CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 800
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 800Báo cáo bị Tưởng Tử Hàn vo biến dạng, lửa giận từ trong tim lập tức tỏa ra tứ chi toàn thân.Vừa đau lòng vừa tức giận, anh nghiến răng mắng: “Người phụ nữ này sao không ngốc chết đi chứ.”Cố Vũ Tùng thở dài: “Người bỏ thuốc tâm tư thầm trầm thủ đoạn lại khôn ngoan, người bình thường đều rất khó phát giác. Chỉ là Tống… thể chất này của chị dâu, cũng thật sự không ai có, đậm nét ngây thơ, có điều…”Mắt của anh ta nheo lại: “Chiếc vòng tay là Dạ Vũ Đình tặng nhỉ? Chị dâu đoán chắc nằm mơ cũng không ngờ anh ta sẽ động tay chân ở trong này. Tên này, thật sự quá ác độc rồi! Bản thân không ngủ được với gái, không có được con thì phòng…”“Im mồm!” Ánh mắt của Tưởng Tử Hàn sắc lẹm như dao, đanh giọng quát khẽ.Cố Vũ Tùng im miệng.Anh ta thấy bất công cho ai chứ?! Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.Tưởng Tử Hàn đè nén cơn giận, nói một cách lý trí: “Thuốc không thể là Dạ Vũ Đình bỏ vào.”Trong phòng bệnh cách một cánh cửa.Chủ nhiệm Trần đang muốn rời đi.Khi đi tới cửa cô ta đột nhiên dừng lại: “Ồ, đúng rồi, quên một chuyện.”Cô ta từ trong chiếc áo blouse trắng lấy ra chiếc vòng đưa cho Tống Hân Nghiên xem: “Cái này có phải của cô không?”Tống Hân Nghiên vô thức nhìn cổ tay của mình, quả nhiên trống không, không biết rơi từ khi nào.Cô mỉm cười gật đầu: “Phải. Cô không nói tôi còn không phát hiện. Bác sĩ Trần, cảm ơn.”Cô đưa tay cầm lấy.“Nói ra cũng khéo, mẫu vòng tay này chị tôi có một cái giống hệt, đặt làm riêng, bên ngoài không mua được thành phẩm. Cái này là ai cho cô sao?”Chủ nhiệm Trần nói rồi, quay lại trước giường bệnh, nhưng không cho đưa cho Tống Hân Nghiên, mà trực tiếp đeo vào cổ tay cho cô.“Chị dâu cả… của tôi.” Tống Hân Nghiên sờ vòng tay.Cứ cảm thấy chiếc vòng tay sau khi mất đi lại có lại đeo vào thoải mái hơn lúc đầu.“Rất đẹp.” Chủ nhiệm Trần mỉm cười khen, đi ra khỏi phòng.Bên ngoài phòng bệnh.Tưởng Tử Hàn và Cố Vũ Tùng đứng ở cửa.Bác sĩ Trần sau khi đóng cửa lại mới nhỏ giọng nói: “Tưởng tổng, cậu Cố, vòng tay đã thay đổi rồi, cô Tống không phát giác điều khác thường. Chiếc có độc kia đã được tôi lấy đi rồi.”Tưởng Tử Hàn gật đầu, quay sang Cố Vũ Tùng.Anh còn chưa lên tiếng, Cố Vũ Tùng vội giơ tay lên nói: “Hiểu hiểu hiểu, em hiểu, chuyện này giao cho em làm.”Thần sắc của Tưởng Tử Hàn rất thản nhiên: “Còn?”Còn?!Cố Vũ Tùng sững người, phản ứng lại thì lập tức bảo đảm: “Bảo đảm không để chị dâu biết.”Tưởng Tử Hàn gật đầu: “Cậu có thể biến rồi.”
CHƯƠNG 800
Báo cáo bị Tưởng Tử Hàn vo biến dạng, lửa giận từ trong tim lập tức tỏa ra tứ chi toàn thân.
Vừa đau lòng vừa tức giận, anh nghiến răng mắng: “Người phụ nữ này sao không ngốc chết đi chứ.”
Cố Vũ Tùng thở dài: “Người bỏ thuốc tâm tư thầm trầm thủ đoạn lại khôn ngoan, người bình thường đều rất khó phát giác. Chỉ là Tống… thể chất này của chị dâu, cũng thật sự không ai có, đậm nét ngây thơ, có điều…”
Mắt của anh ta nheo lại: “Chiếc vòng tay là Dạ Vũ Đình tặng nhỉ? Chị dâu đoán chắc nằm mơ cũng không ngờ anh ta sẽ động tay chân ở trong này. Tên này, thật sự quá ác độc rồi! Bản thân không ngủ được với gái, không có được con thì phòng…”
“Im mồm!” Ánh mắt của Tưởng Tử Hàn sắc lẹm như dao, đanh giọng quát khẽ.
Cố Vũ Tùng im miệng.
Anh ta thấy bất công cho ai chứ?! Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.
Tưởng Tử Hàn đè nén cơn giận, nói một cách lý trí: “Thuốc không thể là Dạ Vũ Đình bỏ vào.”
Trong phòng bệnh cách một cánh cửa.
Chủ nhiệm Trần đang muốn rời đi.
Khi đi tới cửa cô ta đột nhiên dừng lại: “Ồ, đúng rồi, quên một chuyện.”
Cô ta từ trong chiếc áo blouse trắng lấy ra chiếc vòng đưa cho Tống Hân Nghiên xem: “Cái này có phải của cô không?”
Tống Hân Nghiên vô thức nhìn cổ tay của mình, quả nhiên trống không, không biết rơi từ khi nào.
