CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 741
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 741Tống Hân Nghiên lạnh lùng giễu cợt: “Không sánh được với mẹ anh. Tôi tốt xấu gì chỉ ra tay với mình, nhiều nhất cũng chỉ tổn thương tự tôn của anh, trêu đùa tình cảm của anh. Tưởng Tử Hàn, không phải chỉ có anh vì để đạt mục đích mới không từ thủ đoạn, tôi cũng như vậy. Khi tôi thích anh, anh không trân trọng, bây giờ tôi không cần anh nữa, anh giả bộ thâm tình như này cho ai xem? Muốn trả thù sao?’“Nếu vẫn là dùng loại thủ đoạn vừa rồi, nói thật, tôi không có bao nhiêu tổn thất, dù sao cũng không chỉ làm một lần với anh, một lần làm là làm, vô số lần làm cũng làm làm. Tôi quả thật có chướng ngại sinh lý, quả thật như anh nói, từ trước tới giờ, trừ anh tôi không tìm được một người nào có thể khiến tôi không có loại phản ứng này. Tuy nhu cầu thể xác đối với tôi như nào cũng được, có điều anh muốn bán lực như vậy, tôi cũng nghĩ thông rồi, không cần thiết từ chối. Dù sao trai bao kỹ thuật tốt, có tiền có nhan sắc không nhiều.”Lồng ngực của Tưởng Tử Hàn phập phồng vì tức giận, sự giận dữ trong khoang ngực giống như phá cơ thể mà ra.“Cút!”Một từ u ám rít ra từ kẽ răng của anh.Tống Hân Nghiên lạnh lùng cong môi cười: “Như vậy đã không chịu nổi rồi? Nhưng tôi thấy lúc anh lấy lòng tôi thì có vẻ rất hưng phấn lắm.”Tưởng Tử Hàn giơ tay lên muốn đánh Tống Hân Nghiên.Trái tim Tống Hân Nghiên vọt lên đến cổ họng, cô vô thức nhắm mắt lại.Nhưng cảm giác đau đớn trong tưởng tượng không ập đến.Cơn gió vụt qua gò má cô, cuối cùng, đáp xuống thân xe sau lưng.“Rầm.”Còi báo động trong xe vang lên.Thân thể Tống Hân Nghiên vô thức run rẩy.Tưởng Tử Hàn kiểm soát cô giữa người anh và thân xe.Anh nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt đỏ ngầu khát máu, lạnh lùng và ngang tàn: “Tống Hân Nghiên, em sẽ phải trả một cái giá đắt cho lời nói lúc nãy của em, sẽ nhanh thôi.”Nhịp tim Tống Hân Nghiên đập nhanh, da đầu run lên từng hồi.Cô nín thở, chờ đợi cơn thịnh nộ tiếp theo của Tưởng Tử Hàn.Nhưng cơn thịnh nộ không ghé thăm.Cửa xe tự động mở ra.“Cút!”Tưởng Tử Hàn quát khẽ.Tống Hân Nghiên run người, cô lấy lại tinh thần rồi vội vàng đẩy mạnh anh ra, mở toang cửa xe chạy ra ngoài.Nhìn Tống Hân Nghiên siêu siêu vẹo vẹo chạy ra khỏi hầm để xe, Tưởng Tử Hàn không hề cảm thấy hả giận chút nào.Trong lòng anh chỉ có một tảng đá nghìn cân đang đè nén, nặng đến nỗi khiến anh không thở nổi.Bàn tay run rẩy cầm lấy điếu thuốc đặt ở bên miệng, lạch cạch mấy tiếng, nhưng cuối cùng vẫn không đốt nó lên.
CHƯƠNG 741
Tống Hân Nghiên lạnh lùng giễu cợt: “Không sánh được với mẹ anh. Tôi tốt xấu gì chỉ ra tay với mình, nhiều nhất cũng chỉ tổn thương tự tôn của anh, trêu đùa tình cảm của anh. Tưởng Tử Hàn, không phải chỉ có anh vì để đạt mục đích mới không từ thủ đoạn, tôi cũng như vậy. Khi tôi thích anh, anh không trân trọng, bây giờ tôi không cần anh nữa, anh giả bộ thâm tình như này cho ai xem? Muốn trả thù sao?’
“Nếu vẫn là dùng loại thủ đoạn vừa rồi, nói thật, tôi không có bao nhiêu tổn thất, dù sao cũng không chỉ làm một lần với anh, một lần làm là làm, vô số lần làm cũng làm làm. Tôi quả thật có chướng ngại sinh lý, quả thật như anh nói, từ trước tới giờ, trừ anh tôi không tìm được một người nào có thể khiến tôi không có loại phản ứng này. Tuy nhu cầu thể xác đối với tôi như nào cũng được, có điều anh muốn bán lực như vậy, tôi cũng nghĩ thông rồi, không cần thiết từ chối. Dù sao trai bao kỹ thuật tốt, có tiền có nhan sắc không nhiều.”
Lồng ngực của Tưởng Tử Hàn phập phồng vì tức giận, sự giận dữ trong khoang ngực giống như phá cơ thể mà ra.
“Cút!”
Một từ u ám rít ra từ kẽ răng của anh.
Tống Hân Nghiên lạnh lùng cong môi cười: “Như vậy đã không chịu nổi rồi? Nhưng tôi thấy lúc anh lấy lòng tôi thì có vẻ rất hưng phấn lắm.”
