Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 596

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 596Cảnh sát gật đầu, nhìn về phía mấy người Trương Mỹ Dung: “Yêu cầu của cô Tống không hề quá đáng.”Trương Mỹ Dung lập tức bùng nổ tại chỗ, tức giận nói: “Muốn tôi xin lỗi con… xin lỗi cô ta à, đừng…”Sở Thu Khánh lạnh lùng trừng mắt nhìn cô ta.Đồ ngu!Đã đến nông nỗi này rồi mà còn chê không đủ mất mặt!Trương Mỹ Dung nghiến răng đứng lên, hơi khom người, miễn cưỡng nói: “Cô Tống, tôi đùa hơi quá trớn, gây phiền phức cho cô rồi, mong cô rộng lượng không tính toán với tiểu nhân, tha thứ cho tôi lần này đi.”Cửa hàng trưởng c*̃ng nhanh chóng đứng dậy: “Chúng tôi chưa làm rõ đầu đuôi sự việc mà đã cưỡng ép định tội cho cô Tống, chúng tôi c*̃ng có lỗi. Xin lỗi cô Tống.”Cảnh sát ở giữa hòa giải: “Cô Tống, họ đã biết sai và c*̃ng đã xin lỗi rồi, chuyện này vẫn nên chấm dứt tại đây thôi.”Nữ cảnh sát đứng bên cạnh Tống Hân Nghiên nhỏ giọng nhắc nhở: “Chuyện này không gây ra hậu quả quá lớn, dù cô không chịu thì chúng tôi cùng lắm cũng chỉ phê bình và giáo dục họ, khi có người đến bảo lãnh thì cũng phải thả người…”Tống Hân Nghiên đã biết sẽ có kết quả này từ lâu rồi, vốn dĩ cô cũng không muốn gì.Dừng lại đúng lúc, sau khi ký tên thì cô cũng rời đi luôn.Mấy người lần lượt ra khỏi đồn cảnh sát.“Tống Hân Nghiên!”Trương Mỹ Dung nghiến răng nghiến lợi thấp giọng quát: “Chuyện ngày hôm nay cô đây nhận thua. Nhưng lần sau cô sẽ không may mắn như vậy nữa đâu, cứ chờ mà xem!”Tống Hân Nghiên đứng yên quay người lại, nhếch môi mỉm cười: “Ồ, vậy sao? Nhưng với trí thông minh này của cô, tôi rất mong đợi đấy…”“Cô!”“Được rồi Mỹ Dung.”Sở Thu Khánh dịu dàng lên tiếng, ngăn cô bạn thân đã nổi giận của mình lại.Cô ta bước lên, nắm chặt tay của Tống Hân Nghiên với vẻ mặt đầy áy náy, thấp giọng xin lỗi: “Hân Nghiên, tôi biết khi ở Hải Thành cô đã giận vì tôi với Tử Hàn quá gần gũi nhau. Nhưng từ nhỏ đến lớn tôi với anh ấy vẫn luôn qua lại với nhau như vậy. Hôm nay Mỹ Dung quả thật hơi quá đáng, tôi thay cô ấy xin lỗi cô. Tôi thích Tử Hàn, tuy cuộc hôn nhân của chúng tôi là liên hôn gia tộc, nhưng tôi vẫn muốn xin cô đừng dây dưa với anh ấy nữa. Hai người không phải người cùng một thế giới…”Trái tim vốn đã tĩnh lặng như nước của Tống Hân Nghiên chợt đau đớn.“Nói xong chưa?”Cô hờ hững rút tay ra: “Cô Sở thích anh ta thì giữ cho kỹ vào. Chó nhà mình không chịu đeo xích chó, đến lúc nó chạy mất thì lại trách người tản bộ ngang qua à?”“Cô!”Sở Thu Khánh bị nói mỉa đến mức sắc mặt trắng xanh đan xen.Thấy Tống Hân Nghiên định rời đi, cô ta cất giọng nói: “Tôi đã nhớ lời của cô Tống rồi. Nếu cô Tống đã tới thủ đô, chi bằng để lại số điện thoại kết bạn Zalo đi, để tôi tiện gửi thiệp mời đám cưới khi tôi và Tử Hàn kết hôn.”

