Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 694

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 693Khuôn mặt Dạ Vũ Đình hơi đỏ lên, vẻ mặt lộ vẻ xúc động: “Có phải cô ấy vẫn còn đang ở trong phòng thẩm vấn kia không?”Cảnh sát không trả lời.Dạ Vũ Đình nhìn về phía phòng thẩm vấn mà cảnh sát vừa đi ra, đôi mắt có chút sâu, cố ý cao giọng nói: “Cho dù có phù hợp với quy định hay không, tôi nhất định sẽ nghĩ cách gặp cô ấy! Người khác nói thế nào, loan truyền thế nào tôi đều không tin, tôi chỉ tin Tống Hân Nghiên mà tôi quen biết không hại người khác, không giết người!”Trong phòng thẩm vấn.Tống Hân Nghiên nghe thấy giọng nói ở bên ngoài cửa láng máng truyền đến, vành mắt đột nhiên đỏ lên.Dạ Vũ Đình, xin lỗi, liên tục mang đến phiền phức cho anh, cũng cảm ơn sự hao tâm tổn sức của anh.…Một căn hộ ở vùng ngoại ô.Khóe miệng Sở Thu Khánh hơi cong lên, cầm ly lên chạm ly với chiếc ly trong tay Ninh Bội: “Vẫn là cô có cách, lập lờ đánh lận con đen, vu oan, giá họa, dùng một loạt thủ đoạn xấu xa này, Tống Hân Nghiên đã bị đánh cho mơ màng. Tiếp theo, cô ta xem như không chết thì cũng mất một tầng da!”Ninh Bội vui vẻ uống một ngụm rượu: “Ai bảo cô ta không mở mắt ra, chân còn chưa đứng vững đã chạy đến động vào tôi.”Đôi mắt ẩn sau chiếc ly của Sở Thu Khánh hơi lóe lên: “Cô ta cũng không phải hoàn toàn chưa đứng vững, đừng quên, phía sau cô ta còn có nhà họ Dạ.”Cô ta nhìn Ninh Bội: “Bên phía cô chuẩn bị đầy đủ chưa? Đừng để chúng ta lãng phí nhiều tâm tư như vậy, đến cuối cùng vì không đưa ra đủ bằng chứng, cho cô ta cơ hội nghỉ xả hơi, dù sao điều tra ra chúng ta, đó không phải mất nhiều hơn được sao.”“Cô ta không có bản lĩnh kia.” Ninh Bội cười độc ác: “Cho dù cô ta có bản lĩnh kia, điều tra đến cũng không cần phải sợ, từ đầu đến cuối cùng ta không tham gia, điều tra ra cũng không liên quan gì đến chúng ta.Sở Thu Khánh sững sờ một lúc, cười nói: “Cũng đúng.”Ninh Bội đặt ly xuống, đắc ý nói: “Cho dù thế nào, tôi sẽ không để cho Tống Hân Nghiên có cơ hội đứng ở thủ đô. Nơi này, có cô ta không có tôi, có tôi không có cô ta!”Ninh Bội liếc nhìn Sở Thu Khánh, cố ý xem thường cô ta nói: “Thật sự không biết lúc trước cô nghĩ như thế nào, một nhân vật nhỏ bé như vậy là cô để cho cô ta nhảy nhót lâu như thế, suýt chút nữa còn để cô ta giẫm lên mặt. Nói thế nào cô cũng là cô chủ của nhà họ Sở, danh môn vọng tộc, Tống Hân Nghiên lấy cái gì mà so sánh với cô? Lại bị cô ta chọc tức mà không làm gì được. Cô đó, mềm lòng là bệnh, phải trị!”Đáy mắt Sở Thu Khánh lóe lên một tia chế giễu, thuận theo lời nói của Ninh Bội mà thở dài: “Không phải là mềm lòng. Nghe nói cô ta còn không có một người nhà chân chính, cũng không ngại xa xội vạn dặm đến đây để lập nghiệp, một thân một mình nên cảm thấy đáng thương. Mọi người đều là phụ nữ, lúc trước luôn cảm thấy phụ nữ tại sao phải làm khó phụ nữ.”Cô ta cười khổ: “Nhưng ai mà biết được, cô ta lại là người như vậy, rõ ràng Tử Hàn đã kết thúc với cô ta rồi, còn muốn quấn lấy không buông như thế, tôi muốn dạy dỗ cô ta một chút, nhưng bản thân thực sự không có cái bản lĩnh kia, may là lần này cô đã giúp tôi một việc lớn…”Nói đến đây, Sở Thu Khánh lấy chiếc thẻ đã chuẩn bị sẵn ra, đặt lên bàn trà, đẩy đến trước mặt Ninh Bội.“Chúng ta rất hợp nhau, hơn nữa năng lực của cô cũng khiến tôi ngưỡng mộ. Cái này xem như là quà gặp mặt, sau này nếu như cô rời khỏi Hoa Thắng có thể đến tìm tôi. Chúng ta tiếp tục hợp tác. Yên tâm, tôi sẽ không để cô phải thiệt, ít nhất sẽ không để cho cô tệ hơn khi ở Hoa Thắng!”

