CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 689
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 689Hai người gặp nhau trong phòng thăm.Luật sư hỏi: “Cô Tống, bây giờ cô hãy nghĩ lại thật cẩn thận rồi kể lại mọi chuyện đã xảy ra ngày hôm đó với tôi từng không sót một chữ, để chúng tôi có thể tìm ra sự thật và trả lại sự trong sạch cho cô.”Tống Hân Nghiên mệt mỏi nói: “Mỗi câu trong biên bản thẩm vấn mà anh nhìn thấy đều là sự thật, chân tướng không sót một chữ. Về lý do tại sao họ tìm thấy chất độc đã được sử dụng trong tủ đồ riêng của tôi, tôi cũng không biết. Nguồn gốc của chất độc không phải do cảnh sát đi kiểm chứng à?”Luật sư thở dài: “Hiện giờ tất cả bằng chứng đều chống lại cô. Nhưng cô đừng lo, chúng tôi sẽ tìm ra cách. Chỉ là nhà họ Tưởng đang gây áp lực vì chuyện này. Dù có dùng quan hệ của nhà họ Dạ thì chúng tôi cũng không cách nào lập tức bảo lãnh cho cô được, chỉ đành để cô chịu uất ức vất vả ở đây vài ngày. Cậu ba Dạ bảo tôi chuyển lời, bảo cô đừng lo lắng, cậu ấy đã nghĩ ra cách rồi.”Tống Hân Nghiên gật đầu: “Giúp tôi nói lời cảm ơn với anh ấy.”…Đêm.Tống Hân Nghiên đang nằm trên chiếc giường sắt trong trại tạm giam, mắt nhắm nghiền.Chiếc chăn bông mỏng manh bao phủ cơ thể cô đột ngột bị lật lên.Cô mở mắt ra với vẻ không vui.Trước khung giường sắt, ba nữ nghi phạm cùng phòng khoanh tay trước ngực, đang trừng mắt nhìn cô.Một người trong số họ trực tiếp đi dép lê đạp lên giường của cô, lấy tay vỗ nhẹ vào mặt cô: “Mới tới à, cô ngủ ngon nhỉ.”“Các cô muốn làm gì?”Tống Hân Nghiên đề phòng nhìn ba người họ.Một trong những nghi phạm đang cầm chiếc tất hôi thối trên tay cười khẩy: “Cô sẽ biết ngay mà!”Khi cô ta vừa dứt lời, nghi phạm đó bóp mạnh cằm Tống Hân Nghiên, chuẩn bị nhét chiếc tất bốc mùi vào miệng cô.Hai người kia cũng đồng thời di chuyển và lao tới.Một người áp chế nửa người của Tống Hân Nghiên, người còn lại giữ tay Tống Hân Nghiên.Tống Hân Nghiên nhanh chóng di chuyển, khi họ hành động, cô đẩy người phụ nữ trước mặt ra, lăn vào bên trong.Cả ba bổ nhào vào khoảng không, lập tức đuổi theo.Tống Hân Nghiên uốn người như con cá chép, ngồi thẳng lưng dậy, hai chân khép lại, đá bay nghi phạm đang vồ vào phần th*n d*** của cô.Khuỷu tay trái uốn cong, cánh tay phất ngang, xé đôi chiếc tất.Tay phải nắm chặt thành nắm đấm, đấm thẳng vào ngực rồi vồ vào người đang giữ tay cô.Các hành động được thực hiện liền mạch lưu loát, không có bất kỳ do dự.Cả ba ngã xuống đất ngay lập tức.Tống Hân Nghiên nhảy khỏi giường, giẫm lên ngực nghi phạm gần cô nhất, lạnh lùng hỏi: “Tôi không có ân oán gì với các cô, tại sao lại tấn công tôi?”Người bị cô đạp lên ôm chặt lấy chân cô, cố gắng rút chân cô ra khỏi người nhưng vô ích.
