CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 744
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 744Dạ Vũ Đình yếu ớt cười: “Ninh Bội cứ khăng khăng nói rằng số tiền đó là khoản phí Dạ Như Tuyết dùng để mua chuộc cô ta, anh đã hỏi Dạ Như Tuyết rồi, số tiền đó gửi cho Ninh Bội để xin lỗi vì chuyện phương án của em, nhưng số tiền không lớn cũng không nhỏ, không hề ghi chú cái gì, bây giờ bên nào cũng cho là mình đúng, tất cả chứng cứ bất lợi đều chỉ về phía Như Tuyết.”Dạ Vũ Đình bước lên, thả lỏng mình rồi kéo Tống Hân Nghiên vào trong ngực: “Tống Hân Nghiên, anh…”Anh ta bỗng nhiên im bặt, ánh mắt rơi vào vành tai phiếm hồng của Tống Hân Nghiên, cánh mũi nhẹ nhàng vùi vào cổ cô.Toàn thân Tống Hân Nghiên cứng đờ, cố gắng kiềm chế không đẩy anh ta ra.Giọng nói cô nghẹn lại: “Vũ Đình, tôi xin lỗi, tất cả những thứ này đều là do tôi gây ra, nếu như trước kia tôi không trở về cùng anh, vậy thì tất cả mọi chuyện cũng sẽ không xảy ra, chúng ta ly…”Hôn đi.Còn chưa nói xong, một tiếng mắng chanh chua đã vang lên bên tai.“Tiện nhân!”Dạ Vũ Đình bỗng nhiên buông cô ra, đánh một bàn tay thật mạnh lên trên mặt Tống Hân Nghiên.“Chát.”Tống Hân Nghiên bị đánh bất ngờ không kịp phòng vệ, cô ngã người qua bên cạnh té ngồi dưới đất.Năm dấu tay đỏ tươi nhanh chóng xuất hiện trên mặt cô, mùi máu tươi tản ra trong miệng.Choáng váng, hoa mắt, lỗ tai ong ong, trì trệ mấy giây, ánh mắt cô mới lấy lại tiêu cự.Tống Hân Nghiên không dám tin mà nhìn Dạ Vũ Đình: “Vũ Đình, sao anh lại…”Cô há miệng, vết máu dọc theo khóe miệng chảy ra từng giọt từng giọt.Mặt mày Dạ Vũ Đình đỏ bừng, trên mặt đầy vẻ dữ tợn, anh ta nắm chặt cổ áo Tống Hân Nghiên, kéo cô từ dưới đất lên: “Có phải là lúc nãy cô vừa mới đi gặp Tưởng Tử Hàn không hả?”Tống Hân Nghiên lập tức im bặt.Dạ Vũ Đình chợt bị chọc giận, anh ta lườm cô: “Tống Hân Nghiên, con đàn bà đê tiện, cô phản bội tôi có đúng không hả! Rốt cuộc là tôi có chỗ nào không bằng tên đàn ông kia, tôi có chỗ nào không bằng hắn ta hả.”Anh ta mất kiểm soát hét to, bàn tay còn lại từ từ nâng lên, giống như điên mà hung hăng đánh vào mặt Tống Hân Nghiên.“A.” Tống Hân Nghiên bị đau: “Vũ Đình… anh bình tĩnh… lại… buông tay…”Giọng nói của cô bị âm thanh của những cái tát làm cho vỡ vụn.Cơn đau kịch liệt qua đi, sau đó như sững sờ chết lặng, cuối cùng một chút cảm giác gì cũng không có.Nỗi sợ ập đến.Ánh mắt run rẩy của Tống Hân Nghiên nhìn thấy ngọn đèn ở bên cạnh.Cô lần mò qua đó, theo bản năng bắt lấy nó, đánh mạnh vào đầu của Dạ Vũ Đình.“Bốp.”Ngọn đèn bị vỡ, thế giới lập tức yên tĩnh lại.Dạ Vũ Đình dừng tay.
