Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 664

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 664Tống Hân Nghiên nhấc ngọc Phật lên, nhẹ nhàng xoa lên chữ “Thanh” đằng sau lưng.Đây là thứ mà mẹ đã để lại cho cô, nhưng mãi đến lúc này cô vẫn không biết ba mẹ ruột của mình là ai.Giá như ông nội vẫn còn sống…Đang lúc buồn bã, giọng nói ấm áp của Dạ Vũ Đình vang lên từ phía sau.“Em sao thế? Không thích quần áo sao?”Tống Hân Nghiên quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông đang đứng thẳng người ở đó, cô kinh ngạc hỏi: “Anh tự lên lầu à?”Dạ Vũ Đình mỉm cười gật đầu: “Gần đây anh vẫn luyện tập để hôm nay có thể cho em một bất ngờ. Nhưng nếu không chống nạng thì không đứng lâu được.”Tống Hân Nghiên vội vàng đỡ anh ta ngồi xuống một bên: “Chúc mừng chúc mừng anh nha, không bao lâu nữa là có thể đi đứng bình thường rồi.”“Chúng ta cùng vui, có thể nói là song hỷ lâm môn nữa kìa.”Nụ cười của Tống Hân Nghiên hơi cứng lại một chút.Đáy mắt Dạ Vũ Đình sâu thẳm, nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.Anh ta nhìn thấy khối ngọc trong tay cô: “Thì ra em thích ngọc à, ngoài nhẫn ra anh vẫn chưa tặng em trang sức nào hết, đợi đi đăng ký kết hôn về, chúng ta cùng nhau đi chọn một bộ trang sức bằng ngọc.”Tống Hân Nghiên xoa khối ngọc trong tay: “Không cần đâu, em không hay đeo trang sức. Ngọc bội này là do ông nội để lại cho em, ông còn nói đây là do mẹ ruột của em để lại.”Giọng Dạ Vũ Đình dần ấm áp hơn: “Vậy em đã có tin tức gì về bà ấy chưa?”Tống Hân Nghiên lắc đầu.Dạ Vũ Đình ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Anh có quen vài người bạn chơi ngọc, họ rất hay nghiên cứu về những thứ này. Để khi nào có cơ hội, anh thử nhờ họ xem thử xem, biết đâu lại có thể tìm ra nguồn gốc của ngọc Phật này.”Tống Hân Nghiên thất vọng nói: “Vô ích thôi, trước đây em cũng đã hỏi các chuyên gia liên quan đến phương diện này rồi nhưng không có chút thông tin hữu ích nào cả.”“Cứ hỏi thêm xem sao, dù sao hỏi thêm mình cũng chẳng mất mát gì mà.” Dạ Vũ Đình nắm tay Tống Hân Nghiên, trìu mến nói: “Hân Nghiên, nếu em yên tâm thì hãy giao nó cho anh, để anh mang đi hỏi giúp em.”Tống Hân Nghiên cắn môi, xoay người lôi ra những tấm ảnh cũ của mẹ cô.Hôm nay bọn họ sẽ đi đăng ký kết hôn.Làm xong giấy chứng nhận kết hôn thì đã là một gia đình theo đúng nghĩa rồi, còn có gì để không yên tâm chứ.Cô đưa ảnh chụp cùng ngọc Phật cho anh ta: “Vậy thì phiền bạn anh rồi.”Dạ Vũ Đình cưng chiều, dịu dàng nhéo gò má của cô: “Anh là ai chứ? Anh là chồng em đó, là người muốn đi cùng em cả đời, bạn anh cũng chính là bạn em, phiền với không phiền gì chứ.”Giọng anh ta hơi khàn, ý tứ sâu xa cảnh cáo: “Về sau còn khách sáo như vậy là anh phạt em đấy.”Tống Hân Nghiên đỏ mặt, vội vàng cầm đồ vào phòng chứa quần áo.Thu dọn đồ đạc xong, cả hai xuống nhà.

