Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 880

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 880Nếu như không phải lúc Lão Tưởng còn sống đã dặn dò bà ta nhất định phải làm cho con trai kết hôn với Sở Thu Khánh thì bà ta mới sẽ không làm mích lòng con trai như thế đâu!Nhưng cuối cùng thì Sở Thu Khánh lại còn mắng bà ta?Rốt cuộc thì chỗ nào có vấn đề?Vì sao cuối cùng tất cả mọi chuyện đều là lỗi của bà ta chứ?Mộ Kiều Dung không nghĩ ra cũng không muốn nghĩ nữa.Dường như cả thế giới đều trở nên xa lạ vào lúc này…Sở Thu Khánh tức giận lao ra khỏi Lịch Viên, đến lúc này thì cơn giận của cô ta mới giảm bớt.Tưởng Tử Hàn!Tống Hân Nghiên!Chúng ta cứ chờ mà xem!Cô ta bình ổn cảm xúc, vẻ mặt lạnh lùng lấy điện thoại di động ra và gọi vào một dãy số.“Lão Tưởng.” Giọng nói nũng nịu phát ra từ đôi môi đỏ mọng của cô ta: “Bác còn muốn giả chết rồi biến mất bao lâu nữa hả, cháu cho bác biết, cháu sẽ không làm nữa đâu, con trai khốn nạn của bác sắp bắt nạt cháu chết luôn rồi…”Không biết đối phương đã nói gì mà vẻ mặt của Sở Thu Khánh hơi dịu lại, khóe môi xuất hiện nụ cười lạnh lẽo.Cô ta lại dịu dàng nói: “Mặc kệ, bây giờ cháu chỉ muốn đi tìm bác mà thôi. Nếu như cháu cứ tiếp tục ở lại đây thì bác phải về viếng mộ cho cháu đấy.”Điện thoại bị ngắt máy.Sở Thu Khánh thở ra một hơi thật mạnh, khóe môi nhếch lên ý cười nham hiểm: “Tưởng Tử Hàn, anh cho rằng anh trốn được sao? Sớm muộn gì anh cũng sẽ trở thành người đàn ông của em mà thôi!”…Ban đêm.Trong căn phòng yên tĩnh, điện thoại của Tống Hân Nghiên đột nhiên vang lên.Tưởng Tử Hàn nhanh chân bước vào, anh lập tức cầm điện thoại lên và bấm nút bắt máy.Người phụ nữ nhỏ bé trên giường đang ngủ rất ngon giấc, không bị ảnh hưởng một chút nào cả.Lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm, anh cầm điện thoại và bước ra ngoài: “Alo.”Anh cố gắng đè thấp giọng nói.Không có âm thanh nào ở đầu bên kia của điện thoại.Tưởng Tử Hàn cũng im lặng hai giây, sau đó nhẹ giọng nói: “Cô Khương, Hân Nghiên ngủ rồi, hôm nay cô ấy không về đâu, cô không cần phải lo lắng, cũng không cần gọi điện tới nữa.”Đầu bên kia điện thoại, Khương Thu Mộc nghe những lời nói bình thường trong điện thoại mà giống như đang nghe thấy tiếng sấm nổ vang bên tai.“Tưởng Tử Hàn, anh là đồ khốn nạn! Hân Nghiên vừa mới sinh non được mấy ngày, còn đang trong tháng, sức khỏe còn chưa hồi phục mà anh đã… Anh có còn là con người không hả?”Giọng nói sắc bén thoát ra khỏi điện thoại và vang vọng bên trong căn phòng yên tĩnh.Chúc Minh Đức vừa mới cầm tài liệu bước vào thì đã đứng ngây ra như phỗng.

CHƯƠNG 880

Nếu như không phải lúc Lão Tưởng còn sống đã dặn dò bà ta nhất định phải làm cho con trai kết hôn với Sở Thu Khánh thì bà ta mới sẽ không làm mích lòng con trai như thế đâu!

Nhưng cuối cùng thì Sở Thu Khánh lại còn mắng bà ta?

Rốt cuộc thì chỗ nào có vấn đề?

Vì sao cuối cùng tất cả mọi chuyện đều là lỗi của bà ta chứ?

Mộ Kiều Dung không nghĩ ra cũng không muốn nghĩ nữa.

Dường như cả thế giới đều trở nên xa lạ vào lúc này…

Sở Thu Khánh tức giận lao ra khỏi Lịch Viên, đến lúc này thì cơn giận của cô ta mới giảm bớt.

Tưởng Tử Hàn!

Tống Hân Nghiên!

Chúng ta cứ chờ mà xem!

Cô ta bình ổn cảm xúc, vẻ mặt lạnh lùng lấy điện thoại di động ra và gọi vào một dãy số.

“Lão Tưởng.” Giọng nói nũng nịu phát ra từ đôi môi đỏ mọng của cô ta: “Bác còn muốn giả chết rồi biến mất bao lâu nữa hả, cháu cho bác biết, cháu sẽ không làm nữa đâu, con trai khốn nạn của bác sắp bắt nạt cháu chết luôn rồi…”

Không biết đối phương đã nói gì mà vẻ mặt của Sở Thu Khánh hơi dịu lại, khóe môi xuất hiện nụ cười lạnh lẽo.

Cô ta lại dịu dàng nói: “Mặc kệ, bây giờ cháu chỉ muốn đi tìm bác mà thôi. Nếu như cháu cứ tiếp tục ở lại đây thì bác phải về viếng mộ cho cháu đấy.”

