Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 701

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 701Cô ấy lấy giấy phê chuẩn do Tống Dương Minh đem tới ra: “Chúng tôi có giấy phê chuẩn, tôi ra đón cô nhóc.”Khương Thu Mộc chớp mắt ra hiệu với Tưởng Minh Trúc.Cô nhóc lanh lợi kia lập tức vứt cảnh sát qua một bên, chạy về phía Khương Thu Mộc.“Chị Khương, sao giờ chị mới tới.”Khương Thu Mộc: “…”Rất tốt, quả nhiên có sữa chính là mẹ.Cuối cùng cô ấy cũng không phải còn được gọi là dì nữa rồi!Cảnh sát đau đầu, một lớn một nhỏ này, không một ai làm anh ta bớt phiền lòng, mà cũng chẳng có người nào anh ta đắc tội nổi.Anh ta biết thời biết thế nói: “Được rồi được rồi, muốn gặp thì đi đi. Thời gian thăm tù có hạn, mấy người chỉ còn lại năm phút thôi đó.”Khương Thu Mộc vội vàng dẫn Tưởng Minh Trúc đi vào.Cửa phòng thăm nuôi mở ra.Tưởng Minh Trúc vừa nhìn thấy Tống Hân Nghiên, đôi mắt to như trái nho lập tức đỏ dừng, nước mắt trong suốt trào dâng trong mắt, rớt xuống.Cô bé nhào tới, ôm lấy chân Tống Hân Nghiên khóc lớn.Hai mắt Tống Hân Nghiên cũng mờ đi, giọt nước mắt cố kìm nén khi từ lúc nhìn thấy Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc cuối cùng cũng trào khỏi khóe mắt, chảy xuống: “Không sao, không sao rồi. Xin lỗi Minh Trúc nhiều nha, dọa con sợ rồi.”Cô nâng đôi tay đang bị còng lên, sau đó mở rộng tròng xuống, ôm Tưởng Minh Trúc vào lòng: “Ngoan, đừng khóc. Để mẹ xem xem con khỏe hẳn chưa nè? Có còn khó chịu ở đâu nữa không?”Tưởng Minh Trúc vừa khóc vừa lắc đầu, sau đó xấu hổ lau nước mắt.Cô bé mở to đôi mắt đỏ ửng, ướt nhẹp của mình, nói bằng chất giọng non nớt: “Con không sao hết. Mẹ chăm sóc tốt cho mình là được, không cần lo cho con.” Tải ápp Һσlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Tống Hân Nghiên vừa khổ sở, vừa cảm động: “Xin lỗi con, đều do mẹ quá khờ mới hại con chịu đau khổ.”Tưởng Minh Trúc ngạo kiều liếc mắt, hếch cằm nhỏ lên trời: “Quả thật rất khờ.”Cô bé cau mày dạy dỗ cô: “Sao mẹ có thể đần như vậy hả? Nếu đã quyết định về nước tới thủ đô, vậy phải chuẩn bị sẵn sàng tinh thần sấm đầm rồng hang hổ chứ. Không những chẳng chuẩn bị gì, còn hay mềm lòng nữa, mẹ nói thử xem, mẹ không bị người khác hãm hại thì ai bị đây?”Cô nhóc tinh quái này dùng giọng điệu như một bà cụ non, chầm chậm nói: “Mai mốt tuyệt đối không được mềm lòng với người xấu, nếu không mẹ sẽ bị người khác bắt nạt đó. Đâu thể lần nào con cũng phải chạy tới la lối khóc lóc om sòm, tìm hết mọi cách để gặp mẹ được… mất mặt lắm.”Bầu không khí vốn trầm trọng trong phòng bị một đống lớn lời nói do cô nhóc đổ xuống đánh vỡ không còn tung tích gì.Tống Hân Nghiên nín khóc mỉm cười.Khương Thu Mộc bật cười ha ha.Ngay cả người không thích nói cười, mặt mày lúc nào cũng âm trầm như Tống Dương Minh lúc này cũng thấy buồn cười vô cùng.Xem ra, cuộc hôn nhân chớp nhoáng mà em gái nhà mình chọn nhầm cũng không phải không có thu hoạch.

