CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 590
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 590Chứ nào giống với cái người vào dùng ké mỹ phẩm kia.Sở Thu Khánh và bạn thân bước vào cửa hàng: ”Gần đây có hàng mới không?””Có chứ có chứ. Mời hai cô vào trong khu vực VIP ngồi nghỉ, tôi sẽ đem sản phẩm mới vào cho hai cô xem thử.”Cửa hàng trưởng tất bật dẫn hai vị khách mới vào trong phòng nghỉ, dọc đường còn gọi một nhân viên bán hàng tới, nhỏ giọng dặn dò: ”Chú ý tới cô gái đằng kia giùm chị, hình như cô ta vào đây để dùng ké mỹ phẩm đấy, đừng để mất hàng.”Sở Thu Khánh và Trương Mỹ Dung nhìn theo ánh mắt của cửa hàng trưởng, chỉ thấy góc nghiêng của một cô gái vóc người nhỏ nhắn đang ngồi trên ghế chân cao trước quầy mỹ phẩm, nghiêm túc thử đồ.Sở Thu Khánh sững người.Cho dù chỉ nhìn thấy một nửa khuôn mặt của cô thôi, Sở Thu Khánh vừa nhìn cũng nhận ra không ai khác chính là Tống Hân Nghiên.Cô ta híp đôi mắt sắc lạnh lại, tay đang cầm túi cũng bất giác siết chặt.Lại còn dám chạy tới thủ đô à?Đúng là đáng chết!Cô ta lạnh lùng nhếch miệng, đôi mắt lạnh lùng đảo một cái, sau đó cất giọng nói với cửa hàng trưởng: ”Dù gì cửa hàng của các cô cũng thuộc thương hiệu nổi tiếng cả trong và ngoài nước, sao lại có thể làm mấy chuyện tiểu nhân ích kỷ như thế được?”Cửa hàng trưởng: ”?”Sở Thu Khánh bày ra vẻ mặt lạnh lùng, tiếp tục nói: Bày mỹ phẩm dùng thử ra để làm gì? Không phải chính là để người ta dùng thử sao? Sao hả? Người ta không mua nổi, ngay cả dùng thử mà các người cũng không cho à?”Cửa hàng trưởng: ”!”Cô ta dè dặt lén liếc Sở Thu Khánh một cái, thấy ánh mắt của đối phương nhìn về hướng Tống Hân Nghiên, cửa hàng trưởng bèn lập tức hiểu ngay. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Cô ta vội vàng xin lỗi: ”Cô Sở nói phải, nhưng mà oan cho tôi quá, ý của tôi không phải như vậy đâu.”Nói xong, cô ta nhanh chóng bước về phía Tống Hân Nghiên: ”Cô này, tôi thực sự xin lỗi vì đã thờ ơ với cô, cô xem còn món nào cô chưa dùng thử thì để tôi dùng thử thay cô…”Tống Hân Nghiên thoát khỏi đống suy nghĩ trong đầu, cô ngẩng lên nhìn cửa hàng trưởng, vẻ mặt khó hiểu.Mấy lời châm chọc chế giễu xung quanh cũng truyền hết vào tai cô.”Đúng là một người phụ nữ đáng khinh, không ngờ lại có loại người này.””Ôi dào, chẳng qua tại ham của thôi ấy mà. Phụ nữ thời nay cũng đâu phải chỉ có một hai người có lòng tham lam, thích dùng ké.””Tôi còn gặp loại người mua món đồ có mấy trăm nghìn mà thử một hồi tận mấy trăm món mỹ phẩm ở cửa hàng người ta rồi cơ. Cửa hàng còn không thể lên tiếng trách móc gì. Xã hội này phức tạp như vậy, loại người nào mà chẳng có?””…”Tống Hân Nghiên dần dần sực tỉnh lạiBọn họ đang nói cô đấy à?
CHƯƠNG 590
Chứ nào giống với cái người vào dùng ké mỹ phẩm kia.
Sở Thu Khánh và bạn thân bước vào cửa hàng: ”Gần đây có hàng mới không?”
”Có chứ có chứ. Mời hai cô vào trong khu vực VIP ngồi nghỉ, tôi sẽ đem sản phẩm mới vào cho hai cô xem thử.”
Cửa hàng trưởng tất bật dẫn hai vị khách mới vào trong phòng nghỉ, dọc đường còn gọi một nhân viên bán hàng tới, nhỏ giọng dặn dò: ”Chú ý tới cô gái đằng kia giùm chị, hình như cô ta vào đây để dùng ké mỹ phẩm đấy, đừng để mất hàng.”
Sở Thu Khánh và Trương Mỹ Dung nhìn theo ánh mắt của cửa hàng trưởng, chỉ thấy góc nghiêng của một cô gái vóc người nhỏ nhắn đang ngồi trên ghế chân cao trước quầy mỹ phẩm, nghiêm túc thử đồ.
Sở Thu Khánh sững người.
Cho dù chỉ nhìn thấy một nửa khuôn mặt của cô thôi, Sở Thu Khánh vừa nhìn cũng nhận ra không ai khác chính là Tống Hân Nghiên.
Cô ta híp đôi mắt sắc lạnh lại, tay đang cầm túi cũng bất giác siết chặt.
Lại còn dám chạy tới thủ đô à?
Đúng là đáng chết!
Cô ta lạnh lùng nhếch miệng, đôi mắt lạnh lùng đảo một cái, sau đó cất giọng nói với cửa hàng trưởng: ”Dù gì cửa hàng của các cô cũng thuộc thương hiệu nổi tiếng cả trong và ngoài nước, sao lại có thể làm mấy chuyện tiểu nhân ích kỷ như thế được?”
Cửa hàng trưởng: ”?”
