Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 588

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 588Tống Hân Nghiên lấy máy bay giấy từ trong ly nước ra.“Bị ướt mất rồi…”Lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy rõ khuôn mặt của thằng bé, cô bỗng nhiên sửng sốt.Khuôn mặt này… Rõ ràng chính là Tưởng Minh Trúc phiên bản tóc ngắn.Chỉ có một chỗ không giống với cô nhóc kia thôi, đó là đứa nhóc ở trước mặt cô là một bé trai.Gương mặt nhỏ nhắn phúng phính, cặp mắt to tròn vừa đen vừa sáng trong, cười lên… À, nó không cười.Nhưng thằng bé đang chu cái miệng hồng hồng lên, hai má loáng thoáng lộ ra lúm đồng tiền xinh xắn.Dường như Tống Hân Nghiên có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của cậu bé khi cười lên, lúm đồng tiền sẽ càng sâu thêm…”Chị ơi? Chị?”Một bàn tay nhỏ mập mạp trắng nõn nà đang hươ hươ trước mặt Tống Hân Nghiên.Tống Hân Nghiên bừng tỉnh: ”À, xin lỗi nhé, chị hơi bị mất tập trung.”Cô chìa cái máy bay gấp bằng giấy ra: ”Máy bay bị dính nước, hỏng mất rồi.””Không sao ạ.”Cậu nhóc vui vẻ nhận lấy máy bay từ tay Tống Hân Nghiên, quả nhiên có một lúc đồng tiền nho nhỏ hiện lên trên gương mặt nó đúng như những gì cô tưởng tượng khi nãy.”Đây là loại giấy không thấm nước, sau khi hút nước xong nó sẽ trở lại nguyên dạng thôi.”Cậu nhóc cầm lấy tờ giấy trên mặt bàn, sau đó làm bộ thể hiện.Tống Hân Nghiên hết nhìn tay của thằng bé rồi lại chuyển sang nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp trai kia.Khuôn mặt này… có vẻ rất giống với phiên bản thu nhỏ của người nào đó… Không phải nó là con riêng của anh đấy chứ?Tống Hân Nghiên lại tự cười mỉa chính mình, cho dù có như vậy thật thì cũng đâu có liên quan gì đến cô.Cô nhìn cậu nhóc, trong lòng không rõ là cảm xúc gì, có vẻ là vui mừng cũng có vẻ như đau đớn, rồi còn có chút gần gũi và không nỡ nữa.Khóe mắt cô bất chợt cảm thấy cay cay.Cậu nhóc ngẩng đầu lên thì chợt nhìn thấy chị gái xinh đẹp trước mặt mình như sắp khóc tới nơi.Cậu bé lập tức hơi hoảng: ”Chị ơi, chị sao vậy?”Tống Hân Nghiên chớp mắt, sau đó nở một nụ cười ấm áp: ”Bạn nhỏ, em tên là gì?”Cậu nhóc chợt đề cao cảnh giác, chớp chớp đôi mắt to tròn, không nói gì.Thấy Tống Hân Nghiên cứ nhìn chằm chằm mình mãi, cậu bé mới cắn môi lưỡng lự một lúc rồi mới nói: ”Ba với bà nội dặn em là không được nói tên cho người lạ.”Nói xong, cậu bé lại cuống quýt: ”Nhưng mà trông chị có vẻ là người tốt. Em nói cho chị xong, chị không được nói cho người khác đâu nha, em tên là Minh Triết.”Họ tên đầy đủ của cậu bé là Tưởng Minh Triết.Ba và bà nội dặn cậu bé không được nói cho người khác họ tên đầy đủ của mình, nhưng họ đâu có nói là tên tắt cũng không được nói đâu.”Minh Triết à…” Tống Hân Nghiên lẩm bẩm, rồi lại mỉm cười khen ngợi cậu bé: ”Cái tên rất đẹp.”