CHƯƠNG 596

Cảnh sát gật đầu, nhìn về phía mấy người Trương Mỹ Dung: “Yêu cầu của cô Tống không hề quá đáng.”

Trương Mỹ Dung lập tức bùng nổ tại chỗ, tức giận nói: “Muốn tôi xin lỗi con… xin lỗi cô ta à, đừng…”

Sở Thu Khánh lạnh lùng trừng mắt nhìn cô ta.

Đồ ngu!

Đã đến nông nỗi này rồi mà còn chê không đủ mất mặt!

Trương Mỹ Dung nghiến răng đứng lên, hơi khom người, miễn cưỡng nói: “Cô Tống, tôi đùa hơi quá trớn, gây phiền phức cho cô rồi, mong cô rộng lượng không tính toán với tiểu nhân, tha thứ cho tôi lần này đi.”

Cửa hàng trưởng c*̃ng nhanh chóng đứng dậy: “Chúng tôi chưa làm rõ đầu đuôi sự việc mà đã cưỡng ép định tội cho cô Tống, chúng tôi c*̃ng có lỗi. Xin lỗi cô Tống.”

Cảnh sát ở giữa hòa giải: “Cô Tống, họ đã biết sai và c*̃ng đã xin lỗi rồi, chuyện này vẫn nên chấm dứt tại đây thôi.”

Nữ cảnh sát đứng bên cạnh Tống Hân Nghiên nhỏ giọng nhắc nhở: “Chuyện này không gây ra hậu quả quá lớn, dù cô không chịu thì chúng tôi cùng lắm cũng chỉ phê bình và giáo dục họ, khi có người đến bảo lãnh thì cũng phải thả người…”

Tống Hân Nghiên đã biết sẽ có kết quả này từ lâu rồi, vốn dĩ cô cũng không muốn gì.

Dừng lại đúng lúc, sau khi ký tên thì cô cũng rời đi luôn.

Mấy người lần lượt ra khỏi đồn cảnh sát.

“Tống Hân Nghiên!”

Trương Mỹ Dung nghiến răng nghiến lợi thấp giọng quát: “Chuyện ngày hôm nay cô đây nhận thua. Nhưng lần sau cô sẽ không may mắn như vậy nữa đâu, cứ chờ mà xem!”

Tống Hân Nghiên đứng yên quay người lại, nhếch môi mỉm cười: “Ồ, vậy sao? Nhưng với trí thông minh này của cô, tôi rất mong đợi đấy…”

“Cô!”

“Được rồi Mỹ Dung.”

Sở Thu Khánh dịu dàng lên tiếng, ngăn cô bạn thân đã nổi giận của mình lại.

Cô ta bước lên, nắm chặt tay của Tống Hân Nghiên với vẻ mặt đầy áy náy, thấp giọng xin lỗi: “Hân Nghiên, tôi biết khi ở Hải Thành cô đã giận vì tôi với Tử Hàn quá gần gũi nhau. Nhưng từ nhỏ đến lớn tôi với anh ấy vẫn luôn qua lại với nhau như vậy. Hôm nay Mỹ Dung quả thật hơi quá đáng, tôi thay cô ấy xin lỗi cô. Tôi thích Tử Hàn, tuy cuộc hôn nhân của chúng tôi là liên hôn gia tộc, nhưng tôi vẫn muốn xin cô đừng dây dưa với anh ấy nữa. Hai người không phải người cùng một thế giới…”

Trái tim vốn đã tĩnh lặng như nước của Tống Hân Nghiên chợt đau đớn.

“Nói xong chưa?”

Cô hờ hững rút tay ra: “Cô Sở thích anh ta thì giữ cho kỹ vào. Chó nhà mình không chịu đeo xích chó, đến lúc nó chạy mất thì lại trách người tản bộ ngang qua à?”

“Cô!”

Sở Thu Khánh bị nói mỉa đến mức sắc mặt trắng xanh đan xen.

Thấy Tống Hân Nghiên định rời đi, cô ta cất giọng nói: “Tôi đã nhớ lời của cô Tống rồi. Nếu cô Tống đã tới thủ đô, chi bằng để lại số điện thoại kết bạn Zalo đi, để tôi tiện gửi thiệp mời đám cưới khi tôi và Tử Hàn kết hôn.”