Chương 701

Cô ấy lấy giấy phê chuẩn do Tống Dương Minh đem tới ra: “Chúng tôi có giấy phê chuẩn, tôi ra đón cô nhóc.”

Khương Thu Mộc chớp mắt ra hiệu với Tưởng Minh Trúc.

Cô nhóc lanh lợi kia lập tức vứt cảnh sát qua một bên, chạy về phía Khương Thu Mộc.

“Chị Khương, sao giờ chị mới tới.”

Khương Thu Mộc: “…”

Rất tốt, quả nhiên có sữa chính là mẹ.

Cuối cùng cô ấy cũng không phải còn được gọi là dì nữa rồi!

Cảnh sát đau đầu, một lớn một nhỏ này, không một ai làm anh ta bớt phiền lòng, mà cũng chẳng có người nào anh ta đắc tội nổi.

Anh ta biết thời biết thế nói: “Được rồi được rồi, muốn gặp thì đi đi. Thời gian thăm tù có hạn, mấy người chỉ còn lại năm phút thôi đó.”

Khương Thu Mộc vội vàng dẫn Tưởng Minh Trúc đi vào.

Cửa phòng thăm nuôi mở ra.

Tưởng Minh Trúc vừa nhìn thấy Tống Hân Nghiên, đôi mắt to như trái nho lập tức đỏ dừng, nước mắt trong suốt trào dâng trong mắt, rớt xuống.

Cô bé nhào tới, ôm lấy chân Tống Hân Nghiên khóc lớn.

Hai mắt Tống Hân Nghiên cũng mờ đi, giọt nước mắt cố kìm nén khi từ lúc nhìn thấy Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc cuối cùng cũng trào khỏi khóe mắt, chảy xuống: “Không sao, không sao rồi. Xin lỗi Minh Trúc nhiều nha, dọa con sợ rồi.”

Cô nâng đôi tay đang bị còng lên, sau đó mở rộng tròng xuống, ôm Tưởng Minh Trúc vào lòng: “Ngoan, đừng khóc. Để mẹ xem xem con khỏe hẳn chưa nè? Có còn khó chịu ở đâu nữa không?”

Tưởng Minh Trúc vừa khóc vừa lắc đầu, sau đó xấu hổ lau nước mắt.

Cô bé mở to đôi mắt đỏ ửng, ướt nhẹp của mình, nói bằng chất giọng non nớt: “Con không sao hết. Mẹ chăm sóc tốt cho mình là được, không cần lo cho con.” Tải ápp Һσlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tống Hân Nghiên vừa khổ sở, vừa cảm động: “Xin lỗi con, đều do mẹ quá khờ mới hại con chịu đau khổ.”

Tưởng Minh Trúc ngạo kiều liếc mắt, hếch cằm nhỏ lên trời: “Quả thật rất khờ.”

Cô bé cau mày dạy dỗ cô: “Sao mẹ có thể đần như vậy hả? Nếu đã quyết định về nước tới thủ đô, vậy phải chuẩn bị sẵn sàng tinh thần sấm đầm rồng hang hổ chứ. Không những chẳng chuẩn bị gì, còn hay mềm lòng nữa, mẹ nói thử xem, mẹ không bị người khác hãm hại thì ai bị đây?”

Cô nhóc tinh quái này dùng giọng điệu như một bà cụ non, chầm chậm nói: “Mai mốt tuyệt đối không được mềm lòng với người xấu, nếu không mẹ sẽ bị người khác bắt nạt đó. Đâu thể lần nào con cũng phải chạy tới la lối khóc lóc om sòm, tìm hết mọi cách để gặp mẹ được… mất mặt lắm.”

Bầu không khí vốn trầm trọng trong phòng bị một đống lớn lời nói do cô nhóc đổ xuống đánh vỡ không còn tung tích gì.

Tống Hân Nghiên nín khóc mỉm cười.

Khương Thu Mộc bật cười ha ha.

Ngay cả người không thích nói cười, mặt mày lúc nào cũng âm trầm như Tống Dương Minh lúc này cũng thấy buồn cười vô cùng.

