CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 652
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 652Trong đó có mấy bức ảnh đúng lúc trượt tới trước mặt Lâm Tịnh Thi.Trong phòng lặng ngắt.Lâm Tịnh Thi khom người nhặt ảnh lên.Chỉnh là bức ảnh Tống Hân Nghiên bị Tưởng Tử Hàn ôm ngồi trên đùi trong khách sạn ngày hôm đó.Hô hấp của Lâm Tịnh Thi đột nhiên trở nên gấp gáp, đôi mắt lập tức đỏ bừng: “Đôi mèo mả gà đồng này giỏi lắm!”Bà ta đi lướt qua con trai, suýt chút nữa chọc ảnh vào mặt Tống Hân Nghiên: “Tống Hân Nghiên, mày còn liêm sỉ hay không! Vừa dây dưa với người đàn ông khác vừa giả làm trinh tiết liệt nữ, chiếm lấy con trai tao không buông! Rốt cuộc nhà tao đã tạo nghiệt gì mà để mày reo rắc tai họa như vậy!”“Mẹ!” Dạ Vũ Đình đanh mặt, điều khiển xe lăn xông tới túm lấy tay mẹ mình, giật lấy đống ảnh kia: “Không như mẹ nghĩ đâu!”Mắt Lâm Tịnh Thi đỏ lựng lên như muốn ăn thịt người: “Vậy thì là như nào! Con nói cho mẹ biết, không phải như mẹ nghĩ thì vì sao con lại có những bức ảnh này!”Khuôn mặt Dạ Vũ Đình đầy tức giận, nhưng lại bỗng chốc không biết nên nói như thế nào.Tống Hân Nghiên vươn tay lấy tấm ảnh trong tay Dạ Vũ Đình đi.Dạ Vũ Đình siết chặt không buông: “Hân Nghiên, em nghe anh giải thích…”“Có gì mà giải thích! Con đàn bà không biết xấu hổ như vậy, nếu ở cổ đại đã bị dìm chết trong lồng heo rồi!”Cuối cùng Tống Hân Nghiên cũng lấy được tấm ảnh.Cô nhìn xong, sắc mặt tái mét, nhưng lại không thể giải thích.“Hân Nghiên…”Khuôn mặt Dạ Vũ Đình đầy vẻ lo lắng.Tống Hân Nghiên nở nụ cười méo xệch, xấu hổ, cũng rất khó xử.“Hóa ra anh đã biết từ lâu rồi à.”“Không phải!” Dạ Vũ Đình vội vàng lắc đầu: “Anh tin tưởng em.”Tống Hân Nghiên đột nhiên cảm thấy buồn bã.Đôi mắt chua xót, trái tim càng nghẹn đắng hơn.Nỗi niềm tủi thân khi ban nãy dù Lâm Tịnh Thi có chửi rủa như thế nào cũng không xuất hiện lại dâng lên.Cổ họng cô nghẹn lại, ngồi xổm xuống đối diện với Dạ Vũ Đình: “Chuyện bức ảnh chụp được, em không có gì để giải thích cả.”Dạ Vũ Đình vội vàng đáp: “Không… không sao đâu. Anh không để ý, điều anh quan tâm là tương lai của chúng ta.”Nước mắt dâng lên nơi vành mắt của Tống Hân Nghiên bị cô nuốt trở lại.Cô dùng sức nhếch khóe môi nở một nụ cười khó coi: “Tuy rằng em không giải thích, nhưng chuyện hôm đó, em vẫn nên nói rõ với anh.”Cô nói chân thành: “Đây là chuyện xảy ra vào hôm em uống sau được đưa về. Tiệc xã giao hôm đó là em tạm thời bị lôi đi để bổ sung số lượng, trước khi đi, em không biết sẽ gặp Tưởng Tử Hàn. Tửu lượng của em không tốt, khi đó đã hơi say rồi, Tưởng Tử Hàn kéo em ngồi lên chân anh ta để làm khó em sỉ nhục em…”
CHƯƠNG 652
Trong đó có mấy bức ảnh đúng lúc trượt tới trước mặt Lâm Tịnh Thi.