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 596Cảnh sát gật đầu, nhìn về phía mấy người Trương Mỹ Dung: “Yêu cầu của cô Tống không hề quá đáng.”Trương Mỹ Dung lập tức bùng nổ tại chỗ, tức giận nói: “Muốn tôi xin lỗi con… xin lỗi cô ta à, đừng…”Sở Thu Khánh lạnh lùng trừng mắt nhìn cô ta.Đồ ngu!Đã đến nông nỗi này rồi mà còn chê không đủ mất mặt!Trương Mỹ Dung nghiến răng đứng lên, hơi khom người, miễn cưỡng nói: “Cô Tống, tôi đùa hơi quá trớn, gây phiền phức cho cô rồi, mong cô rộng lượng không tính toán với tiểu nhân, tha thứ cho tôi lần này đi.”Cửa hàng trưởng c*̃ng nhanh chóng đứng dậy: “Chúng tôi chưa làm rõ đầu đuôi sự việc mà đã cưỡng ép định tội cho cô Tống, chúng tôi c*̃ng có lỗi. Xin lỗi cô Tống.”Cảnh sát ở giữa hòa giải: “Cô Tống, họ đã biết sai và c*̃ng đã xin lỗi rồi, chuyện này vẫn nên chấm dứt tại đây thôi.”Nữ cảnh sát đứng bên cạnh Tống Hân Nghiên nhỏ giọng nhắc nhở: “Chuyện này không gây ra hậu quả quá lớn, dù cô không chịu thì chúng tôi cùng lắm cũng chỉ phê bình và giáo dục họ, khi có người đến bảo lãnh thì cũng phải thả người…”Tống Hân Nghiên đã biết sẽ có kết quả này từ lâu rồi, vốn dĩ cô cũng không muốn gì.Dừng lại đúng lúc, sau khi ký tên thì cô cũng rời đi luôn.Mấy người lần lượt ra khỏi đồn cảnh sát.“Tống Hân Nghiên!”Trương Mỹ Dung nghiến răng nghiến lợi thấp giọng quát: “Chuyện ngày hôm nay cô đây nhận thua. Nhưng lần sau cô sẽ không may mắn như vậy nữa đâu, cứ chờ mà xem!”Tống Hân Nghiên đứng yên quay người lại, nhếch môi mỉm cười: “Ồ, vậy sao? Nhưng với trí thông minh này của cô, tôi rất mong đợi đấy…”“Cô!”“Được rồi Mỹ Dung.”Sở Thu Khánh dịu dàng lên tiếng, ngăn cô bạn thân đã nổi giận của mình lại.Cô ta bước lên, nắm chặt tay của Tống Hân Nghiên với vẻ mặt đầy áy náy, thấp giọng xin lỗi: “Hân Nghiên, tôi biết khi ở Hải Thành cô đã giận vì tôi với Tử Hàn quá gần gũi nhau. Nhưng từ nhỏ đến lớn tôi với anh ấy vẫn luôn qua lại với nhau như vậy. Hôm nay Mỹ Dung quả thật hơi quá đáng, tôi thay cô ấy xin lỗi cô. Tôi thích Tử Hàn, tuy cuộc hôn nhân của chúng tôi là liên hôn gia tộc, nhưng tôi vẫn muốn xin cô đừng dây dưa với anh ấy nữa. Hai người không phải người cùng một thế giới…”Trái tim vốn đã tĩnh lặng như nước của Tống Hân Nghiên chợt đau đớn.“Nói xong chưa?”Cô hờ hững rút tay ra: “Cô Sở thích anh ta thì giữ cho kỹ vào. Chó nhà mình không chịu đeo xích chó, đến lúc nó chạy mất thì lại trách người tản bộ ngang qua à?”“Cô!”Sở Thu Khánh bị nói mỉa đến mức sắc mặt trắng xanh đan xen.Thấy Tống Hân Nghiên định rời đi, cô ta cất giọng nói: “Tôi đã nhớ lời của cô Tống rồi. Nếu cô Tống đã tới thủ đô, chi bằng để lại số điện thoại kết bạn Zalo đi, để tôi tiện gửi thiệp mời đám cưới khi tôi và Tử Hàn kết hôn.”

Chương 596