CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 865
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 865“Được.”Tống Hân Nghiên đứng dậy, bắt tay với John lần nữa: “Hợp tác vui vẻ.”John lịch thiệp nắm lấy tay cô nói: “Tôi đánh giá cô rất cao, hợp tác với cô chắc chắn sẽ rất vui vẻ.”Anh ta tiễn Tống Hân Nghiên: “Nói thật, hôm nay cô khiến tôi rất ngạc nhiên đấy.”“Hả?!”Tống Hân Nghiên c*́i đầu đánh giá mình một lượt.Áo phao quần jean phối với giày thể thao, trên mặt c*̃ng chỉ có ít phấn má, đến cả lớp nền c*̃ng không có, đâu có đáng để người ta kinh ngạc như vậy?“Không phải bên ngoài.” John quan sát cô: “Là khí chất, hoặc có thể nói là khí thế.”Anh ta cười: “Từ lúc cô bước vào văn phòng tôi, tôi thấy không phải cô đến xin việc, mà là muốn đến làm bà hoàng…”Tống Hân Nghiên bật cười, nháy mắt tinh nghịch: “Vậy c*̃ng không chừng.”John ra vẻ sợ hãi ôm ngực: “Vậy tôi phải cố gắng hết sức, tìm mọi cách để giữ vị trí Tổng giám đốc c*̉a mình.”Hai người vừa đi vừa cười đùa, đến thang máy, đúng lúc gặp được Đường Vũ Diệp tới tìm John.“Hân Nghiên?” Đường Vũ Diệp vui vẻ nói: “Cô về thăm chúng tôi sao?”“Tôi đến xin việc.” Tống Hân Nghiên đưa tay, cười nói: “Phó tổng giám đốc Đường, rất vui vì chúng ta lại có thể trở thành đồng nghiệp. Cô phải chuẩn bị một buổi lễ chào đón tôi đấy nhé.”“Chắc chắn rồi.”Hai người hỏi han nhau mấy câu, Tống Hân Nghiên đi vào thang máy xuống tầng.Đường Vũ Diệp cảm thán: “Tôi thấy lần này Hân Nghiên không giống với lúc trước. Trước đây tuy trong lòng mạnh mẽ, nhưng bên ngoài vẫn là con thỏ con dịu dàng, nhưng bây giờ… chỉ với ánh sáng trong đôi mắt đó, đã rất giống phong thái nữ Tổng giám đốc quyết đoán, mạnh mẽ mà.”Mặc dù c*̃ng cười, nhưng nụ cười đó rất ngầu, ánh mắt sắc bén cảm giác rất khó thở.John đồng ý gật đầu.Tống Hân Nghiên vừa xuống tầng thì điện thoại reo.Cô bắt máy.“Xin hỏi có phải là cô Tống không? Tôi là cảnh sát Triệu chịu trách nhiệm vụ án c*̉a cô. Chu Ngọc Trân đã thú tội trong trại tạm giam, nhưng cô ta kiên quyết yêu cầu muốn gặp cô.”Cảnh sát Triệu kể lại tất cả nội dung Chu Ngọc Trân thú tội cho Tống Hân Nghiên.Vì biết thủ phạm thực sự, Tống Hân Nghiên c*̃ng không vui vẻ lắm.Cô lạnh lùng nói: “Được, cảm ơn các anh. Tôi đợi các anh cho tôi một kết quả công bằng liêm chính. Nhân tiện, xin chuyển lời đến Chu Ngọc Trân giúp tôi, không cần gặp đâu. Cô ta đã thật sự nhận ra lỗi sai rồi thì nên lập tức đưa nhân chứng và bằng chứng ra, để thủ phạm thật sự sa lưới tuân thủ theo pháp luật, cũng cho chính cô ta rửa sạch nỗi oan c*̉a mình, cho bản thân mình vô tội.”c*́p điện thoại, Tống Hân Nghiên dùng điện thoại gọi xe.Đang chờ, một chiếc xe cảnh sát dừng lại trước mặt cô.
