CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 883
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 883Khương Thu Mộc sững sờ trong giây lát, không khỏi cảm thấy đau lòng.Hai người tự động bỏ qua chủ đề này.Trong phòng ăn chỉ có hai người bọn họ, niềm vui nhỏ cất giấu trong lòng Khương Thu Mộc.Cô liên tục gắp thức ăn cho Tống Dương Minh: “Món vịt om gừng này tươi mà không cay, anh Dương Minh nếm thử đi. Cả món này nữa…”Khương Thu Mộc vừa gắp vừa giới thiệu.Tống Dương Minh nhìn bát vịt om gừng với vẻ mặt dịu dàng: “Hân Nghiên rất thích những món ăn dậy mùi, đây là một trong những món em ấy thích nhất, ăn nấm xào em ấy cứ nói nhạt nhẽo, không có mùi vị gì…”Món ăn nào anh cũng đều nghĩ đến Hân Nghiên.Lòng Khương Thu Mộc chùng xuống một chút, cô mỉm cười: “Hân Nghiên đã phải chịu rất nhiều khổ sở, nhưng anh Dương Minh à, những chuyện này không liên quan gì đến anh cả. Bây giờ người cô ấy tin tưởng không nhiều, nhưng chắc chắn anh là một trong những người cô ấy để tâm nhất.”Cô nhìn anh, ánh mắt nghiêm túc ẩn chứa đôi điều suy tư: “Anh Dương Minh, anh hãy đối xử tốt với bản thân mình một chút. Anh vui vẻ, hạnh phúc thì Hân Nghiên mới yên tâm được.”Tống Dương Minh im lặng, buông đũa xuống: “Nhưng em ấy sống không tốt, sao anh có thể tốt được…”Tâm trạng vui vẻ của Khương Thu Mộc hoàn toàn biến mất.Hai người đối diện với bàn ăn đầy đủ hương vị, màu sắc nhưng đều hơi thất thần, hoàn toàn không có hứng muốn ăn.Cô cầm kẹo hồ lô Tống Dương Minh mua tới lên, đưa đến bên miệng anh: “Anh ăn đi.”Tống Dương Minh cau mày, vô thức ngửa đầu ra sau để tránh.Anh không thích những thứ chua chua ngọt ngọt kiểu này.Khương Thu Mộc lại vươn tay thêm một chút, bướng bỉnh nhìn anh.Hai người cứ giằng co như vậy vài giây, cuối cùng Tống Dương Minh cầm lấy, cắn một quả.Mặt mày Khương Thu Mộc sáng rỡ: “Thế nào, có ngọt không?”“Ngọt.”Khương Thu Mộc lấy kẹo hồ lô Tống Dương Minh đã ăn trong tay anh về, trước khi anh ngăn lại, cô đã cắn một quả.Quả sơn tra vừa tròn vừa to tan ra, vị chua chua ngọt ngọt ngập tràn cả khoang miệng.Khương Thu Mộc ngậm quả trong miệng nên nói không được rõ lắm: “Em thấy cũng bình thường, thậm chí vị chua còn nhiều hơn vị ngọt.”Chua nhiều hơn ngọt.Là cảm giác trong lòng cô.“Anh Dương Minh có biết vì sao không?”“Hàm lượng đường của mỗi quả không giống nhau, có sự sai lệch là điều rất bình thường.”Khương Thu Mộc lắc đầu: “Không, thật ra như nhau cả. Nhưng vì vị đắng trong lòng anh nhiều hơn em, nên chỉ một chút ngọt thôi cũng khiến anh cảm thấy ngọt ngào. Em thì khác, từ nhỏ tới lớn em luôn may mắn, mọi điều đều được như ý muốn, vậy nên một chút ngọt ngào này không thể khiến em cảm thấy ngọt ngào được bao nhiêu…”
CHƯƠNG 883
Khương Thu Mộc sững sờ trong giây lát, không khỏi cảm thấy đau lòng.
Hai người tự động bỏ qua chủ đề này.
Trong phòng ăn chỉ có hai người bọn họ, niềm vui nhỏ cất giấu trong lòng Khương Thu Mộc.
Cô liên tục gắp thức ăn cho Tống Dương Minh: “Món vịt om gừng này tươi mà không cay, anh Dương Minh nếm thử đi. Cả món này nữa…”
Khương Thu Mộc vừa gắp vừa giới thiệu.
Tống Dương Minh nhìn bát vịt om gừng với vẻ mặt dịu dàng: “Hân Nghiên rất thích những món ăn dậy mùi, đây là một trong những món em ấy thích nhất, ăn nấm xào em ấy cứ nói nhạt nhẽo, không có mùi vị gì…”
Món ăn nào anh cũng đều nghĩ đến Hân Nghiên.
Lòng Khương Thu Mộc chùng xuống một chút, cô mỉm cười: “Hân Nghiên đã phải chịu rất nhiều khổ sở, nhưng anh Dương Minh à, những chuyện này không liên quan gì đến anh cả. Bây giờ người cô ấy tin tưởng không nhiều, nhưng chắc chắn anh là một trong những người cô ấy để tâm nhất.”
Cô nhìn anh, ánh mắt nghiêm túc ẩn chứa đôi điều suy tư: “Anh Dương Minh, anh hãy đối xử tốt với bản thân mình một chút. Anh vui vẻ, hạnh phúc thì Hân Nghiên mới yên tâm được.”
Tống Dương Minh im lặng, buông đũa xuống: “Nhưng em ấy sống không tốt, sao anh có thể tốt được…”
Tâm trạng vui vẻ của Khương Thu Mộc hoàn toàn biến mất.
Hai người đối diện với bàn ăn đầy đủ hương vị, màu sắc nhưng đều hơi thất thần, hoàn toàn không có hứng muốn ăn.
