CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 631
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 631Giữa những tiếng reo hò, đôi mày thanh tú của Tống Hân Nghiên nhíu chặt, cơ thể mất tự nhiên chợt cứng đờ.Hơi thở xa lạ của người đàn ông không ngừng phả tới.Khiến cô vô cùng khó chịu!Cô phải cố nhịn thì mới không hất anh ta từ trên người mình xuống.Dạ Vũ Đình cũng nhận ra sự miễn cưỡng của Tống Hân Nghiên, đôi mắt dịu dàng thoáng qua một tia u ám khó thể thấy được.“Anh xin lỗi.”Anh ta nói xin lỗi, sau đó vội vàng xoay người khỏi cơ thể Tống Hân Nghiên.Dạ Nhất thấy vậy bèn vội vàng đặt bó hoa hồng trong lòng xuống để chạy tới hỗ trợ, cùng Tống Hân Nghiên dìu Dạ Hàn Đình trở lại xe lăn.“Không có gì.” Tống Hân Nghiên thấp giọng nói.Cô cúi đầu, đôi mắt hơi khép lại che đi tất cả cảm xúc.Không được xem cảnh hôn, đám đông vây xem không khỏi thất vọng.Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến sự phấn khích muốn xem một kết cục có hậu của họ.“Đeo nhẫn đi!”“Mau gật đầu đi!”“Gả cho anh ấy!”“…”Không biết ai dẫn đầu, làn sóng ồn ào náo nhiệt chưa từng có sôi nổi vang lên.Dưới vô số máy quay trực tiếp và ánh mắt chờ mong của mọi người, Dạ Vũ Đình lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp trang sức, đưa đến trước mặt Tống Hân Nghiên.“Hân Nghiên, xin hãy cho anh một cơ hội được chăm sóc em. Có lẽ anh không phải là người mà em mong đợi nhất, cũng không mang lại cho em thứ hạnh phúc mà em mong muốn nhất. Nhưng anh sẽ cố gắng, cố gắng để gần hơn với hình mẫu lý tưởng lòng em, cố gắng để mình trở thành trung tâm trong thế giới của em…”Những người vây xem đã xôn xao.“Hu hu hu, ngọt quá. Ai mà nói với tôi một đoạn văn như thế này, đừng nói là kết hôn, bảo tôi đi chết ngay tôi cũng bằng lòng.”“Người đẹp, nếu cô còn không đồng ý thì bọn tôi cũng không xem nổi nữa đâu.”“Có tiền, đẹp trai lại còn dịu dàng quan tâm như vậy, đây rốt cuộc là trai đẹp thần tiên gì vậy chứ?”…Đủ những lời khen ngợi từ xung quanh truyền vào tai Tống Hân Nghiên, khiến mắt cô cảm thấy cay cay, trong lòng vừa nghẹn vừa chua xót.Cảm động nhưng cũng không ngừng băn khoăn.Người đàn ông này vì cô mà ngay cả hai chân cũng không cần. Trên đời này, còn được bao nhiêu người đàn ông có thể làm đến mức này vì một người con gái?
CHƯƠNG 631
Giữa những tiếng reo hò, đôi mày thanh tú của Tống Hân Nghiên nhíu chặt, cơ thể mất tự nhiên chợt cứng đờ.
Hơi thở xa lạ của người đàn ông không ngừng phả tới.
Khiến cô vô cùng khó chịu!
Cô phải cố nhịn thì mới không hất anh ta từ trên người mình xuống.
Dạ Vũ Đình cũng nhận ra sự miễn cưỡng của Tống Hân Nghiên, đôi mắt dịu dàng thoáng qua một tia u ám khó thể thấy được.
“Anh xin lỗi.”
Anh ta nói xin lỗi, sau đó vội vàng xoay người khỏi cơ thể Tống Hân Nghiên.
Dạ Nhất thấy vậy bèn vội vàng đặt bó hoa hồng trong lòng xuống để chạy tới hỗ trợ, cùng Tống Hân Nghiên dìu Dạ Hàn Đình trở lại xe lăn.
“Không có gì.” Tống Hân Nghiên thấp giọng nói.
Cô cúi đầu, đôi mắt hơi khép lại che đi tất cả cảm xúc.
Không được xem cảnh hôn, đám đông vây xem không khỏi thất vọng.
Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến sự phấn khích muốn xem một kết cục có hậu của họ.
“Đeo nhẫn đi!”
“Mau gật đầu đi!”
“Gả cho anh ấy!”
“…”
Không biết ai dẫn đầu, làn sóng ồn ào náo nhiệt chưa từng có sôi nổi vang lên.