Tưởng Tử Hàn giơ tay lên muốn đánh Tống Hân Nghiên.
Trái tim Tống Hân Nghiên vọt lên đến cổ họng, cô vô thức nhắm mắt lại.
Nhưng cảm giác đau đớn trong tưởng tượng không ập đến.
Cơn gió vụt qua gò má cô, cuối cùng, đáp xuống thân xe sau lưng.
“Rầm.”
Còi báo động trong xe vang lên.
Thân thể Tống Hân Nghiên vô thức run rẩy.
Tưởng Tử Hàn kiểm soát cô giữa người anh và thân xe.
Anh nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt đỏ ngầu khát máu, lạnh lùng và ngang tàn: “Tống Hân Nghiên, em sẽ phải trả một cái giá đắt cho lời nói lúc nãy của em, sẽ nhanh thôi.”
Nhịp tim Tống Hân Nghiên đập nhanh, da đầu run lên từng hồi.
Cô nín thở, chờ đợi cơn thịnh nộ tiếp theo của Tưởng Tử Hàn.
Nhưng cơn thịnh nộ không ghé thăm.
Cửa xe tự động mở ra.
“Cút!”
Tưởng Tử Hàn quát khẽ.
Tống Hân Nghiên run người, cô lấy lại tinh thần rồi vội vàng đẩy mạnh anh ra, mở toang cửa xe chạy ra ngoài.
Nhìn Tống Hân Nghiên siêu siêu vẹo vẹo chạy ra khỏi hầm để xe, Tưởng Tử Hàn không hề cảm thấy hả giận chút nào.
Trong lòng anh chỉ có một tảng đá nghìn cân đang đè nén, nặng đến nỗi khiến anh không thở nổi.
Bàn tay run rẩy cầm lấy điếu thuốc đặt ở bên miệng, lạch cạch mấy tiếng, nhưng cuối cùng vẫn không đốt nó lên.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 741Tống Hân Nghiên lạnh lùng giễu cợt: “Không sánh được với mẹ anh. Tôi tốt xấu gì chỉ ra tay với mình, nhiều nhất cũng chỉ tổn thương tự tôn của anh, trêu đùa tình cảm của anh. Tưởng Tử Hàn, không phải chỉ có anh vì để đạt mục đích mới không từ thủ đoạn, tôi cũng như vậy. Khi tôi thích anh, anh không trân trọng, bây giờ tôi không cần anh nữa, anh giả bộ thâm tình như này cho ai xem? Muốn trả thù sao?’“Nếu vẫn là dùng loại thủ đoạn vừa rồi, nói thật, tôi không có bao nhiêu tổn thất, dù sao cũng không chỉ làm một lần với anh, một lần làm là làm, vô số lần làm cũng làm làm. Tôi quả thật có chướng ngại sinh lý, quả thật như anh nói, từ trước tới giờ, trừ anh tôi không tìm được một người nào có thể khiến tôi không có loại phản ứng này. Tuy nhu cầu thể xác đối với tôi như nào cũng được, có điều anh muốn bán lực như vậy, tôi cũng nghĩ thông rồi, không cần thiết từ chối. Dù sao trai bao kỹ thuật tốt, có tiền có nhan sắc không nhiều.”Lồng ngực của Tưởng Tử Hàn phập phồng vì tức giận, sự giận dữ trong khoang ngực giống như phá cơ thể mà ra.“Cút!”Một từ u ám rít ra từ kẽ răng của anh.Tống Hân Nghiên lạnh lùng cong môi cười: “Như vậy đã không chịu nổi rồi? Nhưng tôi thấy lúc anh lấy lòng tôi thì có vẻ rất hưng phấn lắm.”Tưởng Tử Hàn giơ tay lên muốn đánh Tống Hân Nghiên.Trái tim Tống Hân Nghiên vọt lên đến cổ họng, cô vô thức nhắm mắt lại.Nhưng cảm giác đau đớn trong tưởng tượng không ập đến.Cơn gió vụt qua gò má cô, cuối cùng, đáp xuống thân xe sau lưng.“Rầm.”Còi báo động trong xe vang lên.Thân thể Tống Hân Nghiên vô thức run rẩy.Tưởng Tử Hàn kiểm soát cô giữa người anh và thân xe.Anh nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt đỏ ngầu khát máu, lạnh lùng và ngang tàn: “Tống Hân Nghiên, em sẽ phải trả một cái giá đắt cho lời nói lúc nãy của em, sẽ nhanh thôi.”Nhịp tim Tống Hân Nghiên đập nhanh, da đầu run lên từng hồi.Cô nín thở, chờ đợi cơn thịnh nộ tiếp theo của Tưởng Tử Hàn.Nhưng cơn thịnh nộ không ghé thăm.Cửa xe tự động mở ra.“Cút!”Tưởng Tử Hàn quát khẽ.Tống Hân Nghiên run người, cô lấy lại tinh thần rồi vội vàng đẩy mạnh anh ra, mở toang cửa xe chạy ra ngoài.Nhìn Tống Hân Nghiên siêu siêu vẹo vẹo chạy ra khỏi hầm để xe, Tưởng Tử Hàn không hề cảm thấy hả giận chút nào.Trong lòng anh chỉ có một tảng đá nghìn cân đang đè nén, nặng đến nỗi khiến anh không thở nổi.Bàn tay run rẩy cầm lấy điếu thuốc đặt ở bên miệng, lạch cạch mấy tiếng, nhưng cuối cùng vẫn không đốt nó lên.