Chương 693

Khuôn mặt Dạ Vũ Đình hơi đỏ lên, vẻ mặt lộ vẻ xúc động: “Có phải cô ấy vẫn còn đang ở trong phòng thẩm vấn kia không?”

Cảnh sát không trả lời.

Dạ Vũ Đình nhìn về phía phòng thẩm vấn mà cảnh sát vừa đi ra, đôi mắt có chút sâu, cố ý cao giọng nói: “Cho dù có phù hợp với quy định hay không, tôi nhất định sẽ nghĩ cách gặp cô ấy! Người khác nói thế nào, loan truyền thế nào tôi đều không tin, tôi chỉ tin Tống Hân Nghiên mà tôi quen biết không hại người khác, không giết người!”

Trong phòng thẩm vấn.

Tống Hân Nghiên nghe thấy giọng nói ở bên ngoài cửa láng máng truyền đến, vành mắt đột nhiên đỏ lên.

Dạ Vũ Đình, xin lỗi, liên tục mang đến phiền phức cho anh, cũng cảm ơn sự hao tâm tổn sức của anh.

Một căn hộ ở vùng ngoại ô.

Khóe miệng Sở Thu Khánh hơi cong lên, cầm ly lên chạm ly với chiếc ly trong tay Ninh Bội: “Vẫn là cô có cách, lập lờ đánh lận con đen, vu oan, giá họa, dùng một loạt thủ đoạn xấu xa này, Tống Hân Nghiên đã bị đánh cho mơ màng. Tiếp theo, cô ta xem như không chết thì cũng mất một tầng da!”

Ninh Bội vui vẻ uống một ngụm rượu: “Ai bảo cô ta không mở mắt ra, chân còn chưa đứng vững đã chạy đến động vào tôi.”

Đôi mắt ẩn sau chiếc ly của Sở Thu Khánh hơi lóe lên: “Cô ta cũng không phải hoàn toàn chưa đứng vững, đừng quên, phía sau cô ta còn có nhà họ Dạ.”

Cô ta nhìn Ninh Bội: “Bên phía cô chuẩn bị đầy đủ chưa? Đừng để chúng ta lãng phí nhiều tâm tư như vậy, đến cuối cùng vì không đưa ra đủ bằng chứng, cho cô ta cơ hội nghỉ xả hơi, dù sao điều tra ra chúng ta, đó không phải mất nhiều hơn được sao.”

“Cô ta không có bản lĩnh kia.” Ninh Bội cười độc ác: “Cho dù cô ta có bản lĩnh kia, điều tra đến cũng không cần phải sợ, từ đầu đến cuối cùng ta không tham gia, điều tra ra cũng không liên quan gì đến chúng ta.

