CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 797
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 797“Không ngại, bị Minh Trúc của chúng ta làm cho cảm động rơi lệ thì ngại gì chứ.” Tống Hân Nghiên khịt mũi, cảm khái: “Nếu con thật sự là con gái của mẹ, vậy thì tốt biết bao, mẹ chắc chắn nằm mơ cũng sẽ cười.”Trong đôi mắt to đen láy của cô bé vụt qua ánh sáng, gương mặt nhỏ lại không vui mà sụ xuống.Cô bé khí thế hừng hực trừng mắt với cô: “Mẹ trước đây nói coi con là con gái ruột, Tống Hân Nghiên, lời mẹ nói không tính rồi sao?”Trái tim của Tống Hân Nghiên u ám trong thoáng chốc, cô vội vàng dỗ: “Đâu có, con vốn là con gái của mẹ…”Tưởng Minh Trúc mở đôi mắt to như quả nho đen nghiêm túc nhìn cô: “Tống Hân Nghiên, mặc kệ mẹ và lão Tưởng như thế nào, tình cảm giữa chúng ta đều không được bị ảnh hưởng có được không?”Tống Hân Nghiên bị đôi mắt nghiêm túc của cô ta nhìn mà xót xa trong tim, suýt nữa lại rơi lệ.Cô mỉm cười nói với giọng khàn khàn: “Được, mặc kệ sau này xảy ra chuyện gì, chúng ta đều là bạn tốt, chị em tốt. Mẹ bảo đảm với con, trở mặt với ai cũng tuyệt đối không trở mặt với Minh Trúc của chúng ta.”“Như vậy còn tạm!”Cô bé lúc này lại trở nên vui vẻ, lại xúc cháo bắt đầu đút.Chỉ là cô bé còn quá nhỏ, tóm lại không cằm cân bằng được, cháo đưa lên rơi một nửa đút một nửa.Tống Hân Nghiên cười híp mắt để cô bé dày vò, mặc cho số cháo đó rơi vào quần áo cũng không nhắc nhở.Một lớn một bé, một người đút vui vẻ, một người ăn vui vẻ.Tưởng Tử Hàn đứng ở cửa, nhìn hai người một lớn một nhỏ ở trong cười híp mắt như vậy, cuối cùng anh cũng thở phào.Sẩm tối.Dạ Nhất dựng một cái bàn ở trên giường của Dạ Vũ Đình, bày đồ ăn chuẩn bị cho người bệnh lên trên.“Ông chủ, tôi đút cho anh?”“Không cần.” Dạ Vũ Đình lạnh nhạt từ chối: “Đợi mợ chủ tới, bảo cô ấy đút.”Dạ Nhất không thể làm, chỉ đành lấy điện thoại gọi điện cho Tống Hân Nghiên.Nhưng điện thoại của cô lại khóa máy.Anh ta lại gọi về nhà.Trong nhà là người giúp việc Irene nghe máy, nói cô nửa đêm hôm qua sau khi Dạ Nhất gọi đi thì chưa có về nhà.Dạ Nhất lại vội gọi tới công ty.Công ty là nhân viên ở lại tăng ca nghe máy, nói cả ngày nay không nhìn thấy Tống Hân Nghiên.Dạ Nhất còn chưa cúp máy thì thấy sắc mặt của Dạ Vũ Đình trở nên rất phức tạp, trong âm trầm lại mang theo sự sốt ruột.Anh ta tối sầm mặt căn dặn: “Lập tức phái người đi tìm.”“Vâng.”
CHƯƠNG 797
“Không ngại, bị Minh Trúc của chúng ta làm cho cảm động rơi lệ thì ngại gì chứ.” Tống Hân Nghiên khịt mũi, cảm khái: “Nếu con thật sự là con gái của mẹ, vậy thì tốt biết bao, mẹ chắc chắn nằm mơ cũng sẽ cười.”
Trong đôi mắt to đen láy của cô bé vụt qua ánh sáng, gương mặt nhỏ lại không vui mà sụ xuống.
Cô bé khí thế hừng hực trừng mắt với cô: “Mẹ trước đây nói coi con là con gái ruột, Tống Hân Nghiên, lời mẹ nói không tính rồi sao?”
Trái tim của Tống Hân Nghiên u ám trong thoáng chốc, cô vội vàng dỗ: “Đâu có, con vốn là con gái của mẹ…”
Tưởng Minh Trúc mở đôi mắt to như quả nho đen nghiêm túc nhìn cô: “Tống Hân Nghiên, mặc kệ mẹ và lão Tưởng như thế nào, tình cảm giữa chúng ta đều không được bị ảnh hưởng có được không?”
Tống Hân Nghiên bị đôi mắt nghiêm túc của cô ta nhìn mà xót xa trong tim, suýt nữa lại rơi lệ.
Cô mỉm cười nói với giọng khàn khàn: “Được, mặc kệ sau này xảy ra chuyện gì, chúng ta đều là bạn tốt, chị em tốt. Mẹ bảo đảm với con, trở mặt với ai cũng tuyệt đối không trở mặt với Minh Trúc của chúng ta.”
“Như vậy còn tạm!”
Cô bé lúc này lại trở nên vui vẻ, lại xúc cháo bắt đầu đút.