CHƯƠNG 865
“Được.”
Tống Hân Nghiên đứng dậy, bắt tay với John lần nữa: “Hợp tác vui vẻ.”
John lịch thiệp nắm lấy tay cô nói: “Tôi đánh giá cô rất cao, hợp tác với cô chắc chắn sẽ rất vui vẻ.”
Anh ta tiễn Tống Hân Nghiên: “Nói thật, hôm nay cô khiến tôi rất ngạc nhiên đấy.”
“Hả?!”
Tống Hân Nghiên c*́i đầu đánh giá mình một lượt.
Áo phao quần jean phối với giày thể thao, trên mặt c*̃ng chỉ có ít phấn má, đến cả lớp nền c*̃ng không có, đâu có đáng để người ta kinh ngạc như vậy?
“Không phải bên ngoài.” John quan sát cô: “Là khí chất, hoặc có thể nói là khí thế.”
Anh ta cười: “Từ lúc cô bước vào văn phòng tôi, tôi thấy không phải cô đến xin việc, mà là muốn đến làm bà hoàng…”
Tống Hân Nghiên bật cười, nháy mắt tinh nghịch: “Vậy c*̃ng không chừng.”
John ra vẻ sợ hãi ôm ngực: “Vậy tôi phải cố gắng hết sức, tìm mọi cách để giữ vị trí Tổng giám đốc c*̉a mình.”
Hai người vừa đi vừa cười đùa, đến thang máy, đúng lúc gặp được Đường Vũ Diệp tới tìm John.
“Hân Nghiên?” Đường Vũ Diệp vui vẻ nói: “Cô về thăm chúng tôi sao?”
“Tôi đến xin việc.” Tống Hân Nghiên đưa tay, cười nói: “Phó tổng giám đốc Đường, rất vui vì chúng ta lại có thể trở thành đồng nghiệp. Cô phải chuẩn bị một buổi lễ chào đón tôi đấy nhé.”
“Chắc chắn rồi.”
Hai người hỏi han nhau mấy câu, Tống Hân Nghiên đi vào thang máy xuống tầng.
Đường Vũ Diệp cảm thán: “Tôi thấy lần này Hân Nghiên không giống với lúc trước. Trước đây tuy trong lòng mạnh mẽ, nhưng bên ngoài vẫn là con thỏ con dịu dàng, nhưng bây giờ… chỉ với ánh sáng trong đôi mắt đó, đã rất giống phong thái nữ Tổng giám đốc quyết đoán, mạnh mẽ mà.”
Mặc dù c*̃ng cười, nhưng nụ cười đó rất ngầu, ánh mắt sắc bén cảm giác rất khó thở.
John đồng ý gật đầu.
Tống Hân Nghiên vừa xuống tầng thì điện thoại reo.
Cô bắt máy.
“Xin hỏi có phải là cô Tống không? Tôi là cảnh sát Triệu chịu trách nhiệm vụ án c*̉a cô. Chu Ngọc Trân đã thú tội trong trại tạm giam, nhưng cô ta kiên quyết yêu cầu muốn gặp cô.”
Cảnh sát Triệu kể lại tất cả nội dung Chu Ngọc Trân thú tội cho Tống Hân Nghiên.
Vì biết thủ phạm thực sự, Tống Hân Nghiên c*̃ng không vui vẻ lắm.
Cô lạnh lùng nói: “Được, cảm ơn các anh. Tôi đợi các anh cho tôi một kết quả công bằng liêm chính. Nhân tiện, xin chuyển lời đến Chu Ngọc Trân giúp tôi, không cần gặp đâu. Cô ta đã thật sự nhận ra lỗi sai rồi thì nên lập tức đưa nhân chứng và bằng chứng ra, để thủ phạm thật sự sa lưới tuân thủ theo pháp luật, cũng cho chính cô ta rửa sạch nỗi oan c*̉a mình, cho bản thân mình vô tội.”
c*́p điện thoại, Tống Hân Nghiên dùng điện thoại gọi xe.