CHƯƠNG 664

Tống Hân Nghiên nhấc ngọc Phật lên, nhẹ nhàng xoa lên chữ “Thanh” đằng sau lưng.

Đây là thứ mà mẹ đã để lại cho cô, nhưng mãi đến lúc này cô vẫn không biết ba mẹ ruột của mình là ai.

Giá như ông nội vẫn còn sống…

Đang lúc buồn bã, giọng nói ấm áp của Dạ Vũ Đình vang lên từ phía sau.

“Em sao thế? Không thích quần áo sao?”

Tống Hân Nghiên quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông đang đứng thẳng người ở đó, cô kinh ngạc hỏi: “Anh tự lên lầu à?”

Dạ Vũ Đình mỉm cười gật đầu: “Gần đây anh vẫn luyện tập để hôm nay có thể cho em một bất ngờ. Nhưng nếu không chống nạng thì không đứng lâu được.”

Tống Hân Nghiên vội vàng đỡ anh ta ngồi xuống một bên: “Chúc mừng chúc mừng anh nha, không bao lâu nữa là có thể đi đứng bình thường rồi.”

“Chúng ta cùng vui, có thể nói là song hỷ lâm môn nữa kìa.”

Nụ cười của Tống Hân Nghiên hơi cứng lại một chút.

Đáy mắt Dạ Vũ Đình sâu thẳm, nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.

Anh ta nhìn thấy khối ngọc trong tay cô: “Thì ra em thích ngọc à, ngoài nhẫn ra anh vẫn chưa tặng em trang sức nào hết, đợi đi đăng ký kết hôn về, chúng ta cùng nhau đi chọn một bộ trang sức bằng ngọc.”

Tống Hân Nghiên xoa khối ngọc trong tay: “Không cần đâu, em không hay đeo trang sức. Ngọc bội này là do ông nội để lại cho em, ông còn nói đây là do mẹ ruột của em để lại.”

Giọng Dạ Vũ Đình dần ấm áp hơn: “Vậy em đã có tin tức gì về bà ấy chưa?”

Tống Hân Nghiên lắc đầu.

Dạ Vũ Đình ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Anh có quen vài người bạn chơi ngọc, họ rất hay nghiên cứu về những thứ này. Để khi nào có cơ hội, anh thử nhờ họ xem thử xem, biết đâu lại có thể tìm ra nguồn gốc của ngọc Phật này.”

Tống Hân Nghiên thất vọng nói: “Vô ích thôi, trước đây em cũng đã hỏi các chuyên gia liên quan đến phương diện này rồi nhưng không có chút thông tin hữu ích nào cả.”

“Cứ hỏi thêm xem sao, dù sao hỏi thêm mình cũng chẳng mất mát gì mà.” Dạ Vũ Đình nắm tay Tống Hân Nghiên, trìu mến nói: “Hân Nghiên, nếu em yên tâm thì hãy giao nó cho anh, để anh mang đi hỏi giúp em.”

Tống Hân Nghiên cắn môi, xoay người lôi ra những tấm ảnh cũ của mẹ cô.

Hôm nay bọn họ sẽ đi đăng ký kết hôn.

Làm xong giấy chứng nhận kết hôn thì đã là một gia đình theo đúng nghĩa rồi, còn có gì để không yên tâm chứ.

Cô đưa ảnh chụp cùng ngọc Phật cho anh ta: “Vậy thì phiền bạn anh rồi.”

Dạ Vũ Đình cưng chiều, dịu dàng nhéo gò má của cô: “Anh là ai chứ? Anh là chồng em đó, là người muốn đi cùng em cả đời, bạn anh cũng chính là bạn em, phiền với không phiền gì chứ.”

Giọng anh ta hơi khàn, ý tứ sâu xa cảnh cáo: “Về sau còn khách sáo như vậy là anh phạt em đấy.”

Tống Hân Nghiên đỏ mặt, vội vàng cầm đồ vào phòng chứa quần áo.

