CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 867
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 867Tưởng Tử Hàn c*́p máy, đẩy cửa văn phòng ra: “Chúc Minh Đức.”Chúc Minh Đức ở trong phòng thư ký bước nhanh ra.“Lập tức liên lạc với bên cảnh sát, hỏi họ đón Tống Hân Nghiên đi làm gì?”Vẻ mặt ông chủ nhà mình nghiêm trọng, Chúc Minh Đức không dám hỏi nhiều, vội vàng đáp: “Vâng.”Lúc Tưởng Tử Hàng dặn dò Chúc Minh Đức, đã tra số c*̉a Tống Hân Nghiên trên điện thoại, gọi điện.Trên xe cảnh sát.Điện thoại c*̉a Tống Hân Nghiên vang lên.Cô cầm lấy nhìn lướt qua, là Tưởng Tử Hàn.Đang do dự có nên nghe máy hay không, đột nhiên điện thoại bị cảnh sát bên cạnh lấy mất.Tống Hân Nghiên nhướng mày: “Các anh có ý gì?”Cảnh sát ngắt kết nối cuộc gọi c*̉a Tưởng Tử Hàn, thuận tiện tắt máy: “Để tránh tiết lộ tình hình vụ án, trước khi đến đồn cảnh sát không được liên lạc với bất kỳ ai.”Khóe môi Tống Hân Nghiên thoáng hiện lên nụ cười lạnh, chân mày nhướng cao hơn: “Tôi c*̃ng không phải tội phạm, chắc chắn các anh không nhầm chứ?”Thái độ c*̉a cảnh sát dịu lại: “Cô Tống, chúng tôi c*̃ng chỉ làm theo yêu cầu c*̉a lãnh đạo cấp trên, phải nhanh chóng đưa cô đến, xin đừng làm khó chúng tôi.”Tống Hân Nghiên không nói thêm nữa: “Được rồi.”Cô khịt mũi, mở túi xách lấy khăn giấy ra, vừa xì mũi vừa chậm rãi nói: “Các anh không phải là cảnh sát phải không?”Vẻ mặt đối phương vừa dịu xuống đột nhiên thay đổi thành đề phòng.Khăn giấy trong tay Tống Hân Nghiên bất ngờ ném vào cảnh sát bên cạnh.Cảnh sát cảnh giác né tránh.Tiếp theo Tống Hân Nghiên vung một đấm.Vừa mới vung tới trước mặt cảnh sát đó, người ngồi trên ghế phụ phía trước đột nhiên quay đầu lại, bắt lấy cổ tay cô.Một tay bị chặn, tay kia Tống Hân Nghiên cầm lấy túi xách dùng nó như một viên gạch, đập mạnh.Chỉ là không gian trong xe nhỏ hẹp mà đối phương có ba người, cô lại chỉ có một mình, hai tay khó chống lại bốn tay, lúc này cô đã bị khống chế, ấn mạnh trên ghế.Gã “cảnh sát” đó cướp lấy điện thoại trừng mắt dữ tợn nhìn cô: “Nếu cô yên lặng phối hợp chút, tôi còn để cô tự do đến nơi, đáng tiếc cô không biết điều.”Dứt lời, một cái khăn tay chụp đến.Trên khăn có mùi hơi đắng.Tống Hân Nghiên không kịp vùng vẫy tinh thần từ từ mất đi, ngất xỉu… Trước khi nhắm mắt lại, con ngươi trong suốt đầy căm hận lạnh lẽo.…Tưởng Thị.Tưởng Tử Hàn nghe tiếng tút tút trong điện thoại, dự cảm xấu trong lòng càng nghiêm trọng hơn.
CHƯƠNG 867
Tưởng Tử Hàn c*́p máy, đẩy cửa văn phòng ra: “Chúc Minh Đức.”
Chúc Minh Đức ở trong phòng thư ký bước nhanh ra.
“Lập tức liên lạc với bên cảnh sát, hỏi họ đón Tống Hân Nghiên đi làm gì?”
Vẻ mặt ông chủ nhà mình nghiêm trọng, Chúc Minh Đức không dám hỏi nhiều, vội vàng đáp: “Vâng.”
Lúc Tưởng Tử Hàng dặn dò Chúc Minh Đức, đã tra số c*̉a Tống Hân Nghiên trên điện thoại, gọi điện.
Trên xe cảnh sát.
Điện thoại c*̉a Tống Hân Nghiên vang lên.
Cô cầm lấy nhìn lướt qua, là Tưởng Tử Hàn.
Đang do dự có nên nghe máy hay không, đột nhiên điện thoại bị cảnh sát bên cạnh lấy mất.
Tống Hân Nghiên nhướng mày: “Các anh có ý gì?”
Cảnh sát ngắt kết nối cuộc gọi c*̉a Tưởng Tử Hàn, thuận tiện tắt máy: “Để tránh tiết lộ tình hình vụ án, trước khi đến đồn cảnh sát không được liên lạc với bất kỳ ai.”
Khóe môi Tống Hân Nghiên thoáng hiện lên nụ cười lạnh, chân mày nhướng cao hơn: “Tôi c*̃ng không phải tội phạm, chắc chắn các anh không nhầm chứ?”
Thái độ c*̉a cảnh sát dịu lại: “Cô Tống, chúng tôi c*̃ng chỉ làm theo yêu cầu c*̉a lãnh đạo cấp trên, phải nhanh chóng đưa cô đến, xin đừng làm khó chúng tôi.”
