CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 905
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 905Trước khi mất kiểm soát, cô đứng dậy, đi tới trước giường.Người phụ nữ vẫn đang chìm trong giấc ngủ yên bình.Tống Hân Nghiên cầm tay bà ấy, nhắm mắt lại, thầm nhủ: “Nếu như mẹ thật sự là mẹ con thì con sẽ không bỏ mặc mẹ đâu! Nhất định! Nhất định con sẽ trả thù cho mẹ!”Trước đây cứ ngỡ là ba mẹ không cần mình nên sau khi biết ba mẹ ruột là người khác, cô luôn có hơi bài xích chuyện tìm họ.Nhưng những video, audio này lại nói cho cô biết rằng, nếu như Thẩm Hoài Ngưng thật sự là mẹ cô thì ba mẹ bị hãm hại ra nông nỗi này là do cô…Nghĩ tới đây, Tống Hân Nghiên bỗng mở mắt.Trong đôi mắt đỏ hoe tràn ngập sự quyết tâm!Đương nhiên cô không tin Tống Thanh Hoa, cô phải tìm cho ra chân tướng trong thời gian ngắn nhất.…Hôm sau.Khi Tống Hân Nghiên thức dậy, mở mắt, Thẩm Hoài Ngưng đã ngồi trên giường, đang nghiêng đầu chăm chú nhìn cô bằng vẻ mặt đầy yêu thương.Thấy cô tỉnh dậy, bà ấy vui vẻ cười tươi.Nhưng sau đó bà ấy bỗng che miệng lại.Giọng nói bé tí, thật trầm truyền ra từ dưới bàn tay ốm yếu của bà ấy: “Bé cưng, có phải, mẹ, làm ồn, con không? Mẹ xin lỗi, mẹ… đi đây, con mau, nhắm mắt, ngủ, ngủ tiếp đi.”Thẩm Hoài Ngưng hốt hoảng xốc chăn ra, muốn xuống giường.Sau khi xem chỗ video kia, Tống Hân Nghiên gần như thức thâu đêm, đến khi trời sắp sáng mới nằm cạnh Thẩm Hoài Ngưng chợp mắt.Vì vừa mới thức dậy nên đầu óc của cô vẫn còn hơi mơ màng.Nhưng nhìn một loạt hành động của Thẩm Hoài Ngưng…Tống Hân Nghiên giật nảy mình, hoàn toàn tỉnh táo.Cô ngồi dậy, dịu dàng ôm lấy Thẩm Hoài Ngưng: “Mẹ không làm ồn con đâu, con ngủ đủ rồi nên mới dậy.”Thẩm Hoài Ngưng tin lời cô, đôi mắt đờ đẫn trở nên trong veo, dịu dàng và trìu mến.Mắt Tống Hân Nghiên đỏ hoe, lòng ngổn ngang nhiều cảm xúc.Cô giúp Thẩm Hoài Ngưng mặc quần áo lại cho đàng hoàng, đỡ bà ấy ngồi vào xe lăn rồi mới đẩy ra khỏi phòng.Người giúp việc nghe theo yêu cầu của Khương Thu Mộc, làm một bàn đồ ăn sáng thịnh soạn phù hợp cho bệnh nhân.“Dậy rồi à?” Khương Thu Mộc đi tới chào: “Cháu chào dì, cháu là Thu Mộc, bạn thân của Hân Nghiên ạ.”Thẩm Hoài Ngưng nhoẻn môi cười, không trả lời.Lòng Khương Thu Mộc xót xa vô cùng, cô ấy ngước mắt nhìn Tống Hân Nghiên.Quầng thâm của cô rất đậm, mắt cũng toàn tơ máu.
CHƯƠNG 905
Trước khi mất kiểm soát, cô đứng dậy, đi tới trước giường.
Người phụ nữ vẫn đang chìm trong giấc ngủ yên bình.
Tống Hân Nghiên cầm tay bà ấy, nhắm mắt lại, thầm nhủ: “Nếu như mẹ thật sự là mẹ con thì con sẽ không bỏ mặc mẹ đâu! Nhất định! Nhất định con sẽ trả thù cho mẹ!”
Trước đây cứ ngỡ là ba mẹ không cần mình nên sau khi biết ba mẹ ruột là người khác, cô luôn có hơi bài xích chuyện tìm họ.
Nhưng những video, audio này lại nói cho cô biết rằng, nếu như Thẩm Hoài Ngưng thật sự là mẹ cô thì ba mẹ bị hãm hại ra nông nỗi này là do cô…
Nghĩ tới đây, Tống Hân Nghiên bỗng mở mắt.
Trong đôi mắt đỏ hoe tràn ngập sự quyết tâm!
Đương nhiên cô không tin Tống Thanh Hoa, cô phải tìm cho ra chân tướng trong thời gian ngắn nhất.
…
Hôm sau.
Khi Tống Hân Nghiên thức dậy, mở mắt, Thẩm Hoài Ngưng đã ngồi trên giường, đang nghiêng đầu chăm chú nhìn cô bằng vẻ mặt đầy yêu thương.
Thấy cô tỉnh dậy, bà ấy vui vẻ cười tươi.
Nhưng sau đó bà ấy bỗng che miệng lại.
Giọng nói bé tí, thật trầm truyền ra từ dưới bàn tay ốm yếu của bà ấy: “Bé cưng, có phải, mẹ, làm ồn, con không? Mẹ xin lỗi, mẹ… đi đây, con mau, nhắm mắt, ngủ, ngủ tiếp đi.”
