Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 719

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 719Cô bé nhìn Tống Hân Nghiên với vẻ mặt đầy mong đợi.Tống Hân Nghiên ngồi xổm xuống, lo lắng nghĩ cách từ chối để không đả kích đến sự nhiệt tình của cô bé nhỏ.Ở bên kia.Cố Vũ Tùng theo bản năng liếc nhìn Tưởng Tử Hàn.Tưởng Tử Hàn vẻ mặt ảm đạm, im lặng không nói gì.Cố Vũ Tùng hiểu chuyện, lập tức tươi cười đứng dậy nhường chỗ: “Hẹn gặp không bằng tình cờ gặp mà, thời gian này Minh Trúc không khỏe, khẩu vị cũng không tốt. Nhìn thấy cô Tống, chắc chắn sẽ ăn nhiều cơm hơn. Bàn đồ ăn này chúng tôi còn chưa đụng vào, mấy vị có chịu nể mặt không?”Tống Hân Nghiên lập tức có chút đau lòng, còn có không không nỡ, vẫn đang do dự.Khương Thu Mộc nhìn về phía Tưởng Tử Hàn, lại nhìn Cố Vũ Tùng và Tưởng Minh Trúc, thấp giọng nhắc nhở: “Hay là ngồi chung đi. Mấy ngày nay bọn tớ bôn ba vì cậu, cậu Cố cũng giúp không ít. Bất kể trước đây thế nào, khi cậu gặp khó khăn, người ta vẫn ra tay giúp đỡ, nói thế nào cũng phải bày tỏ cảm ơn, đúng không?”Tống Hân Nghiên nhìn vào đôi mắt đầy mong đợi của Tưởng Minh Trúc, gật đầu.Cô bé vui mừng đến mức suýt nữa nhảy dựng lên, vội vàng kéo Tống Hân Nghiên đi đến bên cạnh Tưởng Tử Hàn.Tưởng Minh Trúc là cô bé tinh anh, biết giữa Tống Hân Nghiên và Tưởng Tử Hàn có chút không vui, cũng không ép cô, mình ngồi bên cạnh ba trước, rồi chớp chớp mắt nhìn Tống Hân Nghiên.Cô bé nhỏ đã gầy đi rất nhiều so với trước đây, đôi mắt vốn dĩ tròn xoe, đen láy lúc này trông còn to hơn trước, bộ dạng đáng thương, bất kỳ ai cũng không nỡ lòng từ chối.Tống Hân Nghiên bất lực, ngồi xuống bên cạnh cô bé.Tưởng Minh Trúc lập tức vui vẻ.Ở bên kia, Cố Vũ Tùng cũng nhiệt tình đứng dậy, kéo Tống Dương Minh đang đi về phía Tống Hân Nghiên trong tiềm thức, về phía mình.“Anh Tống, mau tới đây ngồi đi. Cùng ở Hải Thành, nhưng tôi rất ít khi gặp anh. Đúng lúc nhân cơ hội này, mọi người làm quen nhau.”Năm người chia nhau ngồi ở hai bên, Khương Thu Mộc rất biết nhìn hoàn cảnh, tự động chọn vị trí giữa hai bên rồi ngồi xuống.Tống Dương Minh cương nghị chính trực, sự khách sáo của Cố Vũ Tùng không nhận được nhiều sự hưởng ứng nhiệt tình.Bầu không khí tại bàn ăn lập tức trở nên có chút lúng túng.Tưởng Minh Trúc lấy đũa, liều mạng gắp tôm càng mà mình thòm thèm vào chén của Tống Hân Nghiên: “Thơm quá, rất ngon đó, mẹ thử đi.”Tống Hân Nghiên cũng gắp vài món ăn thanh đạm cho cô bé nhỏ.Cô bé nhỏ chẳng thèm ngó ngàng gì đến, còn sốt sắng giục Tống Hân Nghiên mau ăn đi.Như thể cô ăn, cũng giống như cô bé ăn vậy.Tống Hân Nghiên chỉ đành nếm thử.Mắt cô lập tức sáng lên, tươi ngon cay nồng, quả nhiên rất ngon.Đôi mắt to đen láy của Tưởng Minh Trúc cũng cong lên.Hai người mẹ kẹp con ăn, mẹ ăn con nhìn.