Trong phòng lặng ngắt.
Lâm Tịnh Thi khom người nhặt ảnh lên.
Chỉnh là bức ảnh Tống Hân Nghiên bị Tưởng Tử Hàn ôm ngồi trên đùi trong khách sạn ngày hôm đó.
Hô hấp của Lâm Tịnh Thi đột nhiên trở nên gấp gáp, đôi mắt lập tức đỏ bừng: “Đôi mèo mả gà đồng này giỏi lắm!”
Bà ta đi lướt qua con trai, suýt chút nữa chọc ảnh vào mặt Tống Hân Nghiên: “Tống Hân Nghiên, mày còn liêm sỉ hay không! Vừa dây dưa với người đàn ông khác vừa giả làm trinh tiết liệt nữ, chiếm lấy con trai tao không buông! Rốt cuộc nhà tao đã tạo nghiệt gì mà để mày reo rắc tai họa như vậy!”
“Mẹ!” Dạ Vũ Đình đanh mặt, điều khiển xe lăn xông tới túm lấy tay mẹ mình, giật lấy đống ảnh kia: “Không như mẹ nghĩ đâu!”
Mắt Lâm Tịnh Thi đỏ lựng lên như muốn ăn thịt người: “Vậy thì là như nào! Con nói cho mẹ biết, không phải như mẹ nghĩ thì vì sao con lại có những bức ảnh này!”
Khuôn mặt Dạ Vũ Đình đầy tức giận, nhưng lại bỗng chốc không biết nên nói như thế nào.
Tống Hân Nghiên vươn tay lấy tấm ảnh trong tay Dạ Vũ Đình đi.
Dạ Vũ Đình siết chặt không buông: “Hân Nghiên, em nghe anh giải thích…”
“Có gì mà giải thích! Con đàn bà không biết xấu hổ như vậy, nếu ở cổ đại đã bị dìm chết trong lồng heo rồi!”
Cuối cùng Tống Hân Nghiên cũng lấy được tấm ảnh.
Cô nhìn xong, sắc mặt tái mét, nhưng lại không thể giải thích.
“Hân Nghiên…”
Khuôn mặt Dạ Vũ Đình đầy vẻ lo lắng.
Tống Hân Nghiên nở nụ cười méo xệch, xấu hổ, cũng rất khó xử.
“Hóa ra anh đã biết từ lâu rồi à.”
“Không phải!” Dạ Vũ Đình vội vàng lắc đầu: “Anh tin tưởng em.”
Tống Hân Nghiên đột nhiên cảm thấy buồn bã.
Đôi mắt chua xót, trái tim càng nghẹn đắng hơn.
Nỗi niềm tủi thân khi ban nãy dù Lâm Tịnh Thi có chửi rủa như thế nào cũng không xuất hiện lại dâng lên.
Cổ họng cô nghẹn lại, ngồi xổm xuống đối diện với Dạ Vũ Đình: “Chuyện bức ảnh chụp được, em không có gì để giải thích cả.”
Dạ Vũ Đình vội vàng đáp: “Không… không sao đâu. Anh không để ý, điều anh quan tâm là tương lai của chúng ta.”
Nước mắt dâng lên nơi vành mắt của Tống Hân Nghiên bị cô nuốt trở lại.
Cô dùng sức nhếch khóe môi nở một nụ cười khó coi: “Tuy rằng em không giải thích, nhưng chuyện hôm đó, em vẫn nên nói rõ với anh.”
