Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 620

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 620Sở Thu Khánh rùng mình kịch liệt.Cô ta nhìn ra được nét tàn nhẫn quyết liệt trong mắt Tống Hân Nghiên.Cô ta tin chắc rằng người phụ nữ ác độc này tuyệt đối có thể nói được làm được!Nhưng nếu thả cô ra thì cô ta lại không cam lòng.Sở Thu Khánh tức giận vô cùng, nhưng lại không thể làm gì được!Tống Hân Nghiên vẫn đang tiếp tục k*ch th*ch cô ta: “Sở Thu Khánh, cô chỉ còn ba bốn phút để hung hăng ngược đãi tôi. Qua mấy phút này, Tưởng Tử Hàn sẽ biết tất cả, cô cũng sẽ không còn cơ hội nữa.”Sắc mặt Sở Thu Khánh tái mét, nghiến răng nghiến lợi nói: “Xem như cô lợi hại! Tống Hân Nghiên, hôm nay cô thắng, chúng tôi đi!”Dứt lời liền mang theo mấy tên côn đồ xoay người muốn rời đi.Sau khi bọn họ xoay người, Tống Hân Nghiên mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.Bả vai đang căng thẳng cũng hạ xuống vài phần.Nhưng ngay giây sau, cô lại thẳng lưng lên.“Đứng lại!”Sở Thu Khánh không thể không dừng bước rồi quay người lại: “Cô còn muốn làm gì nữa!”“Cô không cởi trói cho tôi thì sao tôi có thể làm nó dừng lại được?!”Sở Thu Khánh oán hận sai người cởi trói cho Tống Hân Nghiên.Phần da bị dây thừng mài trên cổ tay đã lộ ra máu, Tống Hân Nghiên không thèm để ý chút nào, hất cằm về phía Sở Thu Khánh rồi nói: “c** q**n áo ra.”Sở Thu Khánh vừa khiếp sợ vừa căm phẫn: “Cô còn muốn làm cái gì nữa!”“Cô còn chưa tới ba phút!”Sở Thu Khánh nghiến chặt răng, dù không cam lòng nhưng lại hết cách. Cô ta trừng mắt nhanh chóng cởi áo khoác gió ra rồi ném trên mặt đất.Đã là giữa thu, cô ta chỉ mặc bên trong một cái áo, c** q**n áo ra cũng không đến mức tr*n tr** không thể gặp người khác.“Quần, giày!” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Tống Hân Nghiên hờ hững sai bảo, khom lưng nhặt áo khoác ngoài của Sở Thu Khánh lên mặc vào.Tống Hân Nghiên thắt quần áo lại rồi nhắc nhở: “Còn hai phút nữa, cô mà còn tiếp tục lần mần thì thời gian sẽ không còn nữa đâu. Tôi không chiếm được thứ mình muốn thì tất cả mọi người cũng đừng hòng thoải mái, cùng nhau xuống địa ngục hết đi.”Sở Thu Khánh hận đến mức đôi mắt cũng phiếm hồng, răng cũng thiếu chút nữa đã nghiến nát, nhưng cũng không thể không nhanh tay cởi giày và quần ra.c** q**n rồi, cô ta chỉ còn lại một chiếc q**n l*t, vừa xấu hổ vừa căm phẫn.Tống Hân Nghiên không quan tâm, vừa mang giày và quần vào rồi vừa nói: “Hai người còn hơn một phút đồng hồ để tiêu hủy máy quay và thẻ nhớ.”Người lúc nãy loay hoay với máy quay phim đau đớn vô cùng, vội vàng ôm lấy máy quay phim bảo vệ trong lòng mình: “Cái máy này tận mấy trăm triệu đấy…”“Còn một phút nữa.” Tống Hân Nghiên hờ hững nhắc nhở.

CHƯƠNG 620

Sở Thu Khánh rùng mình kịch liệt.

Cô ta nhìn ra được nét tàn nhẫn quyết liệt trong mắt Tống Hân Nghiên.

Cô ta tin chắc rằng người phụ nữ ác độc này tuyệt đối có thể nói được làm được!

Nhưng nếu thả cô ra thì cô ta lại không cam lòng.

Sở Thu Khánh tức giận vô cùng, nhưng lại không thể làm gì được!

Tống Hân Nghiên vẫn đang tiếp tục k*ch th*ch cô ta: “Sở Thu Khánh, cô chỉ còn ba bốn phút để hung hăng ngược đãi tôi. Qua mấy phút này, Tưởng Tử Hàn sẽ biết tất cả, cô cũng sẽ không còn cơ hội nữa.”

Sắc mặt Sở Thu Khánh tái mét, nghiến răng nghiến lợi nói: “Xem như cô lợi hại! Tống Hân Nghiên, hôm nay cô thắng, chúng tôi đi!”

Dứt lời liền mang theo mấy tên côn đồ xoay người muốn rời đi.

Sau khi bọn họ xoay người, Tống Hân Nghiên mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Bả vai đang căng thẳng cũng hạ xuống vài phần.

Nhưng ngay giây sau, cô lại thẳng lưng lên.

“Đứng lại!”

Sở Thu Khánh không thể không dừng bước rồi quay người lại: “Cô còn muốn làm gì nữa!”

“Cô không cởi trói cho tôi thì sao tôi có thể làm nó dừng lại được?!”

Sở Thu Khánh oán hận sai người cởi trói cho Tống Hân Nghiên.

Phần da bị dây thừng mài trên cổ tay đã lộ ra máu, Tống Hân Nghiên không thèm để ý chút nào, hất cằm về phía Sở Thu Khánh rồi nói: “c** q**n áo ra.”