Điện thoại bị ngắt máy.

Sở Thu Khánh thở ra một hơi thật mạnh, khóe môi nhếch lên ý cười nham hiểm: “Tưởng Tử Hàn, anh cho rằng anh trốn được sao? Sớm muộn gì anh cũng sẽ trở thành người đàn ông của em mà thôi!”

Ban đêm.

Trong căn phòng yên tĩnh, điện thoại của Tống Hân Nghiên đột nhiên vang lên.

Tưởng Tử Hàn nhanh chân bước vào, anh lập tức cầm điện thoại lên và bấm nút bắt máy.

Người phụ nữ nhỏ bé trên giường đang ngủ rất ngon giấc, không bị ảnh hưởng một chút nào cả.

Lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm, anh cầm điện thoại và bước ra ngoài: “Alo.”

Anh cố gắng đè thấp giọng nói.

Không có âm thanh nào ở đầu bên kia của điện thoại.

Tưởng Tử Hàn cũng im lặng hai giây, sau đó nhẹ giọng nói: “Cô Khương, Hân Nghiên ngủ rồi, hôm nay cô ấy không về đâu, cô không cần phải lo lắng, cũng không cần gọi điện tới nữa.”

Đầu bên kia điện thoại, Khương Thu Mộc nghe những lời nói bình thường trong điện thoại mà giống như đang nghe thấy tiếng sấm nổ vang bên tai.

“Tưởng Tử Hàn, anh là đồ khốn nạn! Hân Nghiên vừa mới sinh non được mấy ngày, còn đang trong tháng, sức khỏe còn chưa hồi phục mà anh đã… Anh có còn là con người không hả?”

Giọng nói sắc bén thoát ra khỏi điện thoại và vang vọng bên trong căn phòng yên tĩnh.

Chúc Minh Đức vừa mới cầm tài liệu bước vào thì đã đứng ngây ra như phỗng.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 880Nếu như không phải lúc Lão Tưởng còn sống đã dặn dò bà ta nhất định phải làm cho con trai kết hôn với Sở Thu Khánh thì bà ta mới sẽ không làm mích lòng con trai như thế đâu!Nhưng cuối cùng thì Sở Thu Khánh lại còn mắng bà ta?Rốt cuộc thì chỗ nào có vấn đề?Vì sao cuối cùng tất cả mọi chuyện đều là lỗi của bà ta chứ?Mộ Kiều Dung không nghĩ ra cũng không muốn nghĩ nữa.Dường như cả thế giới đều trở nên xa lạ vào lúc này…Sở Thu Khánh tức giận lao ra khỏi Lịch Viên, đến lúc này thì cơn giận của cô ta mới giảm bớt.Tưởng Tử Hàn!Tống Hân Nghiên!Chúng ta cứ chờ mà xem!Cô ta bình ổn cảm xúc, vẻ mặt lạnh lùng lấy điện thoại di động ra và gọi vào một dãy số.“Lão Tưởng.” Giọng nói nũng nịu phát ra từ đôi môi đỏ mọng của cô ta: “Bác còn muốn giả chết rồi biến mất bao lâu nữa hả, cháu cho bác biết, cháu sẽ không làm nữa đâu, con trai khốn nạn của bác sắp bắt nạt cháu chết luôn rồi…”Không biết đối phương đã nói gì mà vẻ mặt của Sở Thu Khánh hơi dịu lại, khóe môi xuất hiện nụ cười lạnh lẽo.Cô ta lại dịu dàng nói: “Mặc kệ, bây giờ cháu chỉ muốn đi tìm bác mà thôi. Nếu như cháu cứ tiếp tục ở lại đây thì bác phải về viếng mộ cho cháu đấy.”Điện thoại bị ngắt máy.Sở Thu Khánh thở ra một hơi thật mạnh, khóe môi nhếch lên ý cười nham hiểm: “Tưởng Tử Hàn, anh cho rằng anh trốn được sao? Sớm muộn gì anh cũng sẽ trở thành người đàn ông của em mà thôi!”…Ban đêm.Trong căn phòng yên tĩnh, điện thoại của Tống Hân Nghiên đột nhiên vang lên.Tưởng Tử Hàn nhanh chân bước vào, anh lập tức cầm điện thoại lên và bấm nút bắt máy.Người phụ nữ nhỏ bé trên giường đang ngủ rất ngon giấc, không bị ảnh hưởng một chút nào cả.Lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm, anh cầm điện thoại và bước ra ngoài: “Alo.”Anh cố gắng đè thấp giọng nói.Không có âm thanh nào ở đầu bên kia của điện thoại.Tưởng Tử Hàn cũng im lặng hai giây, sau đó nhẹ giọng nói: “Cô Khương, Hân Nghiên ngủ rồi, hôm nay cô ấy không về đâu, cô không cần phải lo lắng, cũng không cần gọi điện tới nữa.”Đầu bên kia điện thoại, Khương Thu Mộc nghe những lời nói bình thường trong điện thoại mà giống như đang nghe thấy tiếng sấm nổ vang bên tai.“Tưởng Tử Hàn, anh là đồ khốn nạn! Hân Nghiên vừa mới sinh non được mấy ngày, còn đang trong tháng, sức khỏe còn chưa hồi phục mà anh đã… Anh có còn là con người không hả?”Giọng nói sắc bén thoát ra khỏi điện thoại và vang vọng bên trong căn phòng yên tĩnh.Chúc Minh Đức vừa mới cầm tài liệu bước vào thì đã đứng ngây ra như phỗng.

Chương 880