Xem ra, cuộc hôn nhân chớp nhoáng mà em gái nhà mình chọn nhầm cũng không phải không có thu hoạch.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 701Cô ấy lấy giấy phê chuẩn do Tống Dương Minh đem tới ra: “Chúng tôi có giấy phê chuẩn, tôi ra đón cô nhóc.”Khương Thu Mộc chớp mắt ra hiệu với Tưởng Minh Trúc.Cô nhóc lanh lợi kia lập tức vứt cảnh sát qua một bên, chạy về phía Khương Thu Mộc.“Chị Khương, sao giờ chị mới tới.”Khương Thu Mộc: “…”Rất tốt, quả nhiên có sữa chính là mẹ.Cuối cùng cô ấy cũng không phải còn được gọi là dì nữa rồi!Cảnh sát đau đầu, một lớn một nhỏ này, không một ai làm anh ta bớt phiền lòng, mà cũng chẳng có người nào anh ta đắc tội nổi.Anh ta biết thời biết thế nói: “Được rồi được rồi, muốn gặp thì đi đi. Thời gian thăm tù có hạn, mấy người chỉ còn lại năm phút thôi đó.”Khương Thu Mộc vội vàng dẫn Tưởng Minh Trúc đi vào.Cửa phòng thăm nuôi mở ra.Tưởng Minh Trúc vừa nhìn thấy Tống Hân Nghiên, đôi mắt to như trái nho lập tức đỏ dừng, nước mắt trong suốt trào dâng trong mắt, rớt xuống.Cô bé nhào tới, ôm lấy chân Tống Hân Nghiên khóc lớn.Hai mắt Tống Hân Nghiên cũng mờ đi, giọt nước mắt cố kìm nén khi từ lúc nhìn thấy Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc cuối cùng cũng trào khỏi khóe mắt, chảy xuống: “Không sao, không sao rồi. Xin lỗi Minh Trúc nhiều nha, dọa con sợ rồi.”Cô nâng đôi tay đang bị còng lên, sau đó mở rộng tròng xuống, ôm Tưởng Minh Trúc vào lòng: “Ngoan, đừng khóc. Để mẹ xem xem con khỏe hẳn chưa nè? Có còn khó chịu ở đâu nữa không?”Tưởng Minh Trúc vừa khóc vừa lắc đầu, sau đó xấu hổ lau nước mắt.Cô bé mở to đôi mắt đỏ ửng, ướt nhẹp của mình, nói bằng chất giọng non nớt: “Con không sao hết. Mẹ chăm sóc tốt cho mình là được, không cần lo cho con.” Tải ápp Һσlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.Tống Hân Nghiên vừa khổ sở, vừa cảm động: “Xin lỗi con, đều do mẹ quá khờ mới hại con chịu đau khổ.”Tưởng Minh Trúc ngạo kiều liếc mắt, hếch cằm nhỏ lên trời: “Quả thật rất khờ.”Cô bé cau mày dạy dỗ cô: “Sao mẹ có thể đần như vậy hả? Nếu đã quyết định về nước tới thủ đô, vậy phải chuẩn bị sẵn sàng tinh thần sấm đầm rồng hang hổ chứ. Không những chẳng chuẩn bị gì, còn hay mềm lòng nữa, mẹ nói thử xem, mẹ không bị người khác hãm hại thì ai bị đây?”Cô nhóc tinh quái này dùng giọng điệu như một bà cụ non, chầm chậm nói: “Mai mốt tuyệt đối không được mềm lòng với người xấu, nếu không mẹ sẽ bị người khác bắt nạt đó. Đâu thể lần nào con cũng phải chạy tới la lối khóc lóc om sòm, tìm hết mọi cách để gặp mẹ được… mất mặt lắm.”Bầu không khí vốn trầm trọng trong phòng bị một đống lớn lời nói do cô nhóc đổ xuống đánh vỡ không còn tung tích gì.Tống Hân Nghiên nín khóc mỉm cười.Khương Thu Mộc bật cười ha ha.Ngay cả người không thích nói cười, mặt mày lúc nào cũng âm trầm như Tống Dương Minh lúc này cũng thấy buồn cười vô cùng.Xem ra, cuộc hôn nhân chớp nhoáng mà em gái nhà mình chọn nhầm cũng không phải không có thu hoạch.

Chương 701