Chương 689
Hai người gặp nhau trong phòng thăm.
Luật sư hỏi: “Cô Tống, bây giờ cô hãy nghĩ lại thật cẩn thận rồi kể lại mọi chuyện đã xảy ra ngày hôm đó với tôi từng không sót một chữ, để chúng tôi có thể tìm ra sự thật và trả lại sự trong sạch cho cô.”
Tống Hân Nghiên mệt mỏi nói: “Mỗi câu trong biên bản thẩm vấn mà anh nhìn thấy đều là sự thật, chân tướng không sót một chữ. Về lý do tại sao họ tìm thấy chất độc đã được sử dụng trong tủ đồ riêng của tôi, tôi cũng không biết. Nguồn gốc của chất độc không phải do cảnh sát đi kiểm chứng à?”
Luật sư thở dài: “Hiện giờ tất cả bằng chứng đều chống lại cô. Nhưng cô đừng lo, chúng tôi sẽ tìm ra cách. Chỉ là nhà họ Tưởng đang gây áp lực vì chuyện này. Dù có dùng quan hệ của nhà họ Dạ thì chúng tôi cũng không cách nào lập tức bảo lãnh cho cô được, chỉ đành để cô chịu uất ức vất vả ở đây vài ngày. Cậu ba Dạ bảo tôi chuyển lời, bảo cô đừng lo lắng, cậu ấy đã nghĩ ra cách rồi.”
Tống Hân Nghiên gật đầu: “Giúp tôi nói lời cảm ơn với anh ấy.”
…
Đêm.
Tống Hân Nghiên đang nằm trên chiếc giường sắt trong trại tạm giam, mắt nhắm nghiền.
Chiếc chăn bông mỏng manh bao phủ cơ thể cô đột ngột bị lật lên.
Cô mở mắt ra với vẻ không vui.
Trước khung giường sắt, ba nữ nghi phạm cùng phòng khoanh tay trước ngực, đang trừng mắt nhìn cô.
Một người trong số họ trực tiếp đi dép lê đạp lên giường của cô, lấy tay vỗ nhẹ vào mặt cô: “Mới tới à, cô ngủ ngon nhỉ.”
“Các cô muốn làm gì?”
Tống Hân Nghiên đề phòng nhìn ba người họ.
Một trong những nghi phạm đang cầm chiếc tất hôi thối trên tay cười khẩy: “Cô sẽ biết ngay mà!”
Khi cô ta vừa dứt lời, nghi phạm đó bóp mạnh cằm Tống Hân Nghiên, chuẩn bị nhét chiếc tất bốc mùi vào miệng cô.
Hai người kia cũng đồng thời di chuyển và lao tới.
Một người áp chế nửa người của Tống Hân Nghiên, người còn lại giữ tay Tống Hân Nghiên.
Tống Hân Nghiên nhanh chóng di chuyển, khi họ hành động, cô đẩy người phụ nữ trước mặt ra, lăn vào bên trong.
Cả ba bổ nhào vào khoảng không, lập tức đuổi theo.
Tống Hân Nghiên uốn người như con cá chép, ngồi thẳng lưng dậy, hai chân khép lại, đá bay nghi phạm đang vồ vào phần th*n d*** của cô.
Khuỷu tay trái uốn cong, cánh tay phất ngang, xé đôi chiếc tất.
Tay phải nắm chặt thành nắm đấm, đấm thẳng vào ngực rồi vồ vào người đang giữ tay cô.
Các hành động được thực hiện liền mạch lưu loát, không có bất kỳ do dự.
Cả ba ngã xuống đất ngay lập tức.
Tống Hân Nghiên nhảy khỏi giường, giẫm lên ngực nghi phạm gần cô nhất, lạnh lùng hỏi: “Tôi không có ân oán gì với các cô, tại sao lại tấn công tôi?”