Thẩm Hoài Ngưng hốt hoảng xốc chăn ra, muốn xuống giường.
Sau khi xem chỗ video kia, Tống Hân Nghiên gần như thức thâu đêm, đến khi trời sắp sáng mới nằm cạnh Thẩm Hoài Ngưng chợp mắt.
Vì vừa mới thức dậy nên đầu óc của cô vẫn còn hơi mơ màng.
Nhưng nhìn một loạt hành động của Thẩm Hoài Ngưng…
Tống Hân Nghiên giật nảy mình, hoàn toàn tỉnh táo.
Cô ngồi dậy, dịu dàng ôm lấy Thẩm Hoài Ngưng: “Mẹ không làm ồn con đâu, con ngủ đủ rồi nên mới dậy.”
Thẩm Hoài Ngưng tin lời cô, đôi mắt đờ đẫn trở nên trong veo, dịu dàng và trìu mến.
Mắt Tống Hân Nghiên đỏ hoe, lòng ngổn ngang nhiều cảm xúc.
Cô giúp Thẩm Hoài Ngưng mặc quần áo lại cho đàng hoàng, đỡ bà ấy ngồi vào xe lăn rồi mới đẩy ra khỏi phòng.
Người giúp việc nghe theo yêu cầu của Khương Thu Mộc, làm một bàn đồ ăn sáng thịnh soạn phù hợp cho bệnh nhân.
“Dậy rồi à?” Khương Thu Mộc đi tới chào: “Cháu chào dì, cháu là Thu Mộc, bạn thân của Hân Nghiên ạ.”
Thẩm Hoài Ngưng nhoẻn môi cười, không trả lời.
Lòng Khương Thu Mộc xót xa vô cùng, cô ấy ngước mắt nhìn Tống Hân Nghiên.
Quầng thâm của cô rất đậm, mắt cũng toàn tơ máu.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 905Trước khi mất kiểm soát, cô đứng dậy, đi tới trước giường.Người phụ nữ vẫn đang chìm trong giấc ngủ yên bình.Tống Hân Nghiên cầm tay bà ấy, nhắm mắt lại, thầm nhủ: “Nếu như mẹ thật sự là mẹ con thì con sẽ không bỏ mặc mẹ đâu! Nhất định! Nhất định con sẽ trả thù cho mẹ!”Trước đây cứ ngỡ là ba mẹ không cần mình nên sau khi biết ba mẹ ruột là người khác, cô luôn có hơi bài xích chuyện tìm họ.Nhưng những video, audio này lại nói cho cô biết rằng, nếu như Thẩm Hoài Ngưng thật sự là mẹ cô thì ba mẹ bị hãm hại ra nông nỗi này là do cô…Nghĩ tới đây, Tống Hân Nghiên bỗng mở mắt.Trong đôi mắt đỏ hoe tràn ngập sự quyết tâm!Đương nhiên cô không tin Tống Thanh Hoa, cô phải tìm cho ra chân tướng trong thời gian ngắn nhất.…Hôm sau.Khi Tống Hân Nghiên thức dậy, mở mắt, Thẩm Hoài Ngưng đã ngồi trên giường, đang nghiêng đầu chăm chú nhìn cô bằng vẻ mặt đầy yêu thương.Thấy cô tỉnh dậy, bà ấy vui vẻ cười tươi.Nhưng sau đó bà ấy bỗng che miệng lại.Giọng nói bé tí, thật trầm truyền ra từ dưới bàn tay ốm yếu của bà ấy: “Bé cưng, có phải, mẹ, làm ồn, con không? Mẹ xin lỗi, mẹ… đi đây, con mau, nhắm mắt, ngủ, ngủ tiếp đi.”Thẩm Hoài Ngưng hốt hoảng xốc chăn ra, muốn xuống giường.Sau khi xem chỗ video kia, Tống Hân Nghiên gần như thức thâu đêm, đến khi trời sắp sáng mới nằm cạnh Thẩm Hoài Ngưng chợp mắt.Vì vừa mới thức dậy nên đầu óc của cô vẫn còn hơi mơ màng.Nhưng nhìn một loạt hành động của Thẩm Hoài Ngưng…Tống Hân Nghiên giật nảy mình, hoàn toàn tỉnh táo.Cô ngồi dậy, dịu dàng ôm lấy Thẩm Hoài Ngưng: “Mẹ không làm ồn con đâu, con ngủ đủ rồi nên mới dậy.”Thẩm Hoài Ngưng tin lời cô, đôi mắt đờ đẫn trở nên trong veo, dịu dàng và trìu mến.Mắt Tống Hân Nghiên đỏ hoe, lòng ngổn ngang nhiều cảm xúc.Cô giúp Thẩm Hoài Ngưng mặc quần áo lại cho đàng hoàng, đỡ bà ấy ngồi vào xe lăn rồi mới đẩy ra khỏi phòng.Người giúp việc nghe theo yêu cầu của Khương Thu Mộc, làm một bàn đồ ăn sáng thịnh soạn phù hợp cho bệnh nhân.“Dậy rồi à?” Khương Thu Mộc đi tới chào: “Cháu chào dì, cháu là Thu Mộc, bạn thân của Hân Nghiên ạ.”Thẩm Hoài Ngưng nhoẻn môi cười, không trả lời.Lòng Khương Thu Mộc xót xa vô cùng, cô ấy ngước mắt nhìn Tống Hân Nghiên.Quầng thâm của cô rất đậm, mắt cũng toàn tơ máu.