Chương 719

Cô bé nhìn Tống Hân Nghiên với vẻ mặt đầy mong đợi.

Tống Hân Nghiên ngồi xổm xuống, lo lắng nghĩ cách từ chối để không đả kích đến sự nhiệt tình của cô bé nhỏ.

Ở bên kia.

Cố Vũ Tùng theo bản năng liếc nhìn Tưởng Tử Hàn.

Tưởng Tử Hàn vẻ mặt ảm đạm, im lặng không nói gì.

Cố Vũ Tùng hiểu chuyện, lập tức tươi cười đứng dậy nhường chỗ: “Hẹn gặp không bằng tình cờ gặp mà, thời gian này Minh Trúc không khỏe, khẩu vị cũng không tốt. Nhìn thấy cô Tống, chắc chắn sẽ ăn nhiều cơm hơn. Bàn đồ ăn này chúng tôi còn chưa đụng vào, mấy vị có chịu nể mặt không?”

Tống Hân Nghiên lập tức có chút đau lòng, còn có không không nỡ, vẫn đang do dự.

Khương Thu Mộc nhìn về phía Tưởng Tử Hàn, lại nhìn Cố Vũ Tùng và Tưởng Minh Trúc, thấp giọng nhắc nhở: “Hay là ngồi chung đi. Mấy ngày nay bọn tớ bôn ba vì cậu, cậu Cố cũng giúp không ít. Bất kể trước đây thế nào, khi cậu gặp khó khăn, người ta vẫn ra tay giúp đỡ, nói thế nào cũng phải bày tỏ cảm ơn, đúng không?”

Tống Hân Nghiên nhìn vào đôi mắt đầy mong đợi của Tưởng Minh Trúc, gật đầu.

Cô bé vui mừng đến mức suýt nữa nhảy dựng lên, vội vàng kéo Tống Hân Nghiên đi đến bên cạnh Tưởng Tử Hàn.

Tưởng Minh Trúc là cô bé tinh anh, biết giữa Tống Hân Nghiên và Tưởng Tử Hàn có chút không vui, cũng không ép cô, mình ngồi bên cạnh ba trước, rồi chớp chớp mắt nhìn Tống Hân Nghiên.

Cô bé nhỏ đã gầy đi rất nhiều so với trước đây, đôi mắt vốn dĩ tròn xoe, đen láy lúc này trông còn to hơn trước, bộ dạng đáng thương, bất kỳ ai cũng không nỡ lòng từ chối.

Tống Hân Nghiên bất lực, ngồi xuống bên cạnh cô bé.

Tưởng Minh Trúc lập tức vui vẻ.

Ở bên kia, Cố Vũ Tùng cũng nhiệt tình đứng dậy, kéo Tống Dương Minh đang đi về phía Tống Hân Nghiên trong tiềm thức, về phía mình.

“Anh Tống, mau tới đây ngồi đi. Cùng ở Hải Thành, nhưng tôi rất ít khi gặp anh. Đúng lúc nhân cơ hội này, mọi người làm quen nhau.”

Năm người chia nhau ngồi ở hai bên, Khương Thu Mộc rất biết nhìn hoàn cảnh, tự động chọn vị trí giữa hai bên rồi ngồi xuống.

Tống Dương Minh cương nghị chính trực, sự khách sáo của Cố Vũ Tùng không nhận được nhiều sự hưởng ứng nhiệt tình.

Bầu không khí tại bàn ăn lập tức trở nên có chút lúng túng.

Tưởng Minh Trúc lấy đũa, liều mạng gắp tôm càng mà mình thòm thèm vào chén của Tống Hân Nghiên: “Thơm quá, rất ngon đó, mẹ thử đi.”

Tống Hân Nghiên cũng gắp vài món ăn thanh đạm cho cô bé nhỏ.

Cô bé nhỏ chẳng thèm ngó ngàng gì đến, còn sốt sắng giục Tống Hân Nghiên mau ăn đi.

Như thể cô ăn, cũng giống như cô bé ăn vậy.

Tống Hân Nghiên chỉ đành nếm thử.

Mắt cô lập tức sáng lên, tươi ngon cay nồng, quả nhiên rất ngon.

Đôi mắt to đen láy của Tưởng Minh Trúc cũng cong lên.