CHƯƠNG 588

Tống Hân Nghiên lấy máy bay giấy từ trong ly nước ra.

“Bị ướt mất rồi…”

Lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy rõ khuôn mặt của thằng bé, cô bỗng nhiên sửng sốt.

Khuôn mặt này… Rõ ràng chính là Tưởng Minh Trúc phiên bản tóc ngắn.

Chỉ có một chỗ không giống với cô nhóc kia thôi, đó là đứa nhóc ở trước mặt cô là một bé trai.

Gương mặt nhỏ nhắn phúng phính, cặp mắt to tròn vừa đen vừa sáng trong, cười lên… À, nó không cười.

Nhưng thằng bé đang chu cái miệng hồng hồng lên, hai má loáng thoáng lộ ra lúm đồng tiền xinh xắn.

Dường như Tống Hân Nghiên có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của cậu bé khi cười lên, lúm đồng tiền sẽ càng sâu thêm…

”Chị ơi? Chị?”

Một bàn tay nhỏ mập mạp trắng nõn nà đang hươ hươ trước mặt Tống Hân Nghiên.

Tống Hân Nghiên bừng tỉnh: ”À, xin lỗi nhé, chị hơi bị mất tập trung.”

Cô chìa cái máy bay gấp bằng giấy ra: ”Máy bay bị dính nước, hỏng mất rồi.”

”Không sao ạ.”

Cậu nhóc vui vẻ nhận lấy máy bay từ tay Tống Hân Nghiên, quả nhiên có một lúc đồng tiền nho nhỏ hiện lên trên gương mặt nó đúng như những gì cô tưởng tượng khi nãy.

”Đây là loại giấy không thấm nước, sau khi hút nước xong nó sẽ trở lại nguyên dạng thôi.”

Cậu nhóc cầm lấy tờ giấy trên mặt bàn, sau đó làm bộ thể hiện.

Tống Hân Nghiên hết nhìn tay của thằng bé rồi lại chuyển sang nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp trai kia.

Khuôn mặt này… có vẻ rất giống với phiên bản thu nhỏ của người nào đó… Không phải nó là con riêng của anh đấy chứ?

Tống Hân Nghiên lại tự cười mỉa chính mình, cho dù có như vậy thật thì cũng đâu có liên quan gì đến cô.

Cô nhìn cậu nhóc, trong lòng không rõ là cảm xúc gì, có vẻ là vui mừng cũng có vẻ như đau đớn, rồi còn có chút gần gũi và không nỡ nữa.

Khóe mắt cô bất chợt cảm thấy cay cay.

Cậu nhóc ngẩng đầu lên thì chợt nhìn thấy chị gái xinh đẹp trước mặt mình như sắp khóc tới nơi.

Cậu bé lập tức hơi hoảng: ”Chị ơi, chị sao vậy?”

Tống Hân Nghiên chớp mắt, sau đó nở một nụ cười ấm áp: ”Bạn nhỏ, em tên là gì?”

Cậu nhóc chợt đề cao cảnh giác, chớp chớp đôi mắt to tròn, không nói gì.

Thấy Tống Hân Nghiên cứ nhìn chằm chằm mình mãi, cậu bé mới cắn môi lưỡng lự một lúc rồi mới nói: ”Ba với bà nội dặn em là không được nói tên cho người lạ.”

Nói xong, cậu bé lại cuống quýt: ”Nhưng mà trông chị có vẻ là người tốt. Em nói cho chị xong, chị không được nói cho người khác đâu nha, em tên là Minh Triết.”

Họ tên đầy đủ của cậu bé là Tưởng Minh Triết.

Ba và bà nội dặn cậu bé không được nói cho người khác họ tên đầy đủ của mình, nhưng họ đâu có nói là tên tắt cũng không được nói đâu.

”Minh Triết à…” Tống Hân Nghiên lẩm bẩm, rồi lại mỉm cười khen ngợi cậu bé: ”Cái tên rất đẹp.”

