Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 683

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 683Là một tấm hình được lưu giữ rất tốt.Trong hình, anh ta ôm cô gái cười tươi như hoa, đầu hai người tựa vào nhau, mặt cũng dán sát, nở nụ cười ngốc nghếch với ống kính.Cô gái rất đẹp, thuần khiết dịu dàng.Đôi mắt cong cong trên khuôn mặt ngập tràn ý cười, lúm đồng tiền như viên châu bên má đọng trên khuôn mặt.Đó là một Tống Hân Nghiên khác biệt – gần như giống hệt Tống Hân Nghiên, nhưng ánh mắt không giống.Ánh mắt cô ôn hòa, lộ ra vui vẻ xinh tươi, như bé thỏ trắng tò mò lại nhát gan, khí chất dịu dàng gần như tràn ra khỏi tấm hình.Dạ Vũ Đình tham lam v**t v* khuôn mặt cười của cô gái trong hình: “Em thật nhẫn tâm, nói vứt bỏ anh liền vứt bỏ, không hề quay lại. Nhưng anh, lại nhớ em nhớ em như vậy!”Khóe môi anh ta khẽ cong, không còn cơn thịnh nộ như lúc bên ngoài vừa rồi: “Tống Hân…người phụ nữ đó, thật giống em, nhưng rốt cuộc cũng không phải em.”Trên đời này, không ai có thể thay thế cô ấy của anh ta!Tay cầm album khẽ run, cuối cùng dần siết lại, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.…Bệnh viện.Tưởng Tử Hàn nhẹ nhàng ra khỏi phòng bệnh con gái.Chúc Minh Đức đợi ở ngoài lập tức nghênh đón: “Boss, có manh mối rồi.”“Nói.”“Nguồn độc xuất phát từ một con búp bê barbie, chúng tôi căn cứ số hiệu đồ chơi tra tới cửa hàng bán. Phát hiện món đồ chơi đó là…cô Tống Hân Nghiên mua.”Nghe thấy tên của Tống Hân Nghiên, đầu Tưởng Tử Hàn ‘ầm’ một tiếng, ngây người giây lát.Lập tức nhớ tới món quà Tưởng Minh Trúc nhận được vào đêm trước sinh nhật.Cô bé lúc đó cầm tấm thiệp mừng viết tay quơ quơ trước ống kính.Anh lúc đó chỉ cảm thấy chữ rất quen mắt, lại không nghĩ nhiều…Mặt Tưởng Tử Hàn mây đen giăng phủ.Mộ Kiều Dung đến thăm cháu gái và Sở Thu Khánh đến cùng bà ta vừa khéo nghe thấy lời của Chúc Minh Đức.Mộ Kiều Dung hai chân mềm oặt, khuỵu xuống, nước mắt như giọt châu từ hốc mắt lăn xuống: “Cháu gái đáng thương của tôi, nó ngoan như vậy, nghe lời như vậy, người phụ nữ đó sao lại ra tay được…”Bà ta nhìn con trai, khóc đứt ruột đứt gan: “Con xem đi, con đã lấy thứ lòng dạ rắn rết gì? Làm cho gia đình chúng ta không yên bình cũng bỏ đi, lại còn hạ độc thủ với Minh Trúc. Minh Trúc còn nhỏ như vậy, cô ta sao có thể nhẫn tâm…”Tưởng Tử Hàn sắc mặt âm trầm cùng cực.Anh chợt nghiêng đầu, mắt lạnh nhạt gợn sóng, lại như có thể đóng đinh người ta tại chỗ.Mộ Kiều Dung bị dọa nhảy dựng, tiếng khóc dừng bặt, hình tượng quý bà khó có thể duy trì tiếp.

Chương 683

Là một tấm hình được lưu giữ rất tốt.

Trong hình, anh ta ôm cô gái cười tươi như hoa, đầu hai người tựa vào nhau, mặt cũng dán sát, nở nụ cười ngốc nghếch với ống kính.

Cô gái rất đẹp, thuần khiết dịu dàng.

Đôi mắt cong cong trên khuôn mặt ngập tràn ý cười, lúm đồng tiền như viên châu bên má đọng trên khuôn mặt.

Đó là một Tống Hân Nghiên khác biệt – gần như giống hệt Tống Hân Nghiên, nhưng ánh mắt không giống.

Ánh mắt cô ôn hòa, lộ ra vui vẻ xinh tươi, như bé thỏ trắng tò mò lại nhát gan, khí chất dịu dàng gần như tràn ra khỏi tấm hình.

Dạ Vũ Đình tham lam v**t v* khuôn mặt cười của cô gái trong hình: “Em thật nhẫn tâm, nói vứt bỏ anh liền vứt bỏ, không hề quay lại. Nhưng anh, lại nhớ em nhớ em như vậy!”

Khóe môi anh ta khẽ cong, không còn cơn thịnh nộ như lúc bên ngoài vừa rồi: “Tống Hân…người phụ nữ đó, thật giống em, nhưng rốt cuộc cũng không phải em.”

Trên đời này, không ai có thể thay thế cô ấy của anh ta!

Tay cầm album khẽ run, cuối cùng dần siết lại, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.

Bệnh viện.

Tưởng Tử Hàn nhẹ nhàng ra khỏi phòng bệnh con gái.

Chúc Minh Đức đợi ở ngoài lập tức nghênh đón: “Boss, có manh mối rồi.”

“Nói.”

“Nguồn độc xuất phát từ một con búp bê barbie, chúng tôi căn cứ số hiệu đồ chơi tra tới cửa hàng bán. Phát hiện món đồ chơi đó là…cô Tống Hân Nghiên mua.”