Tống Hân Nghiên không nói thêm nữa: “Được rồi.”
Cô khịt mũi, mở túi xách lấy khăn giấy ra, vừa xì mũi vừa chậm rãi nói: “Các anh không phải là cảnh sát phải không?”
Vẻ mặt đối phương vừa dịu xuống đột nhiên thay đổi thành đề phòng.
Khăn giấy trong tay Tống Hân Nghiên bất ngờ ném vào cảnh sát bên cạnh.
Cảnh sát cảnh giác né tránh.
Tiếp theo Tống Hân Nghiên vung một đấm.
Vừa mới vung tới trước mặt cảnh sát đó, người ngồi trên ghế phụ phía trước đột nhiên quay đầu lại, bắt lấy cổ tay cô.
Một tay bị chặn, tay kia Tống Hân Nghiên cầm lấy túi xách dùng nó như một viên gạch, đập mạnh.
Chỉ là không gian trong xe nhỏ hẹp mà đối phương có ba người, cô lại chỉ có một mình, hai tay khó chống lại bốn tay, lúc này cô đã bị khống chế, ấn mạnh trên ghế.
Gã “cảnh sát” đó cướp lấy điện thoại trừng mắt dữ tợn nhìn cô: “Nếu cô yên lặng phối hợp chút, tôi còn để cô tự do đến nơi, đáng tiếc cô không biết điều.”
Dứt lời, một cái khăn tay chụp đến.
Trên khăn có mùi hơi đắng.
Tống Hân Nghiên không kịp vùng vẫy tinh thần từ từ mất đi, ngất xỉu… Trước khi nhắm mắt lại, con ngươi trong suốt đầy căm hận lạnh lẽo.
…
Tưởng Thị.
Tưởng Tử Hàn nghe tiếng tút tút trong điện thoại, dự cảm xấu trong lòng càng nghiêm trọng hơn.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 867Tưởng Tử Hàn c*́p máy, đẩy cửa văn phòng ra: “Chúc Minh Đức.”Chúc Minh Đức ở trong phòng thư ký bước nhanh ra.“Lập tức liên lạc với bên cảnh sát, hỏi họ đón Tống Hân Nghiên đi làm gì?”Vẻ mặt ông chủ nhà mình nghiêm trọng, Chúc Minh Đức không dám hỏi nhiều, vội vàng đáp: “Vâng.”Lúc Tưởng Tử Hàng dặn dò Chúc Minh Đức, đã tra số c*̉a Tống Hân Nghiên trên điện thoại, gọi điện.Trên xe cảnh sát.Điện thoại c*̉a Tống Hân Nghiên vang lên.Cô cầm lấy nhìn lướt qua, là Tưởng Tử Hàn.Đang do dự có nên nghe máy hay không, đột nhiên điện thoại bị cảnh sát bên cạnh lấy mất.Tống Hân Nghiên nhướng mày: “Các anh có ý gì?”Cảnh sát ngắt kết nối cuộc gọi c*̉a Tưởng Tử Hàn, thuận tiện tắt máy: “Để tránh tiết lộ tình hình vụ án, trước khi đến đồn cảnh sát không được liên lạc với bất kỳ ai.”Khóe môi Tống Hân Nghiên thoáng hiện lên nụ cười lạnh, chân mày nhướng cao hơn: “Tôi c*̃ng không phải tội phạm, chắc chắn các anh không nhầm chứ?”Thái độ c*̉a cảnh sát dịu lại: “Cô Tống, chúng tôi c*̃ng chỉ làm theo yêu cầu c*̉a lãnh đạo cấp trên, phải nhanh chóng đưa cô đến, xin đừng làm khó chúng tôi.”Tống Hân Nghiên không nói thêm nữa: “Được rồi.”Cô khịt mũi, mở túi xách lấy khăn giấy ra, vừa xì mũi vừa chậm rãi nói: “Các anh không phải là cảnh sát phải không?”Vẻ mặt đối phương vừa dịu xuống đột nhiên thay đổi thành đề phòng.Khăn giấy trong tay Tống Hân Nghiên bất ngờ ném vào cảnh sát bên cạnh.Cảnh sát cảnh giác né tránh.Tiếp theo Tống Hân Nghiên vung một đấm.Vừa mới vung tới trước mặt cảnh sát đó, người ngồi trên ghế phụ phía trước đột nhiên quay đầu lại, bắt lấy cổ tay cô.Một tay bị chặn, tay kia Tống Hân Nghiên cầm lấy túi xách dùng nó như một viên gạch, đập mạnh.Chỉ là không gian trong xe nhỏ hẹp mà đối phương có ba người, cô lại chỉ có một mình, hai tay khó chống lại bốn tay, lúc này cô đã bị khống chế, ấn mạnh trên ghế.Gã “cảnh sát” đó cướp lấy điện thoại trừng mắt dữ tợn nhìn cô: “Nếu cô yên lặng phối hợp chút, tôi còn để cô tự do đến nơi, đáng tiếc cô không biết điều.”Dứt lời, một cái khăn tay chụp đến.Trên khăn có mùi hơi đắng.Tống Hân Nghiên không kịp vùng vẫy tinh thần từ từ mất đi, ngất xỉu… Trước khi nhắm mắt lại, con ngươi trong suốt đầy căm hận lạnh lẽo.…Tưởng Thị.Tưởng Tử Hàn nghe tiếng tút tút trong điện thoại, dự cảm xấu trong lòng càng nghiêm trọng hơn.