CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 795
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 795Tống Hân Nghiên vén chăn muốn xuống giường.“Ài, cô Tống, cô không thể xuống giường.”Bác sĩ và y tá bê cháo sửng sốt, vội vàng muốn đi tới ấn cô trở lại.Bọn họ còn chưa ra tay, Tống Hân Nghiên bỗng ngồi dậy chuẩn bị đứng dậy thì choáng váng một trận, cơ thể lảo đảo, lần nữa ngã lại trên giường.Hai bác sĩ y tá vội vàng đỡ cô nằm lại giường.Y tá khuyên: “Cô Tống, cơ thể của cô còn yếu, bất luận như thế nào cũng không thể tổn thương cơ thể của mình nhỉ?”Bác sĩ thở dài nói: “Cô đừng làm khó chúng tôi, chúng tôi cũng là cầm tiền làm việc, phía trên chỉ kêu chúng tôi phụ trách chăm sóc sức khỏe của cô, những chuyện khác không được nhiều lời.”“Vậy nên đây thật sự là bệnh viện dưới trướng của Tưởng Thị.”Bác sĩ mặc nhận.“Điện thoại của tôi đâu?” Tống Hân Nghiên lại hỏi.Y tá cẩn thận nói: “Tưởng tổng dặn cô phải nghỉ ngơi nhiều…”Cho nên, điện thoại cũng thu của cô rồi.Đây là giam lỏng một cách biến tướng sao?”Trong lòng Tống Hân Nghiên đè nén lửa giận.Y tá nhỏ giọng nói: “Tình trạng cơ thể của cô thật sự rất không tốt, ít nhất phải tĩnh dưỡng mấy ngày mới có thể xuống giường…”“Cảm ơn, cầm cháo tới đây.” Tống Hân Nghiên không tiếp tục làm khó bọn họ nữa.Lần đứng dậy vừa rồi đã khiến cô có nhận thức hoàn toàn mới về cơ thể của mình.Là thật sự rất suy yếu.Cô không cần thiết làm tổn thương cơ thể của mình.Cho dù thật sự muốn làm gì, đầu tiên cũng phải khôi phục sức lực đã.Cho nên, cô buộc phải ăn đồ ăn!Cháo tổ yến nấu rất mềm, bỏ vào sữa bò đường đỏ, hương vị vừa đủ, ngửi thì rất thèm ăn.Khi Tống Hân Nghiên đang chuẩn bị ăn, trong mũi lại xộc vào một mùi hương hoa.Hương hoa?!Cô ngẩng đầu.Cửa phòng bệnh không đóng, một chiếc xe điều khiển chở một bó hoa hồng to từ từ chạy vào.Chiếc xe đi tới trước giường bệnh, dừng lại, không ngừng xoay vòng ở đó.Giống như đang khoe khoang, lại giống như đang diễu võ giương oai.Khẩu vị của Tống Hân Nghiên lập tức mất sạch.Tưởng Tử Hàn, đồ trẻ con! Buồn nôn!Cô để bát cháo xuống, bực bội nói: “Cô y tá, làm phiền giúp tôi ném nó ra ngoài.”Y tá khó xử nhìn bó hoa hồng lớn đó.
CHƯƠNG 795
Tống Hân Nghiên vén chăn muốn xuống giường.
“Ài, cô Tống, cô không thể xuống giường.”
Bác sĩ và y tá bê cháo sửng sốt, vội vàng muốn đi tới ấn cô trở lại.
Bọn họ còn chưa ra tay, Tống Hân Nghiên bỗng ngồi dậy chuẩn bị đứng dậy thì choáng váng một trận, cơ thể lảo đảo, lần nữa ngã lại trên giường.
Hai bác sĩ y tá vội vàng đỡ cô nằm lại giường.
Y tá khuyên: “Cô Tống, cơ thể của cô còn yếu, bất luận như thế nào cũng không thể tổn thương cơ thể của mình nhỉ?”
Bác sĩ thở dài nói: “Cô đừng làm khó chúng tôi, chúng tôi cũng là cầm tiền làm việc, phía trên chỉ kêu chúng tôi phụ trách chăm sóc sức khỏe của cô, những chuyện khác không được nhiều lời.”
“Vậy nên đây thật sự là bệnh viện dưới trướng của Tưởng Thị.”
Bác sĩ mặc nhận.
“Điện thoại của tôi đâu?” Tống Hân Nghiên lại hỏi.
Y tá cẩn thận nói: “Tưởng tổng dặn cô phải nghỉ ngơi nhiều…”
Cho nên, điện thoại cũng thu của cô rồi.
Đây là giam lỏng một cách biến tướng sao?”
Trong lòng Tống Hân Nghiên đè nén lửa giận.
