Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 671

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 671Vất vả lắm mới xong bữa cơm, Tống Hân Nghiên và Dạ Vũ Đình lập tức xin phép rồi rời đi.…Biệt thự Lộc Hồ.Tống Hân Nghiên tự tay nấu canh giải rượu mang đến phòng của Dạ Vũ Đình: “Vũ Đình, hôm nay cảm ơn anh.”Dạ Vũ Đình ngồi trên giường, nhận lấy bát canh giải rượu từ tay cô, cười hỏi: “Cảm ơn cái gì chứ.”Tống Hân Nghiên ngồi xuống ghế bên cạnh anh ta: “Trong thời gian này anh đã làm rất nhiều việc để mọi người trong nhà chấp nhận em phải không? Thành thật mà nói, phản ứng của bác trai, anh cả và chị dâu khiến em rất bất ngờ.”Với thân phận hiện giờ của cô, người trong nhà họ Dạ nên có phản ứng giống như Lâm Tịnh Thi và Dạ Như Tuyết.Dạ Vũ Đình đặt chiếc chén rỗng lên tủ đầu giường, một tay kéo Tống Hân Nghiên đang ngồi trên ghế lên đùi mình.Anh ta ôm cô rồi đặt cằm lên vai cô: “Là do bọn họ hiểu rõ về em rồi nên thích em, chuyện bình thường thôi mà. Vợ anh tốt như vậy, ai lại không thích chứ. Mà trong số đó, anh là người thích nhất!”Giọng anh ta trầm đi, mang theo sự quyến rũ chết người.Vừa dứt lời, đôi môi mềm mại đã dừng ở tai Tống Hân Nghiên.Cả người Tống Hân Nghiên cứng đờ, đột nhiên giật mình, theo bản năng cô muốn đứng dậy chạy trốn.Dạ Vũ Đình ôm chặt lấy cô, lòng bàn tay ấm áp dần dần len theo gấu áo ngủ của cô mà luồn vào.Hơi thở Tống Hân Nghiên chợt khựng lại, cô đập nhẹ bàn tay đang đặt trên bụng dưới của mình: “Vũ… Dạ Vũ Đình, đừng như vậy, em… em không quen.”Dạ Vũ Đình vừa dùng môi hôn lên má và d** tai cô vừa đưa tay cởi cúc áo ngủ của cô ra: “Hân Nghiên, hiện giờ chúng ta đã là vợ chồng, đây là chuyện bình thường giữa vợ chồng với nhau. Qua mấy lần là sẽ quen thôi, chúng ta từ từ làm, em không cần sợ…”Nụ hôn dần dần di chuyển xuống dưới, đáp xuống cổ Tống Hân Nghiên.Cơ thể của Tống Hân Nghiên càng ngày càng cứng đờ, nhưng cô lại chống cự không nhúc nhích.Cô nắm chặt tay, không ngừng thầm nhủ với bản thân: Tống Hân Nghiên, kiên nhẫn một chút là qua thôi…Dạ Vũ Đình đối xử với mày tốt như vậy, sao mày có thể để anh ấy thất vọng được?Mày còn gì chưa thỏa mãn nữa sao?Mày với anh ấy đã đăng ký kết hôn rồi, việc này sớm muộn gì cũng đến thôi, không cần kháng cự, từ từ thả lỏng, thư giãn…Nhưng cô càng cố gắng thả lỏng bản thân thì cơ thể và tâm trí của cô càng không thể.Cô tự thôi miên đến mức rối loạn hô hấp, máu toàn thân dồn dập như muốn chảy ngược, đầu óc cô trống rỗng, bên tai truyền đến vô số tiếng ong ong.Cổ áo váy ngủ bị kéo ra.Dạ Vũ Đình vùi đầu vào ngực cô, hôn từng cái từng cái.

CHƯƠNG 671

Vất vả lắm mới xong bữa cơm, Tống Hân Nghiên và Dạ Vũ Đình lập tức xin phép rồi rời đi.

Biệt thự Lộc Hồ.

Tống Hân Nghiên tự tay nấu canh giải rượu mang đến phòng của Dạ Vũ Đình: “Vũ Đình, hôm nay cảm ơn anh.”

Dạ Vũ Đình ngồi trên giường, nhận lấy bát canh giải rượu từ tay cô, cười hỏi: “Cảm ơn cái gì chứ.”

Tống Hân Nghiên ngồi xuống ghế bên cạnh anh ta: “Trong thời gian này anh đã làm rất nhiều việc để mọi người trong nhà chấp nhận em phải không? Thành thật mà nói, phản ứng của bác trai, anh cả và chị dâu khiến em rất bất ngờ.”

Với thân phận hiện giờ của cô, người trong nhà họ Dạ nên có phản ứng giống như Lâm Tịnh Thi và Dạ Như Tuyết.

Dạ Vũ Đình đặt chiếc chén rỗng lên tủ đầu giường, một tay kéo Tống Hân Nghiên đang ngồi trên ghế lên đùi mình.

Anh ta ôm cô rồi đặt cằm lên vai cô: “Là do bọn họ hiểu rõ về em rồi nên thích em, chuyện bình thường thôi mà. Vợ anh tốt như vậy, ai lại không thích chứ. Mà trong số đó, anh là người thích nhất!”

Giọng anh ta trầm đi, mang theo sự quyến rũ chết người.

Vừa dứt lời, đôi môi mềm mại đã dừng ở tai Tống Hân Nghiên.

Cả người Tống Hân Nghiên cứng đờ, đột nhiên giật mình, theo bản năng cô muốn đứng dậy chạy trốn.

Dạ Vũ Đình ôm chặt lấy cô, lòng bàn tay ấm áp dần dần len theo gấu áo ngủ của cô mà luồn vào.