Nghe thấy tên của Tống Hân Nghiên, đầu Tưởng Tử Hàn ‘ầm’ một tiếng, ngây người giây lát.

Lập tức nhớ tới món quà Tưởng Minh Trúc nhận được vào đêm trước sinh nhật.

Cô bé lúc đó cầm tấm thiệp mừng viết tay quơ quơ trước ống kính.

Anh lúc đó chỉ cảm thấy chữ rất quen mắt, lại không nghĩ nhiều…

Mặt Tưởng Tử Hàn mây đen giăng phủ.

Mộ Kiều Dung đến thăm cháu gái và Sở Thu Khánh đến cùng bà ta vừa khéo nghe thấy lời của Chúc Minh Đức.

Mộ Kiều Dung hai chân mềm oặt, khuỵu xuống, nước mắt như giọt châu từ hốc mắt lăn xuống: “Cháu gái đáng thương của tôi, nó ngoan như vậy, nghe lời như vậy, người phụ nữ đó sao lại ra tay được…”

Bà ta nhìn con trai, khóc đứt ruột đứt gan: “Con xem đi, con đã lấy thứ lòng dạ rắn rết gì? Làm cho gia đình chúng ta không yên bình cũng bỏ đi, lại còn hạ độc thủ với Minh Trúc. Minh Trúc còn nhỏ như vậy, cô ta sao có thể nhẫn tâm…”

Tưởng Tử Hàn sắc mặt âm trầm cùng cực.

Anh chợt nghiêng đầu, mắt lạnh nhạt gợn sóng, lại như có thể đóng đinh người ta tại chỗ.

Mộ Kiều Dung bị dọa nhảy dựng, tiếng khóc dừng bặt, hình tượng quý bà khó có thể duy trì tiếp.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 683Là một tấm hình được lưu giữ rất tốt.Trong hình, anh ta ôm cô gái cười tươi như hoa, đầu hai người tựa vào nhau, mặt cũng dán sát, nở nụ cười ngốc nghếch với ống kính.Cô gái rất đẹp, thuần khiết dịu dàng.Đôi mắt cong cong trên khuôn mặt ngập tràn ý cười, lúm đồng tiền như viên châu bên má đọng trên khuôn mặt.Đó là một Tống Hân Nghiên khác biệt – gần như giống hệt Tống Hân Nghiên, nhưng ánh mắt không giống.Ánh mắt cô ôn hòa, lộ ra vui vẻ xinh tươi, như bé thỏ trắng tò mò lại nhát gan, khí chất dịu dàng gần như tràn ra khỏi tấm hình.Dạ Vũ Đình tham lam v**t v* khuôn mặt cười của cô gái trong hình: “Em thật nhẫn tâm, nói vứt bỏ anh liền vứt bỏ, không hề quay lại. Nhưng anh, lại nhớ em nhớ em như vậy!”Khóe môi anh ta khẽ cong, không còn cơn thịnh nộ như lúc bên ngoài vừa rồi: “Tống Hân…người phụ nữ đó, thật giống em, nhưng rốt cuộc cũng không phải em.”Trên đời này, không ai có thể thay thế cô ấy của anh ta!Tay cầm album khẽ run, cuối cùng dần siết lại, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.…Bệnh viện.Tưởng Tử Hàn nhẹ nhàng ra khỏi phòng bệnh con gái.Chúc Minh Đức đợi ở ngoài lập tức nghênh đón: “Boss, có manh mối rồi.”“Nói.”“Nguồn độc xuất phát từ một con búp bê barbie, chúng tôi căn cứ số hiệu đồ chơi tra tới cửa hàng bán. Phát hiện món đồ chơi đó là…cô Tống Hân Nghiên mua.”Nghe thấy tên của Tống Hân Nghiên, đầu Tưởng Tử Hàn ‘ầm’ một tiếng, ngây người giây lát.Lập tức nhớ tới món quà Tưởng Minh Trúc nhận được vào đêm trước sinh nhật.Cô bé lúc đó cầm tấm thiệp mừng viết tay quơ quơ trước ống kính.Anh lúc đó chỉ cảm thấy chữ rất quen mắt, lại không nghĩ nhiều…Mặt Tưởng Tử Hàn mây đen giăng phủ.Mộ Kiều Dung đến thăm cháu gái và Sở Thu Khánh đến cùng bà ta vừa khéo nghe thấy lời của Chúc Minh Đức.Mộ Kiều Dung hai chân mềm oặt, khuỵu xuống, nước mắt như giọt châu từ hốc mắt lăn xuống: “Cháu gái đáng thương của tôi, nó ngoan như vậy, nghe lời như vậy, người phụ nữ đó sao lại ra tay được…”Bà ta nhìn con trai, khóc đứt ruột đứt gan: “Con xem đi, con đã lấy thứ lòng dạ rắn rết gì? Làm cho gia đình chúng ta không yên bình cũng bỏ đi, lại còn hạ độc thủ với Minh Trúc. Minh Trúc còn nhỏ như vậy, cô ta sao có thể nhẫn tâm…”Tưởng Tử Hàn sắc mặt âm trầm cùng cực.Anh chợt nghiêng đầu, mắt lạnh nhạt gợn sóng, lại như có thể đóng đinh người ta tại chỗ.Mộ Kiều Dung bị dọa nhảy dựng, tiếng khóc dừng bặt, hình tượng quý bà khó có thể duy trì tiếp.

Chương 683