Cô cầm kẹo hồ lô Tống Dương Minh mua tới lên, đưa đến bên miệng anh: “Anh ăn đi.”
Tống Dương Minh cau mày, vô thức ngửa đầu ra sau để tránh.
Anh không thích những thứ chua chua ngọt ngọt kiểu này.
Khương Thu Mộc lại vươn tay thêm một chút, bướng bỉnh nhìn anh.
Hai người cứ giằng co như vậy vài giây, cuối cùng Tống Dương Minh cầm lấy, cắn một quả.
Mặt mày Khương Thu Mộc sáng rỡ: “Thế nào, có ngọt không?”
“Ngọt.”
Khương Thu Mộc lấy kẹo hồ lô Tống Dương Minh đã ăn trong tay anh về, trước khi anh ngăn lại, cô đã cắn một quả.
Quả sơn tra vừa tròn vừa to tan ra, vị chua chua ngọt ngọt ngập tràn cả khoang miệng.
Khương Thu Mộc ngậm quả trong miệng nên nói không được rõ lắm: “Em thấy cũng bình thường, thậm chí vị chua còn nhiều hơn vị ngọt.”
Chua nhiều hơn ngọt.
Là cảm giác trong lòng cô.
“Anh Dương Minh có biết vì sao không?”
“Hàm lượng đường của mỗi quả không giống nhau, có sự sai lệch là điều rất bình thường.”
Khương Thu Mộc lắc đầu: “Không, thật ra như nhau cả. Nhưng vì vị đắng trong lòng anh nhiều hơn em, nên chỉ một chút ngọt thôi cũng khiến anh cảm thấy ngọt ngào. Em thì khác, từ nhỏ tới lớn em luôn may mắn, mọi điều đều được như ý muốn, vậy nên một chút ngọt ngào này không thể khiến em cảm thấy ngọt ngào được bao nhiêu…”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 883Khương Thu Mộc sững sờ trong giây lát, không khỏi cảm thấy đau lòng.Hai người tự động bỏ qua chủ đề này.Trong phòng ăn chỉ có hai người bọn họ, niềm vui nhỏ cất giấu trong lòng Khương Thu Mộc.Cô liên tục gắp thức ăn cho Tống Dương Minh: “Món vịt om gừng này tươi mà không cay, anh Dương Minh nếm thử đi. Cả món này nữa…”Khương Thu Mộc vừa gắp vừa giới thiệu.Tống Dương Minh nhìn bát vịt om gừng với vẻ mặt dịu dàng: “Hân Nghiên rất thích những món ăn dậy mùi, đây là một trong những món em ấy thích nhất, ăn nấm xào em ấy cứ nói nhạt nhẽo, không có mùi vị gì…”Món ăn nào anh cũng đều nghĩ đến Hân Nghiên.Lòng Khương Thu Mộc chùng xuống một chút, cô mỉm cười: “Hân Nghiên đã phải chịu rất nhiều khổ sở, nhưng anh Dương Minh à, những chuyện này không liên quan gì đến anh cả. Bây giờ người cô ấy tin tưởng không nhiều, nhưng chắc chắn anh là một trong những người cô ấy để tâm nhất.”Cô nhìn anh, ánh mắt nghiêm túc ẩn chứa đôi điều suy tư: “Anh Dương Minh, anh hãy đối xử tốt với bản thân mình một chút. Anh vui vẻ, hạnh phúc thì Hân Nghiên mới yên tâm được.”Tống Dương Minh im lặng, buông đũa xuống: “Nhưng em ấy sống không tốt, sao anh có thể tốt được…”Tâm trạng vui vẻ của Khương Thu Mộc hoàn toàn biến mất.Hai người đối diện với bàn ăn đầy đủ hương vị, màu sắc nhưng đều hơi thất thần, hoàn toàn không có hứng muốn ăn.Cô cầm kẹo hồ lô Tống Dương Minh mua tới lên, đưa đến bên miệng anh: “Anh ăn đi.”Tống Dương Minh cau mày, vô thức ngửa đầu ra sau để tránh.Anh không thích những thứ chua chua ngọt ngọt kiểu này.Khương Thu Mộc lại vươn tay thêm một chút, bướng bỉnh nhìn anh.Hai người cứ giằng co như vậy vài giây, cuối cùng Tống Dương Minh cầm lấy, cắn một quả.Mặt mày Khương Thu Mộc sáng rỡ: “Thế nào, có ngọt không?”“Ngọt.”Khương Thu Mộc lấy kẹo hồ lô Tống Dương Minh đã ăn trong tay anh về, trước khi anh ngăn lại, cô đã cắn một quả.Quả sơn tra vừa tròn vừa to tan ra, vị chua chua ngọt ngọt ngập tràn cả khoang miệng.Khương Thu Mộc ngậm quả trong miệng nên nói không được rõ lắm: “Em thấy cũng bình thường, thậm chí vị chua còn nhiều hơn vị ngọt.”Chua nhiều hơn ngọt.Là cảm giác trong lòng cô.“Anh Dương Minh có biết vì sao không?”“Hàm lượng đường của mỗi quả không giống nhau, có sự sai lệch là điều rất bình thường.”Khương Thu Mộc lắc đầu: “Không, thật ra như nhau cả. Nhưng vì vị đắng trong lòng anh nhiều hơn em, nên chỉ một chút ngọt thôi cũng khiến anh cảm thấy ngọt ngào. Em thì khác, từ nhỏ tới lớn em luôn may mắn, mọi điều đều được như ý muốn, vậy nên một chút ngọt ngào này không thể khiến em cảm thấy ngọt ngào được bao nhiêu…”