Đang chờ, một chiếc xe cảnh sát dừng lại trước mặt cô.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 865“Được.”Tống Hân Nghiên đứng dậy, bắt tay với John lần nữa: “Hợp tác vui vẻ.”John lịch thiệp nắm lấy tay cô nói: “Tôi đánh giá cô rất cao, hợp tác với cô chắc chắn sẽ rất vui vẻ.”Anh ta tiễn Tống Hân Nghiên: “Nói thật, hôm nay cô khiến tôi rất ngạc nhiên đấy.”“Hả?!”Tống Hân Nghiên c*́i đầu đánh giá mình một lượt.Áo phao quần jean phối với giày thể thao, trên mặt c*̃ng chỉ có ít phấn má, đến cả lớp nền c*̃ng không có, đâu có đáng để người ta kinh ngạc như vậy?“Không phải bên ngoài.” John quan sát cô: “Là khí chất, hoặc có thể nói là khí thế.”Anh ta cười: “Từ lúc cô bước vào văn phòng tôi, tôi thấy không phải cô đến xin việc, mà là muốn đến làm bà hoàng…”Tống Hân Nghiên bật cười, nháy mắt tinh nghịch: “Vậy c*̃ng không chừng.”John ra vẻ sợ hãi ôm ngực: “Vậy tôi phải cố gắng hết sức, tìm mọi cách để giữ vị trí Tổng giám đốc c*̉a mình.”Hai người vừa đi vừa cười đùa, đến thang máy, đúng lúc gặp được Đường Vũ Diệp tới tìm John.“Hân Nghiên?” Đường Vũ Diệp vui vẻ nói: “Cô về thăm chúng tôi sao?”“Tôi đến xin việc.” Tống Hân Nghiên đưa tay, cười nói: “Phó tổng giám đốc Đường, rất vui vì chúng ta lại có thể trở thành đồng nghiệp. Cô phải chuẩn bị một buổi lễ chào đón tôi đấy nhé.”“Chắc chắn rồi.”Hai người hỏi han nhau mấy câu, Tống Hân Nghiên đi vào thang máy xuống tầng.Đường Vũ Diệp cảm thán: “Tôi thấy lần này Hân Nghiên không giống với lúc trước. Trước đây tuy trong lòng mạnh mẽ, nhưng bên ngoài vẫn là con thỏ con dịu dàng, nhưng bây giờ… chỉ với ánh sáng trong đôi mắt đó, đã rất giống phong thái nữ Tổng giám đốc quyết đoán, mạnh mẽ mà.”Mặc dù c*̃ng cười, nhưng nụ cười đó rất ngầu, ánh mắt sắc bén cảm giác rất khó thở.John đồng ý gật đầu.Tống Hân Nghiên vừa xuống tầng thì điện thoại reo.Cô bắt máy.“Xin hỏi có phải là cô Tống không? Tôi là cảnh sát Triệu chịu trách nhiệm vụ án c*̉a cô. Chu Ngọc Trân đã thú tội trong trại tạm giam, nhưng cô ta kiên quyết yêu cầu muốn gặp cô.”Cảnh sát Triệu kể lại tất cả nội dung Chu Ngọc Trân thú tội cho Tống Hân Nghiên.Vì biết thủ phạm thực sự, Tống Hân Nghiên c*̃ng không vui vẻ lắm.Cô lạnh lùng nói: “Được, cảm ơn các anh. Tôi đợi các anh cho tôi một kết quả công bằng liêm chính. Nhân tiện, xin chuyển lời đến Chu Ngọc Trân giúp tôi, không cần gặp đâu. Cô ta đã thật sự nhận ra lỗi sai rồi thì nên lập tức đưa nhân chứng và bằng chứng ra, để thủ phạm thật sự sa lưới tuân thủ theo pháp luật, cũng cho chính cô ta rửa sạch nỗi oan c*̉a mình, cho bản thân mình vô tội.”c*́p điện thoại, Tống Hân Nghiên dùng điện thoại gọi xe.Đang chờ, một chiếc xe cảnh sát dừng lại trước mặt cô.