Cô mỉm cười gật đầu: “Phải. Cô không nói tôi còn không phát hiện. Bác sĩ Trần, cảm ơn.”
Cô đưa tay cầm lấy.
“Nói ra cũng khéo, mẫu vòng tay này chị tôi có một cái giống hệt, đặt làm riêng, bên ngoài không mua được thành phẩm. Cái này là ai cho cô sao?”
Chủ nhiệm Trần nói rồi, quay lại trước giường bệnh, nhưng không cho đưa cho Tống Hân Nghiên, mà trực tiếp đeo vào cổ tay cho cô.
“Chị dâu cả… của tôi.” Tống Hân Nghiên sờ vòng tay.
Cứ cảm thấy chiếc vòng tay sau khi mất đi lại có lại đeo vào thoải mái hơn lúc đầu.
“Rất đẹp.” Chủ nhiệm Trần mỉm cười khen, đi ra khỏi phòng.
Bên ngoài phòng bệnh.
Tưởng Tử Hàn và Cố Vũ Tùng đứng ở cửa.
Bác sĩ Trần sau khi đóng cửa lại mới nhỏ giọng nói: “Tưởng tổng, cậu Cố, vòng tay đã thay đổi rồi, cô Tống không phát giác điều khác thường. Chiếc có độc kia đã được tôi lấy đi rồi.”
Tưởng Tử Hàn gật đầu, quay sang Cố Vũ Tùng.
Anh còn chưa lên tiếng, Cố Vũ Tùng vội giơ tay lên nói: “Hiểu hiểu hiểu, em hiểu, chuyện này giao cho em làm.”
Thần sắc của Tưởng Tử Hàn rất thản nhiên: “Còn?”
Còn?!
Cố Vũ Tùng sững người, phản ứng lại thì lập tức bảo đảm: “Bảo đảm không để chị dâu biết.”
Tưởng Tử Hàn gật đầu: “Cậu có thể biến rồi.”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 800Báo cáo bị Tưởng Tử Hàn vo biến dạng, lửa giận từ trong tim lập tức tỏa ra tứ chi toàn thân.Vừa đau lòng vừa tức giận, anh nghiến răng mắng: “Người phụ nữ này sao không ngốc chết đi chứ.”Cố Vũ Tùng thở dài: “Người bỏ thuốc tâm tư thầm trầm thủ đoạn lại khôn ngoan, người bình thường đều rất khó phát giác. Chỉ là Tống… thể chất này của chị dâu, cũng thật sự không ai có, đậm nét ngây thơ, có điều…”Mắt của anh ta nheo lại: “Chiếc vòng tay là Dạ Vũ Đình tặng nhỉ? Chị dâu đoán chắc nằm mơ cũng không ngờ anh ta sẽ động tay chân ở trong này. Tên này, thật sự quá ác độc rồi! Bản thân không ngủ được với gái, không có được con thì phòng…”“Im mồm!” Ánh mắt của Tưởng Tử Hàn sắc lẹm như dao, đanh giọng quát khẽ.Cố Vũ Tùng im miệng.Anh ta thấy bất công cho ai chứ?! Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.Tưởng Tử Hàn đè nén cơn giận, nói một cách lý trí: “Thuốc không thể là Dạ Vũ Đình bỏ vào.”Trong phòng bệnh cách một cánh cửa.Chủ nhiệm Trần đang muốn rời đi.Khi đi tới cửa cô ta đột nhiên dừng lại: “Ồ, đúng rồi, quên một chuyện.”Cô ta từ trong chiếc áo blouse trắng lấy ra chiếc vòng đưa cho Tống Hân Nghiên xem: “Cái này có phải của cô không?”Tống Hân Nghiên vô thức nhìn cổ tay của mình, quả nhiên trống không, không biết rơi từ khi nào.Cô mỉm cười gật đầu: “Phải. Cô không nói tôi còn không phát hiện. Bác sĩ Trần, cảm ơn.”Cô đưa tay cầm lấy.“Nói ra cũng khéo, mẫu vòng tay này chị tôi có một cái giống hệt, đặt làm riêng, bên ngoài không mua được thành phẩm. Cái này là ai cho cô sao?”Chủ nhiệm Trần nói rồi, quay lại trước giường bệnh, nhưng không cho đưa cho Tống Hân Nghiên, mà trực tiếp đeo vào cổ tay cho cô.“Chị dâu cả… của tôi.” Tống Hân Nghiên sờ vòng tay.Cứ cảm thấy chiếc vòng tay sau khi mất đi lại có lại đeo vào thoải mái hơn lúc đầu.“Rất đẹp.” Chủ nhiệm Trần mỉm cười khen, đi ra khỏi phòng.Bên ngoài phòng bệnh.Tưởng Tử Hàn và Cố Vũ Tùng đứng ở cửa.Bác sĩ Trần sau khi đóng cửa lại mới nhỏ giọng nói: “Tưởng tổng, cậu Cố, vòng tay đã thay đổi rồi, cô Tống không phát giác điều khác thường. Chiếc có độc kia đã được tôi lấy đi rồi.”Tưởng Tử Hàn gật đầu, quay sang Cố Vũ Tùng.Anh còn chưa lên tiếng, Cố Vũ Tùng vội giơ tay lên nói: “Hiểu hiểu hiểu, em hiểu, chuyện này giao cho em làm.”Thần sắc của Tưởng Tử Hàn rất thản nhiên: “Còn?”Còn?!Cố Vũ Tùng sững người, phản ứng lại thì lập tức bảo đảm: “Bảo đảm không để chị dâu biết.”Tưởng Tử Hàn gật đầu: “Cậu có thể biến rồi.”