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 588Tống Hân Nghiên lấy máy bay giấy từ trong ly nước ra.“Bị ướt mất rồi…”Lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy rõ khuôn mặt của thằng bé, cô bỗng nhiên sửng sốt.Khuôn mặt này… Rõ ràng chính là Tưởng Minh Trúc phiên bản tóc ngắn.Chỉ có một chỗ không giống với cô nhóc kia thôi, đó là đứa nhóc ở trước mặt cô là một bé trai.Gương mặt nhỏ nhắn phúng phính, cặp mắt to tròn vừa đen vừa sáng trong, cười lên… À, nó không cười.Nhưng thằng bé đang chu cái miệng hồng hồng lên, hai má loáng thoáng lộ ra lúm đồng tiền xinh xắn.Dường như Tống Hân Nghiên có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của cậu bé khi cười lên, lúm đồng tiền sẽ càng sâu thêm…”Chị ơi? Chị?”Một bàn tay nhỏ mập mạp trắng nõn nà đang hươ hươ trước mặt Tống Hân Nghiên.Tống Hân Nghiên bừng tỉnh: ”À, xin lỗi nhé, chị hơi bị mất tập trung.”Cô chìa cái máy bay gấp bằng giấy ra: ”Máy bay bị dính nước, hỏng mất rồi.””Không sao ạ.”Cậu nhóc vui vẻ nhận lấy máy bay từ tay Tống Hân Nghiên, quả nhiên có một lúc đồng tiền nho nhỏ hiện lên trên gương mặt nó đúng như những gì cô tưởng tượng khi nãy.”Đây là loại giấy không thấm nước, sau khi hút nước xong nó sẽ trở lại nguyên dạng thôi.”Cậu nhóc cầm lấy tờ giấy trên mặt bàn, sau đó làm bộ thể hiện.Tống Hân Nghiên hết nhìn tay của thằng bé rồi lại chuyển sang nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp trai kia.Khuôn mặt này… có vẻ rất giống với phiên bản thu nhỏ của người nào đó… Không phải nó là con riêng của anh đấy chứ?Tống Hân Nghiên lại tự cười mỉa chính mình, cho dù có như vậy thật thì cũng đâu có liên quan gì đến cô.Cô nhìn cậu nhóc, trong lòng không rõ là cảm xúc gì, có vẻ là vui mừng cũng có vẻ như đau đớn, rồi còn có chút gần gũi và không nỡ nữa.Khóe mắt cô bất chợt cảm thấy cay cay.Cậu nhóc ngẩng đầu lên thì chợt nhìn thấy chị gái xinh đẹp trước mặt mình như sắp khóc tới nơi.Cậu bé lập tức hơi hoảng: ”Chị ơi, chị sao vậy?”Tống Hân Nghiên chớp mắt, sau đó nở một nụ cười ấm áp: ”Bạn nhỏ, em tên là gì?”Cậu nhóc chợt đề cao cảnh giác, chớp chớp đôi mắt to tròn, không nói gì.Thấy Tống Hân Nghiên cứ nhìn chằm chằm mình mãi, cậu bé mới cắn môi lưỡng lự một lúc rồi mới nói: ”Ba với bà nội dặn em là không được nói tên cho người lạ.”Nói xong, cậu bé lại cuống quýt: ”Nhưng mà trông chị có vẻ là người tốt. Em nói cho chị xong, chị không được nói cho người khác đâu nha, em tên là Minh Triết.”Họ tên đầy đủ của cậu bé là Tưởng Minh Triết.Ba và bà nội dặn cậu bé không được nói cho người khác họ tên đầy đủ của mình, nhưng họ đâu có nói là tên tắt cũng không được nói đâu.”Minh Triết à…” Tống Hân Nghiên lẩm bẩm, rồi lại mỉm cười khen ngợi cậu bé: ”Cái tên rất đẹp.”

Chương 588