CHƯƠNG 744
Dạ Vũ Đình yếu ớt cười: “Ninh Bội cứ khăng khăng nói rằng số tiền đó là khoản phí Dạ Như Tuyết dùng để mua chuộc cô ta, anh đã hỏi Dạ Như Tuyết rồi, số tiền đó gửi cho Ninh Bội để xin lỗi vì chuyện phương án của em, nhưng số tiền không lớn cũng không nhỏ, không hề ghi chú cái gì, bây giờ bên nào cũng cho là mình đúng, tất cả chứng cứ bất lợi đều chỉ về phía Như Tuyết.”
Dạ Vũ Đình bước lên, thả lỏng mình rồi kéo Tống Hân Nghiên vào trong ngực: “Tống Hân Nghiên, anh…”
Anh ta bỗng nhiên im bặt, ánh mắt rơi vào vành tai phiếm hồng của Tống Hân Nghiên, cánh mũi nhẹ nhàng vùi vào cổ cô.
Toàn thân Tống Hân Nghiên cứng đờ, cố gắng kiềm chế không đẩy anh ta ra.
Giọng nói cô nghẹn lại: “Vũ Đình, tôi xin lỗi, tất cả những thứ này đều là do tôi gây ra, nếu như trước kia tôi không trở về cùng anh, vậy thì tất cả mọi chuyện cũng sẽ không xảy ra, chúng ta ly…”
Hôn đi.
Còn chưa nói xong, một tiếng mắng chanh chua đã vang lên bên tai.
“Tiện nhân!”
Dạ Vũ Đình bỗng nhiên buông cô ra, đánh một bàn tay thật mạnh lên trên mặt Tống Hân Nghiên.
“Chát.”
Tống Hân Nghiên bị đánh bất ngờ không kịp phòng vệ, cô ngã người qua bên cạnh té ngồi dưới đất.
Năm dấu tay đỏ tươi nhanh chóng xuất hiện trên mặt cô, mùi máu tươi tản ra trong miệng.
Choáng váng, hoa mắt, lỗ tai ong ong, trì trệ mấy giây, ánh mắt cô mới lấy lại tiêu cự.
Tống Hân Nghiên không dám tin mà nhìn Dạ Vũ Đình: “Vũ Đình, sao anh lại…”
Cô há miệng, vết máu dọc theo khóe miệng chảy ra từng giọt từng giọt.
Mặt mày Dạ Vũ Đình đỏ bừng, trên mặt đầy vẻ dữ tợn, anh ta nắm chặt cổ áo Tống Hân Nghiên, kéo cô từ dưới đất lên: “Có phải là lúc nãy cô vừa mới đi gặp Tưởng Tử Hàn không hả?”
Tống Hân Nghiên lập tức im bặt.
Dạ Vũ Đình chợt bị chọc giận, anh ta lườm cô: “Tống Hân Nghiên, con đàn bà đê tiện, cô phản bội tôi có đúng không hả! Rốt cuộc là tôi có chỗ nào không bằng tên đàn ông kia, tôi có chỗ nào không bằng hắn ta hả.”
Anh ta mất kiểm soát hét to, bàn tay còn lại từ từ nâng lên, giống như điên mà hung hăng đánh vào mặt Tống Hân Nghiên.
“A.” Tống Hân Nghiên bị đau: “Vũ Đình… anh bình tĩnh… lại… buông tay…”
Giọng nói của cô bị âm thanh của những cái tát làm cho vỡ vụn.
Cơn đau kịch liệt qua đi, sau đó như sững sờ chết lặng, cuối cùng một chút cảm giác gì cũng không có.
Nỗi sợ ập đến.
Ánh mắt run rẩy của Tống Hân Nghiên nhìn thấy ngọn đèn ở bên cạnh.
Cô lần mò qua đó, theo bản năng bắt lấy nó, đánh mạnh vào đầu của Dạ Vũ Đình.
“Bốp.”
Ngọn đèn bị vỡ, thế giới lập tức yên tĩnh lại.