Dưới vô số máy quay trực tiếp và ánh mắt chờ mong của mọi người, Dạ Vũ Đình lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp trang sức, đưa đến trước mặt Tống Hân Nghiên.
“Hân Nghiên, xin hãy cho anh một cơ hội được chăm sóc em. Có lẽ anh không phải là người mà em mong đợi nhất, cũng không mang lại cho em thứ hạnh phúc mà em mong muốn nhất. Nhưng anh sẽ cố gắng, cố gắng để gần hơn với hình mẫu lý tưởng lòng em, cố gắng để mình trở thành trung tâm trong thế giới của em…”
Những người vây xem đã xôn xao.
“Hu hu hu, ngọt quá. Ai mà nói với tôi một đoạn văn như thế này, đừng nói là kết hôn, bảo tôi đi chết ngay tôi cũng bằng lòng.”
“Người đẹp, nếu cô còn không đồng ý thì bọn tôi cũng không xem nổi nữa đâu.”
“Có tiền, đẹp trai lại còn dịu dàng quan tâm như vậy, đây rốt cuộc là trai đẹp thần tiên gì vậy chứ?”
…
Đủ những lời khen ngợi từ xung quanh truyền vào tai Tống Hân Nghiên, khiến mắt cô cảm thấy cay cay, trong lòng vừa nghẹn vừa chua xót.
Cảm động nhưng cũng không ngừng băn khoăn.
Người đàn ông này vì cô mà ngay cả hai chân cũng không cần. Trên đời này, còn được bao nhiêu người đàn ông có thể làm đến mức này vì một người con gái?
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 631Giữa những tiếng reo hò, đôi mày thanh tú của Tống Hân Nghiên nhíu chặt, cơ thể mất tự nhiên chợt cứng đờ.Hơi thở xa lạ của người đàn ông không ngừng phả tới.Khiến cô vô cùng khó chịu!Cô phải cố nhịn thì mới không hất anh ta từ trên người mình xuống.Dạ Vũ Đình cũng nhận ra sự miễn cưỡng của Tống Hân Nghiên, đôi mắt dịu dàng thoáng qua một tia u ám khó thể thấy được.“Anh xin lỗi.”Anh ta nói xin lỗi, sau đó vội vàng xoay người khỏi cơ thể Tống Hân Nghiên.Dạ Nhất thấy vậy bèn vội vàng đặt bó hoa hồng trong lòng xuống để chạy tới hỗ trợ, cùng Tống Hân Nghiên dìu Dạ Hàn Đình trở lại xe lăn.“Không có gì.” Tống Hân Nghiên thấp giọng nói.Cô cúi đầu, đôi mắt hơi khép lại che đi tất cả cảm xúc.Không được xem cảnh hôn, đám đông vây xem không khỏi thất vọng.Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến sự phấn khích muốn xem một kết cục có hậu của họ.“Đeo nhẫn đi!”“Mau gật đầu đi!”“Gả cho anh ấy!”“…”Không biết ai dẫn đầu, làn sóng ồn ào náo nhiệt chưa từng có sôi nổi vang lên.Dưới vô số máy quay trực tiếp và ánh mắt chờ mong của mọi người, Dạ Vũ Đình lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp trang sức, đưa đến trước mặt Tống Hân Nghiên.“Hân Nghiên, xin hãy cho anh một cơ hội được chăm sóc em. Có lẽ anh không phải là người mà em mong đợi nhất, cũng không mang lại cho em thứ hạnh phúc mà em mong muốn nhất. Nhưng anh sẽ cố gắng, cố gắng để gần hơn với hình mẫu lý tưởng lòng em, cố gắng để mình trở thành trung tâm trong thế giới của em…”Những người vây xem đã xôn xao.“Hu hu hu, ngọt quá. Ai mà nói với tôi một đoạn văn như thế này, đừng nói là kết hôn, bảo tôi đi chết ngay tôi cũng bằng lòng.”“Người đẹp, nếu cô còn không đồng ý thì bọn tôi cũng không xem nổi nữa đâu.”“Có tiền, đẹp trai lại còn dịu dàng quan tâm như vậy, đây rốt cuộc là trai đẹp thần tiên gì vậy chứ?”…Đủ những lời khen ngợi từ xung quanh truyền vào tai Tống Hân Nghiên, khiến mắt cô cảm thấy cay cay, trong lòng vừa nghẹn vừa chua xót.Cảm động nhưng cũng không ngừng băn khoăn.Người đàn ông này vì cô mà ngay cả hai chân cũng không cần. Trên đời này, còn được bao nhiêu người đàn ông có thể làm đến mức này vì một người con gái?