Người bị cô đạp lên ôm chặt lấy chân cô, cố gắng rút chân cô ra khỏi người nhưng vô ích.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 689Hai người gặp nhau trong phòng thăm.Luật sư hỏi: “Cô Tống, bây giờ cô hãy nghĩ lại thật cẩn thận rồi kể lại mọi chuyện đã xảy ra ngày hôm đó với tôi từng không sót một chữ, để chúng tôi có thể tìm ra sự thật và trả lại sự trong sạch cho cô.”Tống Hân Nghiên mệt mỏi nói: “Mỗi câu trong biên bản thẩm vấn mà anh nhìn thấy đều là sự thật, chân tướng không sót một chữ. Về lý do tại sao họ tìm thấy chất độc đã được sử dụng trong tủ đồ riêng của tôi, tôi cũng không biết. Nguồn gốc của chất độc không phải do cảnh sát đi kiểm chứng à?”Luật sư thở dài: “Hiện giờ tất cả bằng chứng đều chống lại cô. Nhưng cô đừng lo, chúng tôi sẽ tìm ra cách. Chỉ là nhà họ Tưởng đang gây áp lực vì chuyện này. Dù có dùng quan hệ của nhà họ Dạ thì chúng tôi cũng không cách nào lập tức bảo lãnh cho cô được, chỉ đành để cô chịu uất ức vất vả ở đây vài ngày. Cậu ba Dạ bảo tôi chuyển lời, bảo cô đừng lo lắng, cậu ấy đã nghĩ ra cách rồi.”Tống Hân Nghiên gật đầu: “Giúp tôi nói lời cảm ơn với anh ấy.”…Đêm.Tống Hân Nghiên đang nằm trên chiếc giường sắt trong trại tạm giam, mắt nhắm nghiền.Chiếc chăn bông mỏng manh bao phủ cơ thể cô đột ngột bị lật lên.Cô mở mắt ra với vẻ không vui.Trước khung giường sắt, ba nữ nghi phạm cùng phòng khoanh tay trước ngực, đang trừng mắt nhìn cô.Một người trong số họ trực tiếp đi dép lê đạp lên giường của cô, lấy tay vỗ nhẹ vào mặt cô: “Mới tới à, cô ngủ ngon nhỉ.”“Các cô muốn làm gì?”Tống Hân Nghiên đề phòng nhìn ba người họ.Một trong những nghi phạm đang cầm chiếc tất hôi thối trên tay cười khẩy: “Cô sẽ biết ngay mà!”Khi cô ta vừa dứt lời, nghi phạm đó bóp mạnh cằm Tống Hân Nghiên, chuẩn bị nhét chiếc tất bốc mùi vào miệng cô.Hai người kia cũng đồng thời di chuyển và lao tới.Một người áp chế nửa người của Tống Hân Nghiên, người còn lại giữ tay Tống Hân Nghiên.Tống Hân Nghiên nhanh chóng di chuyển, khi họ hành động, cô đẩy người phụ nữ trước mặt ra, lăn vào bên trong.Cả ba bổ nhào vào khoảng không, lập tức đuổi theo.Tống Hân Nghiên uốn người như con cá chép, ngồi thẳng lưng dậy, hai chân khép lại, đá bay nghi phạm đang vồ vào phần th*n d*** của cô.Khuỷu tay trái uốn cong, cánh tay phất ngang, xé đôi chiếc tất.Tay phải nắm chặt thành nắm đấm, đấm thẳng vào ngực rồi vồ vào người đang giữ tay cô.Các hành động được thực hiện liền mạch lưu loát, không có bất kỳ do dự.Cả ba ngã xuống đất ngay lập tức.Tống Hân Nghiên nhảy khỏi giường, giẫm lên ngực nghi phạm gần cô nhất, lạnh lùng hỏi: “Tôi không có ân oán gì với các cô, tại sao lại tấn công tôi?”Người bị cô đạp lên ôm chặt lấy chân cô, cố gắng rút chân cô ra khỏi người nhưng vô ích.