Y tá nhỏ giọng nói: “Tình trạng cơ thể của cô thật sự rất không tốt, ít nhất phải tĩnh dưỡng mấy ngày mới có thể xuống giường…”
“Cảm ơn, cầm cháo tới đây.” Tống Hân Nghiên không tiếp tục làm khó bọn họ nữa.
Lần đứng dậy vừa rồi đã khiến cô có nhận thức hoàn toàn mới về cơ thể của mình.
Là thật sự rất suy yếu.
Cô không cần thiết làm tổn thương cơ thể của mình.
Cho dù thật sự muốn làm gì, đầu tiên cũng phải khôi phục sức lực đã.
Cho nên, cô buộc phải ăn đồ ăn!
Cháo tổ yến nấu rất mềm, bỏ vào sữa bò đường đỏ, hương vị vừa đủ, ngửi thì rất thèm ăn.
Khi Tống Hân Nghiên đang chuẩn bị ăn, trong mũi lại xộc vào một mùi hương hoa.
Hương hoa?!
Cô ngẩng đầu.
Cửa phòng bệnh không đóng, một chiếc xe điều khiển chở một bó hoa hồng to từ từ chạy vào.
Chiếc xe đi tới trước giường bệnh, dừng lại, không ngừng xoay vòng ở đó.
Giống như đang khoe khoang, lại giống như đang diễu võ giương oai.
Khẩu vị của Tống Hân Nghiên lập tức mất sạch.
Tưởng Tử Hàn, đồ trẻ con! Buồn nôn!
Cô để bát cháo xuống, bực bội nói: “Cô y tá, làm phiền giúp tôi ném nó ra ngoài.”
Y tá khó xử nhìn bó hoa hồng lớn đó.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 795Tống Hân Nghiên vén chăn muốn xuống giường.“Ài, cô Tống, cô không thể xuống giường.”Bác sĩ và y tá bê cháo sửng sốt, vội vàng muốn đi tới ấn cô trở lại.Bọn họ còn chưa ra tay, Tống Hân Nghiên bỗng ngồi dậy chuẩn bị đứng dậy thì choáng váng một trận, cơ thể lảo đảo, lần nữa ngã lại trên giường.Hai bác sĩ y tá vội vàng đỡ cô nằm lại giường.Y tá khuyên: “Cô Tống, cơ thể của cô còn yếu, bất luận như thế nào cũng không thể tổn thương cơ thể của mình nhỉ?”Bác sĩ thở dài nói: “Cô đừng làm khó chúng tôi, chúng tôi cũng là cầm tiền làm việc, phía trên chỉ kêu chúng tôi phụ trách chăm sóc sức khỏe của cô, những chuyện khác không được nhiều lời.”“Vậy nên đây thật sự là bệnh viện dưới trướng của Tưởng Thị.”Bác sĩ mặc nhận.“Điện thoại của tôi đâu?” Tống Hân Nghiên lại hỏi.Y tá cẩn thận nói: “Tưởng tổng dặn cô phải nghỉ ngơi nhiều…”Cho nên, điện thoại cũng thu của cô rồi.Đây là giam lỏng một cách biến tướng sao?”Trong lòng Tống Hân Nghiên đè nén lửa giận.Y tá nhỏ giọng nói: “Tình trạng cơ thể của cô thật sự rất không tốt, ít nhất phải tĩnh dưỡng mấy ngày mới có thể xuống giường…”“Cảm ơn, cầm cháo tới đây.” Tống Hân Nghiên không tiếp tục làm khó bọn họ nữa.Lần đứng dậy vừa rồi đã khiến cô có nhận thức hoàn toàn mới về cơ thể của mình.Là thật sự rất suy yếu.Cô không cần thiết làm tổn thương cơ thể của mình.Cho dù thật sự muốn làm gì, đầu tiên cũng phải khôi phục sức lực đã.Cho nên, cô buộc phải ăn đồ ăn!Cháo tổ yến nấu rất mềm, bỏ vào sữa bò đường đỏ, hương vị vừa đủ, ngửi thì rất thèm ăn.Khi Tống Hân Nghiên đang chuẩn bị ăn, trong mũi lại xộc vào một mùi hương hoa.Hương hoa?!Cô ngẩng đầu.Cửa phòng bệnh không đóng, một chiếc xe điều khiển chở một bó hoa hồng to từ từ chạy vào.Chiếc xe đi tới trước giường bệnh, dừng lại, không ngừng xoay vòng ở đó.Giống như đang khoe khoang, lại giống như đang diễu võ giương oai.Khẩu vị của Tống Hân Nghiên lập tức mất sạch.Tưởng Tử Hàn, đồ trẻ con! Buồn nôn!Cô để bát cháo xuống, bực bội nói: “Cô y tá, làm phiền giúp tôi ném nó ra ngoài.”Y tá khó xử nhìn bó hoa hồng lớn đó.