Hai người mẹ kẹp con ăn, mẹ ăn con nhìn.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 719Cô bé nhìn Tống Hân Nghiên với vẻ mặt đầy mong đợi.Tống Hân Nghiên ngồi xổm xuống, lo lắng nghĩ cách từ chối để không đả kích đến sự nhiệt tình của cô bé nhỏ.Ở bên kia.Cố Vũ Tùng theo bản năng liếc nhìn Tưởng Tử Hàn.Tưởng Tử Hàn vẻ mặt ảm đạm, im lặng không nói gì.Cố Vũ Tùng hiểu chuyện, lập tức tươi cười đứng dậy nhường chỗ: “Hẹn gặp không bằng tình cờ gặp mà, thời gian này Minh Trúc không khỏe, khẩu vị cũng không tốt. Nhìn thấy cô Tống, chắc chắn sẽ ăn nhiều cơm hơn. Bàn đồ ăn này chúng tôi còn chưa đụng vào, mấy vị có chịu nể mặt không?”Tống Hân Nghiên lập tức có chút đau lòng, còn có không không nỡ, vẫn đang do dự.Khương Thu Mộc nhìn về phía Tưởng Tử Hàn, lại nhìn Cố Vũ Tùng và Tưởng Minh Trúc, thấp giọng nhắc nhở: “Hay là ngồi chung đi. Mấy ngày nay bọn tớ bôn ba vì cậu, cậu Cố cũng giúp không ít. Bất kể trước đây thế nào, khi cậu gặp khó khăn, người ta vẫn ra tay giúp đỡ, nói thế nào cũng phải bày tỏ cảm ơn, đúng không?”Tống Hân Nghiên nhìn vào đôi mắt đầy mong đợi của Tưởng Minh Trúc, gật đầu.Cô bé vui mừng đến mức suýt nữa nhảy dựng lên, vội vàng kéo Tống Hân Nghiên đi đến bên cạnh Tưởng Tử Hàn.Tưởng Minh Trúc là cô bé tinh anh, biết giữa Tống Hân Nghiên và Tưởng Tử Hàn có chút không vui, cũng không ép cô, mình ngồi bên cạnh ba trước, rồi chớp chớp mắt nhìn Tống Hân Nghiên.Cô bé nhỏ đã gầy đi rất nhiều so với trước đây, đôi mắt vốn dĩ tròn xoe, đen láy lúc này trông còn to hơn trước, bộ dạng đáng thương, bất kỳ ai cũng không nỡ lòng từ chối.Tống Hân Nghiên bất lực, ngồi xuống bên cạnh cô bé.Tưởng Minh Trúc lập tức vui vẻ.Ở bên kia, Cố Vũ Tùng cũng nhiệt tình đứng dậy, kéo Tống Dương Minh đang đi về phía Tống Hân Nghiên trong tiềm thức, về phía mình.“Anh Tống, mau tới đây ngồi đi. Cùng ở Hải Thành, nhưng tôi rất ít khi gặp anh. Đúng lúc nhân cơ hội này, mọi người làm quen nhau.”Năm người chia nhau ngồi ở hai bên, Khương Thu Mộc rất biết nhìn hoàn cảnh, tự động chọn vị trí giữa hai bên rồi ngồi xuống.Tống Dương Minh cương nghị chính trực, sự khách sáo của Cố Vũ Tùng không nhận được nhiều sự hưởng ứng nhiệt tình.Bầu không khí tại bàn ăn lập tức trở nên có chút lúng túng.Tưởng Minh Trúc lấy đũa, liều mạng gắp tôm càng mà mình thòm thèm vào chén của Tống Hân Nghiên: “Thơm quá, rất ngon đó, mẹ thử đi.”Tống Hân Nghiên cũng gắp vài món ăn thanh đạm cho cô bé nhỏ.Cô bé nhỏ chẳng thèm ngó ngàng gì đến, còn sốt sắng giục Tống Hân Nghiên mau ăn đi.Như thể cô ăn, cũng giống như cô bé ăn vậy.Tống Hân Nghiên chỉ đành nếm thử.Mắt cô lập tức sáng lên, tươi ngon cay nồng, quả nhiên rất ngon.Đôi mắt to đen láy của Tưởng Minh Trúc cũng cong lên.Hai người mẹ kẹp con ăn, mẹ ăn con nhìn.

Chương 719