Chỉ là cô bé còn quá nhỏ, tóm lại không cằm cân bằng được, cháo đưa lên rơi một nửa đút một nửa.
Tống Hân Nghiên cười híp mắt để cô bé dày vò, mặc cho số cháo đó rơi vào quần áo cũng không nhắc nhở.
Một lớn một bé, một người đút vui vẻ, một người ăn vui vẻ.
Tưởng Tử Hàn đứng ở cửa, nhìn hai người một lớn một nhỏ ở trong cười híp mắt như vậy, cuối cùng anh cũng thở phào.
Sẩm tối.
Dạ Nhất dựng một cái bàn ở trên giường của Dạ Vũ Đình, bày đồ ăn chuẩn bị cho người bệnh lên trên.
“Ông chủ, tôi đút cho anh?”
“Không cần.” Dạ Vũ Đình lạnh nhạt từ chối: “Đợi mợ chủ tới, bảo cô ấy đút.”
Dạ Nhất không thể làm, chỉ đành lấy điện thoại gọi điện cho Tống Hân Nghiên.
Nhưng điện thoại của cô lại khóa máy.
Anh ta lại gọi về nhà.
Trong nhà là người giúp việc Irene nghe máy, nói cô nửa đêm hôm qua sau khi Dạ Nhất gọi đi thì chưa có về nhà.
Dạ Nhất lại vội gọi tới công ty.
Công ty là nhân viên ở lại tăng ca nghe máy, nói cả ngày nay không nhìn thấy Tống Hân Nghiên.
Dạ Nhất còn chưa cúp máy thì thấy sắc mặt của Dạ Vũ Đình trở nên rất phức tạp, trong âm trầm lại mang theo sự sốt ruột.
Anh ta tối sầm mặt căn dặn: “Lập tức phái người đi tìm.”
“Vâng.”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 797“Không ngại, bị Minh Trúc của chúng ta làm cho cảm động rơi lệ thì ngại gì chứ.” Tống Hân Nghiên khịt mũi, cảm khái: “Nếu con thật sự là con gái của mẹ, vậy thì tốt biết bao, mẹ chắc chắn nằm mơ cũng sẽ cười.”Trong đôi mắt to đen láy của cô bé vụt qua ánh sáng, gương mặt nhỏ lại không vui mà sụ xuống.Cô bé khí thế hừng hực trừng mắt với cô: “Mẹ trước đây nói coi con là con gái ruột, Tống Hân Nghiên, lời mẹ nói không tính rồi sao?”Trái tim của Tống Hân Nghiên u ám trong thoáng chốc, cô vội vàng dỗ: “Đâu có, con vốn là con gái của mẹ…”Tưởng Minh Trúc mở đôi mắt to như quả nho đen nghiêm túc nhìn cô: “Tống Hân Nghiên, mặc kệ mẹ và lão Tưởng như thế nào, tình cảm giữa chúng ta đều không được bị ảnh hưởng có được không?”Tống Hân Nghiên bị đôi mắt nghiêm túc của cô ta nhìn mà xót xa trong tim, suýt nữa lại rơi lệ.Cô mỉm cười nói với giọng khàn khàn: “Được, mặc kệ sau này xảy ra chuyện gì, chúng ta đều là bạn tốt, chị em tốt. Mẹ bảo đảm với con, trở mặt với ai cũng tuyệt đối không trở mặt với Minh Trúc của chúng ta.”“Như vậy còn tạm!”Cô bé lúc này lại trở nên vui vẻ, lại xúc cháo bắt đầu đút.Chỉ là cô bé còn quá nhỏ, tóm lại không cằm cân bằng được, cháo đưa lên rơi một nửa đút một nửa.Tống Hân Nghiên cười híp mắt để cô bé dày vò, mặc cho số cháo đó rơi vào quần áo cũng không nhắc nhở.Một lớn một bé, một người đút vui vẻ, một người ăn vui vẻ.Tưởng Tử Hàn đứng ở cửa, nhìn hai người một lớn một nhỏ ở trong cười híp mắt như vậy, cuối cùng anh cũng thở phào.Sẩm tối.Dạ Nhất dựng một cái bàn ở trên giường của Dạ Vũ Đình, bày đồ ăn chuẩn bị cho người bệnh lên trên.“Ông chủ, tôi đút cho anh?”“Không cần.” Dạ Vũ Đình lạnh nhạt từ chối: “Đợi mợ chủ tới, bảo cô ấy đút.”Dạ Nhất không thể làm, chỉ đành lấy điện thoại gọi điện cho Tống Hân Nghiên.Nhưng điện thoại của cô lại khóa máy.Anh ta lại gọi về nhà.Trong nhà là người giúp việc Irene nghe máy, nói cô nửa đêm hôm qua sau khi Dạ Nhất gọi đi thì chưa có về nhà.Dạ Nhất lại vội gọi tới công ty.Công ty là nhân viên ở lại tăng ca nghe máy, nói cả ngày nay không nhìn thấy Tống Hân Nghiên.Dạ Nhất còn chưa cúp máy thì thấy sắc mặt của Dạ Vũ Đình trở nên rất phức tạp, trong âm trầm lại mang theo sự sốt ruột.Anh ta tối sầm mặt căn dặn: “Lập tức phái người đi tìm.”“Vâng.”