Sở Thu Khánh vừa khiếp sợ vừa căm phẫn: “Cô còn muốn làm cái gì nữa!”

“Cô còn chưa tới ba phút!”

Sở Thu Khánh nghiến chặt răng, dù không cam lòng nhưng lại hết cách. Cô ta trừng mắt nhanh chóng cởi áo khoác gió ra rồi ném trên mặt đất.

Đã là giữa thu, cô ta chỉ mặc bên trong một cái áo, c** q**n áo ra cũng không đến mức tr*n tr** không thể gặp người khác.

“Quần, giày!” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tống Hân Nghiên hờ hững sai bảo, khom lưng nhặt áo khoác ngoài của Sở Thu Khánh lên mặc vào.

Tống Hân Nghiên thắt quần áo lại rồi nhắc nhở: “Còn hai phút nữa, cô mà còn tiếp tục lần mần thì thời gian sẽ không còn nữa đâu. Tôi không chiếm được thứ mình muốn thì tất cả mọi người cũng đừng hòng thoải mái, cùng nhau xuống địa ngục hết đi.”

Sở Thu Khánh hận đến mức đôi mắt cũng phiếm hồng, răng cũng thiếu chút nữa đã nghiến nát, nhưng cũng không thể không nhanh tay cởi giày và quần ra.

c** q**n rồi, cô ta chỉ còn lại một chiếc q**n l*t, vừa xấu hổ vừa căm phẫn.

Tống Hân Nghiên không quan tâm, vừa mang giày và quần vào rồi vừa nói: “Hai người còn hơn một phút đồng hồ để tiêu hủy máy quay và thẻ nhớ.”

Người lúc nãy loay hoay với máy quay phim đau đớn vô cùng, vội vàng ôm lấy máy quay phim bảo vệ trong lòng mình: “Cái máy này tận mấy trăm triệu đấy…”

“Còn một phút nữa.” Tống Hân Nghiên hờ hững nhắc nhở.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 620Sở Thu Khánh rùng mình kịch liệt.Cô ta nhìn ra được nét tàn nhẫn quyết liệt trong mắt Tống Hân Nghiên.Cô ta tin chắc rằng người phụ nữ ác độc này tuyệt đối có thể nói được làm được!Nhưng nếu thả cô ra thì cô ta lại không cam lòng.Sở Thu Khánh tức giận vô cùng, nhưng lại không thể làm gì được!Tống Hân Nghiên vẫn đang tiếp tục k*ch th*ch cô ta: “Sở Thu Khánh, cô chỉ còn ba bốn phút để hung hăng ngược đãi tôi. Qua mấy phút này, Tưởng Tử Hàn sẽ biết tất cả, cô cũng sẽ không còn cơ hội nữa.”Sắc mặt Sở Thu Khánh tái mét, nghiến răng nghiến lợi nói: “Xem như cô lợi hại! Tống Hân Nghiên, hôm nay cô thắng, chúng tôi đi!”Dứt lời liền mang theo mấy tên côn đồ xoay người muốn rời đi.Sau khi bọn họ xoay người, Tống Hân Nghiên mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.Bả vai đang căng thẳng cũng hạ xuống vài phần.Nhưng ngay giây sau, cô lại thẳng lưng lên.“Đứng lại!”Sở Thu Khánh không thể không dừng bước rồi quay người lại: “Cô còn muốn làm gì nữa!”“Cô không cởi trói cho tôi thì sao tôi có thể làm nó dừng lại được?!”Sở Thu Khánh oán hận sai người cởi trói cho Tống Hân Nghiên.Phần da bị dây thừng mài trên cổ tay đã lộ ra máu, Tống Hân Nghiên không thèm để ý chút nào, hất cằm về phía Sở Thu Khánh rồi nói: “c** q**n áo ra.”Sở Thu Khánh vừa khiếp sợ vừa căm phẫn: “Cô còn muốn làm cái gì nữa!”“Cô còn chưa tới ba phút!”Sở Thu Khánh nghiến chặt răng, dù không cam lòng nhưng lại hết cách. Cô ta trừng mắt nhanh chóng cởi áo khoác gió ra rồi ném trên mặt đất.Đã là giữa thu, cô ta chỉ mặc bên trong một cái áo, c** q**n áo ra cũng không đến mức tr*n tr** không thể gặp người khác.“Quần, giày!” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Tống Hân Nghiên hờ hững sai bảo, khom lưng nhặt áo khoác ngoài của Sở Thu Khánh lên mặc vào.Tống Hân Nghiên thắt quần áo lại rồi nhắc nhở: “Còn hai phút nữa, cô mà còn tiếp tục lần mần thì thời gian sẽ không còn nữa đâu. Tôi không chiếm được thứ mình muốn thì tất cả mọi người cũng đừng hòng thoải mái, cùng nhau xuống địa ngục hết đi.”Sở Thu Khánh hận đến mức đôi mắt cũng phiếm hồng, răng cũng thiếu chút nữa đã nghiến nát, nhưng cũng không thể không nhanh tay cởi giày và quần ra.c** q**n rồi, cô ta chỉ còn lại một chiếc q**n l*t, vừa xấu hổ vừa căm phẫn.Tống Hân Nghiên không quan tâm, vừa mang giày và quần vào rồi vừa nói: “Hai người còn hơn một phút đồng hồ để tiêu hủy máy quay và thẻ nhớ.”Người lúc nãy loay hoay với máy quay phim đau đớn vô cùng, vội vàng ôm lấy máy quay phim bảo vệ trong lòng mình: “Cái máy này tận mấy trăm triệu đấy…”“Còn một phút nữa.” Tống Hân Nghiên hờ hững nhắc nhở.

Chương 620