Hơi thở Tống Hân Nghiên chợt khựng lại, cô đập nhẹ bàn tay đang đặt trên bụng dưới của mình: “Vũ… Dạ Vũ Đình, đừng như vậy, em… em không quen.”

Dạ Vũ Đình vừa dùng môi hôn lên má và d** tai cô vừa đưa tay cởi cúc áo ngủ của cô ra: “Hân Nghiên, hiện giờ chúng ta đã là vợ chồng, đây là chuyện bình thường giữa vợ chồng với nhau. Qua mấy lần là sẽ quen thôi, chúng ta từ từ làm, em không cần sợ…”

Nụ hôn dần dần di chuyển xuống dưới, đáp xuống cổ Tống Hân Nghiên.

Cơ thể của Tống Hân Nghiên càng ngày càng cứng đờ, nhưng cô lại chống cự không nhúc nhích.

Cô nắm chặt tay, không ngừng thầm nhủ với bản thân: Tống Hân Nghiên, kiên nhẫn một chút là qua thôi…

Dạ Vũ Đình đối xử với mày tốt như vậy, sao mày có thể để anh ấy thất vọng được?

Mày còn gì chưa thỏa mãn nữa sao?

Mày với anh ấy đã đăng ký kết hôn rồi, việc này sớm muộn gì cũng đến thôi, không cần kháng cự, từ từ thả lỏng, thư giãn…

Nhưng cô càng cố gắng thả lỏng bản thân thì cơ thể và tâm trí của cô càng không thể.

Cô tự thôi miên đến mức rối loạn hô hấp, máu toàn thân dồn dập như muốn chảy ngược, đầu óc cô trống rỗng, bên tai truyền đến vô số tiếng ong ong.

Cổ áo váy ngủ bị kéo ra.

Dạ Vũ Đình vùi đầu vào ngực cô, hôn từng cái từng cái.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 671Vất vả lắm mới xong bữa cơm, Tống Hân Nghiên và Dạ Vũ Đình lập tức xin phép rồi rời đi.…Biệt thự Lộc Hồ.Tống Hân Nghiên tự tay nấu canh giải rượu mang đến phòng của Dạ Vũ Đình: “Vũ Đình, hôm nay cảm ơn anh.”Dạ Vũ Đình ngồi trên giường, nhận lấy bát canh giải rượu từ tay cô, cười hỏi: “Cảm ơn cái gì chứ.”Tống Hân Nghiên ngồi xuống ghế bên cạnh anh ta: “Trong thời gian này anh đã làm rất nhiều việc để mọi người trong nhà chấp nhận em phải không? Thành thật mà nói, phản ứng của bác trai, anh cả và chị dâu khiến em rất bất ngờ.”Với thân phận hiện giờ của cô, người trong nhà họ Dạ nên có phản ứng giống như Lâm Tịnh Thi và Dạ Như Tuyết.Dạ Vũ Đình đặt chiếc chén rỗng lên tủ đầu giường, một tay kéo Tống Hân Nghiên đang ngồi trên ghế lên đùi mình.Anh ta ôm cô rồi đặt cằm lên vai cô: “Là do bọn họ hiểu rõ về em rồi nên thích em, chuyện bình thường thôi mà. Vợ anh tốt như vậy, ai lại không thích chứ. Mà trong số đó, anh là người thích nhất!”Giọng anh ta trầm đi, mang theo sự quyến rũ chết người.Vừa dứt lời, đôi môi mềm mại đã dừng ở tai Tống Hân Nghiên.Cả người Tống Hân Nghiên cứng đờ, đột nhiên giật mình, theo bản năng cô muốn đứng dậy chạy trốn.Dạ Vũ Đình ôm chặt lấy cô, lòng bàn tay ấm áp dần dần len theo gấu áo ngủ của cô mà luồn vào.Hơi thở Tống Hân Nghiên chợt khựng lại, cô đập nhẹ bàn tay đang đặt trên bụng dưới của mình: “Vũ… Dạ Vũ Đình, đừng như vậy, em… em không quen.”Dạ Vũ Đình vừa dùng môi hôn lên má và d** tai cô vừa đưa tay cởi cúc áo ngủ của cô ra: “Hân Nghiên, hiện giờ chúng ta đã là vợ chồng, đây là chuyện bình thường giữa vợ chồng với nhau. Qua mấy lần là sẽ quen thôi, chúng ta từ từ làm, em không cần sợ…”Nụ hôn dần dần di chuyển xuống dưới, đáp xuống cổ Tống Hân Nghiên.Cơ thể của Tống Hân Nghiên càng ngày càng cứng đờ, nhưng cô lại chống cự không nhúc nhích.Cô nắm chặt tay, không ngừng thầm nhủ với bản thân: Tống Hân Nghiên, kiên nhẫn một chút là qua thôi…Dạ Vũ Đình đối xử với mày tốt như vậy, sao mày có thể để anh ấy thất vọng được?Mày còn gì chưa thỏa mãn nữa sao?Mày với anh ấy đã đăng ký kết hôn rồi, việc này sớm muộn gì cũng đến thôi, không cần kháng cự, từ từ thả lỏng, thư giãn…Nhưng cô càng cố gắng thả lỏng bản thân thì cơ thể và tâm trí của cô càng không thể.Cô tự thôi miên đến mức rối loạn hô hấp, máu toàn thân dồn dập như muốn chảy ngược, đầu óc cô trống rỗng, bên tai truyền đến vô số tiếng ong ong.Cổ áo váy ngủ bị kéo ra.Dạ Vũ Đình vùi đầu vào ngực cô, hôn từng cái từng cái.

Chương 671