Sở Thu Khánh sững sờ một lúc, cười nói: “Cũng đúng.”

Ninh Bội đặt ly xuống, đắc ý nói: “Cho dù thế nào, tôi sẽ không để cho Tống Hân Nghiên có cơ hội đứng ở thủ đô. Nơi này, có cô ta không có tôi, có tôi không có cô ta!”

Ninh Bội liếc nhìn Sở Thu Khánh, cố ý xem thường cô ta nói: “Thật sự không biết lúc trước cô nghĩ như thế nào, một nhân vật nhỏ bé như vậy là cô để cho cô ta nhảy nhót lâu như thế, suýt chút nữa còn để cô ta giẫm lên mặt. Nói thế nào cô cũng là cô chủ của nhà họ Sở, danh môn vọng tộc, Tống Hân Nghiên lấy cái gì mà so sánh với cô? Lại bị cô ta chọc tức mà không làm gì được. Cô đó, mềm lòng là bệnh, phải trị!”

Đáy mắt Sở Thu Khánh lóe lên một tia chế giễu, thuận theo lời nói của Ninh Bội mà thở dài: “Không phải là mềm lòng. Nghe nói cô ta còn không có một người nhà chân chính, cũng không ngại xa xội vạn dặm đến đây để lập nghiệp, một thân một mình nên cảm thấy đáng thương. Mọi người đều là phụ nữ, lúc trước luôn cảm thấy phụ nữ tại sao phải làm khó phụ nữ.”

Cô ta cười khổ: “Nhưng ai mà biết được, cô ta lại là người như vậy, rõ ràng Tử Hàn đã kết thúc với cô ta rồi, còn muốn quấn lấy không buông như thế, tôi muốn dạy dỗ cô ta một chút, nhưng bản thân thực sự không có cái bản lĩnh kia, may là lần này cô đã giúp tôi một việc lớn…”

Nói đến đây, Sở Thu Khánh lấy chiếc thẻ đã chuẩn bị sẵn ra, đặt lên bàn trà, đẩy đến trước mặt Ninh Bội.

“Chúng ta rất hợp nhau, hơn nữa năng lực của cô cũng khiến tôi ngưỡng mộ. Cái này xem như là quà gặp mặt, sau này nếu như cô rời khỏi Hoa Thắng có thể đến tìm tôi. Chúng ta tiếp tục hợp tác. Yên tâm, tôi sẽ không để cô phải thiệt, ít nhất sẽ không để cho cô tệ hơn khi ở Hoa Thắng!”