Thu dọn đồ đạc xong, cả hai xuống nhà.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 664Tống Hân Nghiên nhấc ngọc Phật lên, nhẹ nhàng xoa lên chữ “Thanh” đằng sau lưng.Đây là thứ mà mẹ đã để lại cho cô, nhưng mãi đến lúc này cô vẫn không biết ba mẹ ruột của mình là ai.Giá như ông nội vẫn còn sống…Đang lúc buồn bã, giọng nói ấm áp của Dạ Vũ Đình vang lên từ phía sau.“Em sao thế? Không thích quần áo sao?”Tống Hân Nghiên quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông đang đứng thẳng người ở đó, cô kinh ngạc hỏi: “Anh tự lên lầu à?”Dạ Vũ Đình mỉm cười gật đầu: “Gần đây anh vẫn luyện tập để hôm nay có thể cho em một bất ngờ. Nhưng nếu không chống nạng thì không đứng lâu được.”Tống Hân Nghiên vội vàng đỡ anh ta ngồi xuống một bên: “Chúc mừng chúc mừng anh nha, không bao lâu nữa là có thể đi đứng bình thường rồi.”“Chúng ta cùng vui, có thể nói là song hỷ lâm môn nữa kìa.”Nụ cười của Tống Hân Nghiên hơi cứng lại một chút.Đáy mắt Dạ Vũ Đình sâu thẳm, nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.Anh ta nhìn thấy khối ngọc trong tay cô: “Thì ra em thích ngọc à, ngoài nhẫn ra anh vẫn chưa tặng em trang sức nào hết, đợi đi đăng ký kết hôn về, chúng ta cùng nhau đi chọn một bộ trang sức bằng ngọc.”Tống Hân Nghiên xoa khối ngọc trong tay: “Không cần đâu, em không hay đeo trang sức. Ngọc bội này là do ông nội để lại cho em, ông còn nói đây là do mẹ ruột của em để lại.”Giọng Dạ Vũ Đình dần ấm áp hơn: “Vậy em đã có tin tức gì về bà ấy chưa?”Tống Hân Nghiên lắc đầu.Dạ Vũ Đình ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Anh có quen vài người bạn chơi ngọc, họ rất hay nghiên cứu về những thứ này. Để khi nào có cơ hội, anh thử nhờ họ xem thử xem, biết đâu lại có thể tìm ra nguồn gốc của ngọc Phật này.”Tống Hân Nghiên thất vọng nói: “Vô ích thôi, trước đây em cũng đã hỏi các chuyên gia liên quan đến phương diện này rồi nhưng không có chút thông tin hữu ích nào cả.”“Cứ hỏi thêm xem sao, dù sao hỏi thêm mình cũng chẳng mất mát gì mà.” Dạ Vũ Đình nắm tay Tống Hân Nghiên, trìu mến nói: “Hân Nghiên, nếu em yên tâm thì hãy giao nó cho anh, để anh mang đi hỏi giúp em.”Tống Hân Nghiên cắn môi, xoay người lôi ra những tấm ảnh cũ của mẹ cô.Hôm nay bọn họ sẽ đi đăng ký kết hôn.Làm xong giấy chứng nhận kết hôn thì đã là một gia đình theo đúng nghĩa rồi, còn có gì để không yên tâm chứ.Cô đưa ảnh chụp cùng ngọc Phật cho anh ta: “Vậy thì phiền bạn anh rồi.”Dạ Vũ Đình cưng chiều, dịu dàng nhéo gò má của cô: “Anh là ai chứ? Anh là chồng em đó, là người muốn đi cùng em cả đời, bạn anh cũng chính là bạn em, phiền với không phiền gì chứ.”Giọng anh ta hơi khàn, ý tứ sâu xa cảnh cáo: “Về sau còn khách sáo như vậy là anh phạt em đấy.”Tống Hân Nghiên đỏ mặt, vội vàng cầm đồ vào phòng chứa quần áo.Thu dọn đồ đạc xong, cả hai xuống nhà.

Chương 664