Cô nói chân thành: “Đây là chuyện xảy ra vào hôm em uống sau được đưa về. Tiệc xã giao hôm đó là em tạm thời bị lôi đi để bổ sung số lượng, trước khi đi, em không biết sẽ gặp Tưởng Tử Hàn. Tửu lượng của em không tốt, khi đó đã hơi say rồi, Tưởng Tử Hàn kéo em ngồi lên chân anh ta để làm khó em sỉ nhục em…”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 652Trong đó có mấy bức ảnh đúng lúc trượt tới trước mặt Lâm Tịnh Thi.Trong phòng lặng ngắt.Lâm Tịnh Thi khom người nhặt ảnh lên.Chỉnh là bức ảnh Tống Hân Nghiên bị Tưởng Tử Hàn ôm ngồi trên đùi trong khách sạn ngày hôm đó.Hô hấp của Lâm Tịnh Thi đột nhiên trở nên gấp gáp, đôi mắt lập tức đỏ bừng: “Đôi mèo mả gà đồng này giỏi lắm!”Bà ta đi lướt qua con trai, suýt chút nữa chọc ảnh vào mặt Tống Hân Nghiên: “Tống Hân Nghiên, mày còn liêm sỉ hay không! Vừa dây dưa với người đàn ông khác vừa giả làm trinh tiết liệt nữ, chiếm lấy con trai tao không buông! Rốt cuộc nhà tao đã tạo nghiệt gì mà để mày reo rắc tai họa như vậy!”“Mẹ!” Dạ Vũ Đình đanh mặt, điều khiển xe lăn xông tới túm lấy tay mẹ mình, giật lấy đống ảnh kia: “Không như mẹ nghĩ đâu!”Mắt Lâm Tịnh Thi đỏ lựng lên như muốn ăn thịt người: “Vậy thì là như nào! Con nói cho mẹ biết, không phải như mẹ nghĩ thì vì sao con lại có những bức ảnh này!”Khuôn mặt Dạ Vũ Đình đầy tức giận, nhưng lại bỗng chốc không biết nên nói như thế nào.Tống Hân Nghiên vươn tay lấy tấm ảnh trong tay Dạ Vũ Đình đi.Dạ Vũ Đình siết chặt không buông: “Hân Nghiên, em nghe anh giải thích…”“Có gì mà giải thích! Con đàn bà không biết xấu hổ như vậy, nếu ở cổ đại đã bị dìm chết trong lồng heo rồi!”Cuối cùng Tống Hân Nghiên cũng lấy được tấm ảnh.Cô nhìn xong, sắc mặt tái mét, nhưng lại không thể giải thích.“Hân Nghiên…”Khuôn mặt Dạ Vũ Đình đầy vẻ lo lắng.Tống Hân Nghiên nở nụ cười méo xệch, xấu hổ, cũng rất khó xử.“Hóa ra anh đã biết từ lâu rồi à.”“Không phải!” Dạ Vũ Đình vội vàng lắc đầu: “Anh tin tưởng em.”Tống Hân Nghiên đột nhiên cảm thấy buồn bã.Đôi mắt chua xót, trái tim càng nghẹn đắng hơn.Nỗi niềm tủi thân khi ban nãy dù Lâm Tịnh Thi có chửi rủa như thế nào cũng không xuất hiện lại dâng lên.Cổ họng cô nghẹn lại, ngồi xổm xuống đối diện với Dạ Vũ Đình: “Chuyện bức ảnh chụp được, em không có gì để giải thích cả.”Dạ Vũ Đình vội vàng đáp: “Không… không sao đâu. Anh không để ý, điều anh quan tâm là tương lai của chúng ta.”Nước mắt dâng lên nơi vành mắt của Tống Hân Nghiên bị cô nuốt trở lại.Cô dùng sức nhếch khóe môi nở một nụ cười khó coi: “Tuy rằng em không giải thích, nhưng chuyện hôm đó, em vẫn nên nói rõ với anh.”Cô nói chân thành: “Đây là chuyện xảy ra vào hôm em uống sau được đưa về. Tiệc xã giao hôm đó là em tạm thời bị lôi đi để bổ sung số lượng, trước khi đi, em không biết sẽ gặp Tưởng Tử Hàn. Tửu lượng của em không tốt, khi đó đã hơi say rồi, Tưởng Tử Hàn kéo em ngồi lên chân anh ta để làm khó em sỉ nhục em…”