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 693Khuôn mặt Dạ Vũ Đình hơi đỏ lên, vẻ mặt lộ vẻ xúc động: “Có phải cô ấy vẫn còn đang ở trong phòng thẩm vấn kia không?”Cảnh sát không trả lời.Dạ Vũ Đình nhìn về phía phòng thẩm vấn mà cảnh sát vừa đi ra, đôi mắt có chút sâu, cố ý cao giọng nói: “Cho dù có phù hợp với quy định hay không, tôi nhất định sẽ nghĩ cách gặp cô ấy! Người khác nói thế nào, loan truyền thế nào tôi đều không tin, tôi chỉ tin Tống Hân Nghiên mà tôi quen biết không hại người khác, không giết người!”Trong phòng thẩm vấn.Tống Hân Nghiên nghe thấy giọng nói ở bên ngoài cửa láng máng truyền đến, vành mắt đột nhiên đỏ lên.Dạ Vũ Đình, xin lỗi, liên tục mang đến phiền phức cho anh, cũng cảm ơn sự hao tâm tổn sức của anh.…Một căn hộ ở vùng ngoại ô.Khóe miệng Sở Thu Khánh hơi cong lên, cầm ly lên chạm ly với chiếc ly trong tay Ninh Bội: “Vẫn là cô có cách, lập lờ đánh lận con đen, vu oan, giá họa, dùng một loạt thủ đoạn xấu xa này, Tống Hân Nghiên đã bị đánh cho mơ màng. Tiếp theo, cô ta xem như không chết thì cũng mất một tầng da!”Ninh Bội vui vẻ uống một ngụm rượu: “Ai bảo cô ta không mở mắt ra, chân còn chưa đứng vững đã chạy đến động vào tôi.”Đôi mắt ẩn sau chiếc ly của Sở Thu Khánh hơi lóe lên: “Cô ta cũng không phải hoàn toàn chưa đứng vững, đừng quên, phía sau cô ta còn có nhà họ Dạ.”Cô ta nhìn Ninh Bội: “Bên phía cô chuẩn bị đầy đủ chưa? Đừng để chúng ta lãng phí nhiều tâm tư như vậy, đến cuối cùng vì không đưa ra đủ bằng chứng, cho cô ta cơ hội nghỉ xả hơi, dù sao điều tra ra chúng ta, đó không phải mất nhiều hơn được sao.”“Cô ta không có bản lĩnh kia.” Ninh Bội cười độc ác: “Cho dù cô ta có bản lĩnh kia, điều tra đến cũng không cần phải sợ, từ đầu đến cuối cùng ta không tham gia, điều tra ra cũng không liên quan gì đến chúng ta.Sở Thu Khánh sững sờ một lúc, cười nói: “Cũng đúng.”Ninh Bội đặt ly xuống, đắc ý nói: “Cho dù thế nào, tôi sẽ không để cho Tống Hân Nghiên có cơ hội đứng ở thủ đô. Nơi này, có cô ta không có tôi, có tôi không có cô ta!”Ninh Bội liếc nhìn Sở Thu Khánh, cố ý xem thường cô ta nói: “Thật sự không biết lúc trước cô nghĩ như thế nào, một nhân vật nhỏ bé như vậy là cô để cho cô ta nhảy nhót lâu như thế, suýt chút nữa còn để cô ta giẫm lên mặt. Nói thế nào cô cũng là cô chủ của nhà họ Sở, danh môn vọng tộc, Tống Hân Nghiên lấy cái gì mà so sánh với cô? Lại bị cô ta chọc tức mà không làm gì được. Cô đó, mềm lòng là bệnh, phải trị!”Đáy mắt Sở Thu Khánh lóe lên một tia chế giễu, thuận theo lời nói của Ninh Bội mà thở dài: “Không phải là mềm lòng. Nghe nói cô ta còn không có một người nhà chân chính, cũng không ngại xa xội vạn dặm đến đây để lập nghiệp, một thân một mình nên cảm thấy đáng thương. Mọi người đều là phụ nữ, lúc trước luôn cảm thấy phụ nữ tại sao phải làm khó phụ nữ.”Cô ta cười khổ: “Nhưng ai mà biết được, cô ta lại là người như vậy, rõ ràng Tử Hàn đã kết thúc với cô ta rồi, còn muốn quấn lấy không buông như thế, tôi muốn dạy dỗ cô ta một chút, nhưng bản thân thực sự không có cái bản lĩnh kia, may là lần này cô đã giúp tôi một việc lớn…”Nói đến đây, Sở Thu Khánh lấy chiếc thẻ đã chuẩn bị sẵn ra, đặt lên bàn trà, đẩy đến trước mặt Ninh Bội.“Chúng ta rất hợp nhau, hơn nữa năng lực của cô cũng khiến tôi ngưỡng mộ. Cái này xem như là quà gặp mặt, sau này nếu như cô rời khỏi Hoa Thắng có thể đến tìm tôi. Chúng ta tiếp tục hợp tác. Yên tâm, tôi sẽ không để cô phải thiệt, ít nhất sẽ không để cho cô tệ hơn khi ở Hoa Thắng!”

Chương 694