Dạ Vũ Đình dừng tay.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 744Dạ Vũ Đình yếu ớt cười: “Ninh Bội cứ khăng khăng nói rằng số tiền đó là khoản phí Dạ Như Tuyết dùng để mua chuộc cô ta, anh đã hỏi Dạ Như Tuyết rồi, số tiền đó gửi cho Ninh Bội để xin lỗi vì chuyện phương án của em, nhưng số tiền không lớn cũng không nhỏ, không hề ghi chú cái gì, bây giờ bên nào cũng cho là mình đúng, tất cả chứng cứ bất lợi đều chỉ về phía Như Tuyết.”Dạ Vũ Đình bước lên, thả lỏng mình rồi kéo Tống Hân Nghiên vào trong ngực: “Tống Hân Nghiên, anh…”Anh ta bỗng nhiên im bặt, ánh mắt rơi vào vành tai phiếm hồng của Tống Hân Nghiên, cánh mũi nhẹ nhàng vùi vào cổ cô.Toàn thân Tống Hân Nghiên cứng đờ, cố gắng kiềm chế không đẩy anh ta ra.Giọng nói cô nghẹn lại: “Vũ Đình, tôi xin lỗi, tất cả những thứ này đều là do tôi gây ra, nếu như trước kia tôi không trở về cùng anh, vậy thì tất cả mọi chuyện cũng sẽ không xảy ra, chúng ta ly…”Hôn đi.Còn chưa nói xong, một tiếng mắng chanh chua đã vang lên bên tai.“Tiện nhân!”Dạ Vũ Đình bỗng nhiên buông cô ra, đánh một bàn tay thật mạnh lên trên mặt Tống Hân Nghiên.“Chát.”Tống Hân Nghiên bị đánh bất ngờ không kịp phòng vệ, cô ngã người qua bên cạnh té ngồi dưới đất.Năm dấu tay đỏ tươi nhanh chóng xuất hiện trên mặt cô, mùi máu tươi tản ra trong miệng.Choáng váng, hoa mắt, lỗ tai ong ong, trì trệ mấy giây, ánh mắt cô mới lấy lại tiêu cự.Tống Hân Nghiên không dám tin mà nhìn Dạ Vũ Đình: “Vũ Đình, sao anh lại…”Cô há miệng, vết máu dọc theo khóe miệng chảy ra từng giọt từng giọt.Mặt mày Dạ Vũ Đình đỏ bừng, trên mặt đầy vẻ dữ tợn, anh ta nắm chặt cổ áo Tống Hân Nghiên, kéo cô từ dưới đất lên: “Có phải là lúc nãy cô vừa mới đi gặp Tưởng Tử Hàn không hả?”Tống Hân Nghiên lập tức im bặt.Dạ Vũ Đình chợt bị chọc giận, anh ta lườm cô: “Tống Hân Nghiên, con đàn bà đê tiện, cô phản bội tôi có đúng không hả! Rốt cuộc là tôi có chỗ nào không bằng tên đàn ông kia, tôi có chỗ nào không bằng hắn ta hả.”Anh ta mất kiểm soát hét to, bàn tay còn lại từ từ nâng lên, giống như điên mà hung hăng đánh vào mặt Tống Hân Nghiên.“A.” Tống Hân Nghiên bị đau: “Vũ Đình… anh bình tĩnh… lại… buông tay…”Giọng nói của cô bị âm thanh của những cái tát làm cho vỡ vụn.Cơn đau kịch liệt qua đi, sau đó như sững sờ chết lặng, cuối cùng một chút cảm giác gì cũng không có.Nỗi sợ ập đến.Ánh mắt run rẩy của Tống Hân Nghiên nhìn thấy ngọn đèn ở bên cạnh.Cô lần mò qua đó, theo bản năng bắt lấy nó, đánh mạnh vào đầu của Dạ Vũ Đình.“Bốp.”Ngọn đèn bị vỡ, thế giới lập tức yên tĩnh lại.Dạ Vũ Đình dừng tay.