khiến.

Trọng lượng cả người Dạ Vũ Đình đều dồn lên hai chân, cũng miễn cưỡng đứng được lên.

Tống Hân Nghiên và bác sĩ tập vật lý trị liệu bị sự bền chí bỗng bộc phát của anh ta làm cho vui mừng.

Hai người vui sướng vỗ tay.

Tống Hân Nghiên cổ vũ: “Tôi nói không sai chứ. Chuyện người khác luyện một tuần cũng không làm được vậy mà nhoáng cái anh đã làm được ngay rồi.”

Bác sĩ ở bên cạnh cũng cổ vũ: “Kiên trì lên, trọng tâm dồn về một bên rồi nhích một chút, đẩy gậy đi, đi về trước.”

Dạ Vũ Đình làm theo chỉ thị của bác sĩ.

Trọng tâm vừa mới nghiêng, cả người đã không khống chế mà được ngã xuống.

“Cẩn thận.” Tống Hân Nghiên nhanh tay lẹ mắt, lập tức nhào qua đỡ người.

Dù Dạ Vũ Đình bị thương ở hai chân thì anh ta vẫn là một người đàn ông cao hơn Tống Hân Nghiên hơn một cái đầu.

Cho dù là cơ thể hay cân nặng cũng đều áp đảo tuyệt đối so với cô.

Tống Hân Nghiên lao tới không những không đỡ được người mà còn bị Dạ Vũ Đình đè xuống ngã cùng.

Cả người anh ta đều đè lên người cô, suýt chút nữa khiến cô tắc thở.

Đau!

Tống Hân Nghiên nhíu mày, mặt đầy đau đớn.

“Đè trúng em rồi à? Bị thương ở đâu không?”

Mặt Dạ Vũ Đình lập tức biến sắc, gấp gáp dùng hai tay chống hai bên Tống Hân Nghiên định ngồi dậy.

Đương lúc chân tay luống cuống, anh ta đè lên cái gậy rơi ở bên cạnh.

Gậy trơn lăn đi, thân trên vừa nhổm dậy chợt đổ xuống người Tống Hân Nghiên.

Lồng ngực đè xuống, trực tiếp đè lên mũi với môi của Tống Hân Nghiên.

“Ưm!!”

Tống Hân Nghiên mới vừa thở ra, một hơi hít được một nửa lại bị đè lại xuống.

Dạ Vũ Đình hoảng loạn nhổm nửa người dậy.

“Khụ… Khụ khụ khụ…” Tống Hân Nghiên lập tức ho long trời lở đất.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 568“Bị em ấn như vậy, anh cảm giác hai chân của mình hình như đều nhẹ đi rồi.”Dạ Vũ Đình được ấn thoải mái tới mức hít hà, ngạc nhiên hỏi: “Hân Nghiên, em rốt cuộc là báu vật tuyệt thế gì vậy, biết cả mát xa nữa.”Tống Hân Nghiên cười nhạt: “Gần đây mới học thôi. Thủ pháp của tôi không đủ thuần thục cũng chưa đúng chỗ, nhưng tôi biết một ít, lúc nào cũng có thể mát xa cho anh, thả lỏng phần cơ ở cẳng chân cũng tiện hơn tìm bác sĩ mãi.”Dạ Vũ Đình vô cùng cảm động, kéo lấy hai tay của Tống Hân Nghiên đặt lên tim mình: “Hân Nghiên, xin lỗi, em vì anh mà làm nhiều chuyện như vậy còn anh lại chẳng chịu cầu tiến. Mới nãy anh nói bỏ cuộc chắc chắn đã tổn thương em rồi, thực sự xin lỗi.”Cả người Tống Hân Nghiên cứng đờ, cười gượng rút tay ra: “Không sao cả. Cứ cố gắng mãi mà không thấy được hiệu quả, ai cũng đều có suy nghĩ ấy thôi.”Dạ Vũ Đình nhận được sự khích lệ, cầm lấy hai gậy chống, cắn răng đứng dậy.Hai chân đã lâu không cử động giống như vật trang trí, chẳng hề nghe sự sai khiến.Trọng lượng cả người Dạ Vũ Đình đều dồn lên hai chân, cũng miễn cưỡng đứng được lên.Tống Hân Nghiên và bác sĩ tập vật lý trị liệu bị sự bền chí bỗng bộc phát của anh ta làm cho vui mừng.Hai người vui sướng vỗ tay.Tống Hân Nghiên cổ vũ: “Tôi nói không sai chứ. Chuyện người khác luyện một tuần cũng không làm được vậy mà nhoáng cái anh đã làm được ngay rồi.”Bác sĩ ở bên cạnh cũng cổ vũ: “Kiên trì lên, trọng tâm dồn về một bên rồi nhích một chút, đẩy gậy đi, đi về trước.”Dạ Vũ Đình làm theo chỉ thị của bác sĩ.Trọng tâm vừa mới nghiêng, cả người đã không khống chế mà được ngã xuống.“Cẩn thận.” Tống Hân Nghiên nhanh tay lẹ mắt, lập tức nhào qua đỡ người.Dù Dạ Vũ Đình bị thương ở hai chân thì anh ta vẫn là một người đàn ông cao hơn Tống Hân Nghiên hơn một cái đầu.Cho dù là cơ thể hay cân nặng cũng đều áp đảo tuyệt đối so với cô.Tống Hân Nghiên lao tới không những không đỡ được người mà còn bị Dạ Vũ Đình đè xuống ngã cùng.Cả người anh ta đều đè lên người cô, suýt chút nữa khiến cô tắc thở.Đau!Tống Hân Nghiên nhíu mày, mặt đầy đau đớn.“Đè trúng em rồi à? Bị thương ở đâu không?”Mặt Dạ Vũ Đình lập tức biến sắc, gấp gáp dùng hai tay chống hai bên Tống Hân Nghiên định ngồi dậy.Đương lúc chân tay luống cuống, anh ta đè lên cái gậy rơi ở bên cạnh.Gậy trơn lăn đi, thân trên vừa nhổm dậy chợt đổ xuống người Tống Hân Nghiên.Lồng ngực đè xuống, trực tiếp đè lên mũi với môi của Tống Hân Nghiên.“Ưm!!”Tống Hân Nghiên mới vừa thở ra, một hơi hít được một nửa lại bị đè lại xuống.Dạ Vũ Đình hoảng loạn nhổm nửa người dậy.“Khụ… Khụ khụ khụ…” Tống Hân Nghiên lập tức ho long trời lở đất.

Chương 568