Sở Thu Khánh bày ra vẻ mặt lạnh lùng, tiếp tục nói: Bày mỹ phẩm dùng thử ra để làm gì? Không phải chính là để người ta dùng thử sao? Sao hả? Người ta không mua nổi, ngay cả dùng thử mà các người cũng không cho à?”
Cửa hàng trưởng: ”!”
Cô ta dè dặt lén liếc Sở Thu Khánh một cái, thấy ánh mắt của đối phương nhìn về hướng Tống Hân Nghiên, cửa hàng trưởng bèn lập tức hiểu ngay. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Cô ta vội vàng xin lỗi: ”Cô Sở nói phải, nhưng mà oan cho tôi quá, ý của tôi không phải như vậy đâu.”
Nói xong, cô ta nhanh chóng bước về phía Tống Hân Nghiên: ”Cô này, tôi thực sự xin lỗi vì đã thờ ơ với cô, cô xem còn món nào cô chưa dùng thử thì để tôi dùng thử thay cô…”
Tống Hân Nghiên thoát khỏi đống suy nghĩ trong đầu, cô ngẩng lên nhìn cửa hàng trưởng, vẻ mặt khó hiểu.
Mấy lời châm chọc chế giễu xung quanh cũng truyền hết vào tai cô.
”Đúng là một người phụ nữ đáng khinh, không ngờ lại có loại người này.”
”Ôi dào, chẳng qua tại ham của thôi ấy mà. Phụ nữ thời nay cũng đâu phải chỉ có một hai người có lòng tham lam, thích dùng ké.”
”Tôi còn gặp loại người mua món đồ có mấy trăm nghìn mà thử một hồi tận mấy trăm món mỹ phẩm ở cửa hàng người ta rồi cơ. Cửa hàng còn không thể lên tiếng trách móc gì. Xã hội này phức tạp như vậy, loại người nào mà chẳng có?”
”…”
Tống Hân Nghiên dần dần sực tỉnh lại
Bọn họ đang nói cô đấy à?
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 590Chứ nào giống với cái người vào dùng ké mỹ phẩm kia.Sở Thu Khánh và bạn thân bước vào cửa hàng: ”Gần đây có hàng mới không?””Có chứ có chứ. Mời hai cô vào trong khu vực VIP ngồi nghỉ, tôi sẽ đem sản phẩm mới vào cho hai cô xem thử.”Cửa hàng trưởng tất bật dẫn hai vị khách mới vào trong phòng nghỉ, dọc đường còn gọi một nhân viên bán hàng tới, nhỏ giọng dặn dò: ”Chú ý tới cô gái đằng kia giùm chị, hình như cô ta vào đây để dùng ké mỹ phẩm đấy, đừng để mất hàng.”Sở Thu Khánh và Trương Mỹ Dung nhìn theo ánh mắt của cửa hàng trưởng, chỉ thấy góc nghiêng của một cô gái vóc người nhỏ nhắn đang ngồi trên ghế chân cao trước quầy mỹ phẩm, nghiêm túc thử đồ.Sở Thu Khánh sững người.Cho dù chỉ nhìn thấy một nửa khuôn mặt của cô thôi, Sở Thu Khánh vừa nhìn cũng nhận ra không ai khác chính là Tống Hân Nghiên.Cô ta híp đôi mắt sắc lạnh lại, tay đang cầm túi cũng bất giác siết chặt.Lại còn dám chạy tới thủ đô à?Đúng là đáng chết!Cô ta lạnh lùng nhếch miệng, đôi mắt lạnh lùng đảo một cái, sau đó cất giọng nói với cửa hàng trưởng: ”Dù gì cửa hàng của các cô cũng thuộc thương hiệu nổi tiếng cả trong và ngoài nước, sao lại có thể làm mấy chuyện tiểu nhân ích kỷ như thế được?”Cửa hàng trưởng: ”?”Sở Thu Khánh bày ra vẻ mặt lạnh lùng, tiếp tục nói: Bày mỹ phẩm dùng thử ra để làm gì? Không phải chính là để người ta dùng thử sao? Sao hả? Người ta không mua nổi, ngay cả dùng thử mà các người cũng không cho à?”Cửa hàng trưởng: ”!”Cô ta dè dặt lén liếc Sở Thu Khánh một cái, thấy ánh mắt của đối phương nhìn về hướng Tống Hân Nghiên, cửa hàng trưởng bèn lập tức hiểu ngay. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Cô ta vội vàng xin lỗi: ”Cô Sở nói phải, nhưng mà oan cho tôi quá, ý của tôi không phải như vậy đâu.”Nói xong, cô ta nhanh chóng bước về phía Tống Hân Nghiên: ”Cô này, tôi thực sự xin lỗi vì đã thờ ơ với cô, cô xem còn món nào cô chưa dùng thử thì để tôi dùng thử thay cô…”Tống Hân Nghiên thoát khỏi đống suy nghĩ trong đầu, cô ngẩng lên nhìn cửa hàng trưởng, vẻ mặt khó hiểu.Mấy lời châm chọc chế giễu xung quanh cũng truyền hết vào tai cô.”Đúng là một người phụ nữ đáng khinh, không ngờ lại có loại người này.””Ôi dào, chẳng qua tại ham của thôi ấy mà. Phụ nữ thời nay cũng đâu phải chỉ có một hai người có lòng tham lam, thích dùng ké.””Tôi còn gặp loại người mua món đồ có mấy trăm nghìn mà thử một hồi tận mấy trăm món mỹ phẩm ở cửa hàng người ta rồi cơ. Cửa hàng còn không thể lên tiếng trách móc gì. Xã hội này phức tạp như vậy, loại người nào mà chẳng có?””…”Tống Hân Nghiên dần dần sực tỉnh lạiBọn họ đang nói cô đấy à?