CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 909
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 909Tiếng thét chói tai, tiếng cầu cứu, tiếng khóc lóc như lười nguyền rủa văng vẳng trong đầu cô.Lửa giận ngùn ngụt phát ra từ dưới đáy lòng sâu thẳm, như một cây đại thụ lớn lên thật nhanh, cành lá theo máu hòa vào từng ngóc ngách trong cơ thể, từng dây thần kinh của cô.Tống Hân Nghiên nắm chặt nắm tay xe lăn.Dù năm ngón tay bóp chặt đến mức trắng bệch nhưng cuối cùng cô vẫn không nói gì cả.Có xe taxi đi tới.Hai người đang định đẩy Thẩm Hoài Ngưng qua thì một chiếc Rolls-Royce ngừng lại trước mặt họ.Tưởng Tử Hàn xuống xe.Anh sải bước tới gần Tống Hân Nghiên, vừa muốn lên tiếng thì mắt nhìn xuống, ngạc nhiên thấy Thẩm Hoài Ngưng trên xe lăn.Thẩm Hoài Ngưng cũng nhìn anh.Phản ứng của bà ấy khá chậm chạp, nhìn mặt Tưởng Tử Hàn hai giây rồi bỗng nhiên mở to mắt.“A… A… A…”Thẩm Hoài Ngưng thình lình gào lên một cách gắt gỏng.Bà ấy không biết lấy sức từ đâu, bật mạnh ra khỏi xe lăn, xông về phía Tưởng Tử Hàn, vừa nhào tới vừa cào cấu anh: “Tao giết mày… Tao phải giết mày… Tên súc sinh! Tên ác quỷ…”Sự việc xảy ra đột ngột khiến tất cả mọi người đều chấn động.Tống Hân Nghiên và Khương Thu Mộc nhìn Thẩm Hoài Ngưng với vẻ bàng hoàng.Khuôn mặt bà ấy không còn đờ đẫn và bần thần, ánh mắt cũng không còn trống rỗng nữa mà tràn ngập hung dữ.Khả năng diễn đạt ngôn ngữ vốn nghèo nàn giờ phút này cũng chợt có sự tiến bộ vượt bậc.Bùng nổ một cách đáng sợ!Tưởng Tử Hàn sững sờ, cho đến khi Thẩm Hoài Ngưng cào trúng vào cổ anh.Cảm giác nhói đau ập đến khiến anh sa sầm nét mặt, đưa tay tóm lấy hai cổ tay của Thẩm Hoài Ngưng, ngăn không cho bà ấy làm ra chuyện điên khùng nữa.Chúc Minh Đức biết nhiệm vụ của mình, mau chóng chạy tới ghì Thẩm Hoài Ngưng vào ngực rồi kéo bà ấy rời khỏi ông chủ nhà mình.“Aaaaa!”Thẩm Hoài Ngưng vùng vẫy dữ dội, gào thét trong tuyệt vọng: “Tên ác quỷ… Tao phải giết mày… Đồ súc sinh, đồ súc sinh! Tao phải kéo mày chết theo… Giết… Giết!”“Trời ơi…”Khương Thu Mộc nuốt nước miếng cái ực, vội vã kéo áo Tống Hân Nghiên.Tống Hân Nghiên chỉ lạnh nhạt nhìn, vẻ mặt đầy thờ ơ.Thấy Chúc Minh Đức không khống chế nỗi Thẩm Hoài Ngưng trong trạng thái tinh thần bất ổn, Khương Thu Mộc vội vàng chạy qua giúp trấn an bà ấy: “Dì ơi, dì ơi, dì bình tĩnh chút đi ạ. Cháu là Khương Thu Mộc, Thu Mộc đây… Ở đây không có ác quỷ đâu… An toàn lắm, chúng cháu sẽ bảo vệ dì mà…”Nhưng lại hoàn toàn vô dụng.Đôi mắt Thẩm Hoài Ngưng ẩn chứa nỗi hận thù tột cùng, mắt đỏ như sắp chảy máu, trông vô cùng đáng sợ.
CHƯƠNG 909
Tiếng thét chói tai, tiếng cầu cứu, tiếng khóc lóc như lười nguyền rủa văng vẳng trong đầu cô.
Lửa giận ngùn ngụt phát ra từ dưới đáy lòng sâu thẳm, như một cây đại thụ lớn lên thật nhanh, cành lá theo máu hòa vào từng ngóc ngách trong cơ thể, từng dây thần kinh của cô.
Tống Hân Nghiên nắm chặt nắm tay xe lăn.
Dù năm ngón tay bóp chặt đến mức trắng bệch nhưng cuối cùng cô vẫn không nói gì cả.
Có xe taxi đi tới.
Hai người đang định đẩy Thẩm Hoài Ngưng qua thì một chiếc Rolls-Royce ngừng lại trước mặt họ.
Tưởng Tử Hàn xuống xe.
Anh sải bước tới gần Tống Hân Nghiên, vừa muốn lên tiếng thì mắt nhìn xuống, ngạc nhiên thấy Thẩm Hoài Ngưng trên xe lăn.
Thẩm Hoài Ngưng cũng nhìn anh.
Phản ứng của bà ấy khá chậm chạp, nhìn mặt Tưởng Tử Hàn hai giây rồi bỗng nhiên mở to mắt.
“A… A… A…”
Thẩm Hoài Ngưng thình lình gào lên một cách gắt gỏng.
Bà ấy không biết lấy sức từ đâu, bật mạnh ra khỏi xe lăn, xông về phía Tưởng Tử Hàn, vừa nhào tới vừa cào cấu anh: “Tao giết mày… Tao phải giết mày… Tên súc sinh! Tên ác quỷ…”
Sự việc xảy ra đột ngột khiến tất cả mọi người đều chấn động.
Tống Hân Nghiên và Khương Thu Mộc nhìn Thẩm Hoài Ngưng với vẻ bàng hoàng.
Khuôn mặt bà ấy không còn đờ đẫn và bần thần, ánh mắt cũng không còn trống rỗng nữa mà tràn ngập hung dữ.
Khả năng diễn đạt ngôn ngữ vốn nghèo nàn giờ phút này cũng chợt có sự tiến bộ vượt bậc.
Bùng nổ một cách đáng sợ!
Tưởng Tử Hàn sững sờ, cho đến khi Thẩm Hoài Ngưng cào trúng vào cổ anh.
Cảm giác nhói đau ập đến khiến anh sa sầm nét mặt, đưa tay tóm lấy hai cổ tay của Thẩm Hoài Ngưng, ngăn không cho bà ấy làm ra chuyện điên khùng nữa.
Chúc Minh Đức biết nhiệm vụ của mình, mau chóng chạy tới ghì Thẩm Hoài Ngưng vào ngực rồi kéo bà ấy rời khỏi ông chủ nhà mình.
“Aaaaa!”
Thẩm Hoài Ngưng vùng vẫy dữ dội, gào thét trong tuyệt vọng: “Tên ác quỷ… Tao phải giết mày… Đồ súc sinh, đồ súc sinh! Tao phải kéo mày chết theo… Giết… Giết!”
“Trời ơi…”
Khương Thu Mộc nuốt nước miếng cái ực, vội vã kéo áo Tống Hân Nghiên.
Tống Hân Nghiên chỉ lạnh nhạt nhìn, vẻ mặt đầy thờ ơ.
Thấy Chúc Minh Đức không khống chế nỗi Thẩm Hoài Ngưng trong trạng thái tinh thần bất ổn, Khương Thu Mộc vội vàng chạy qua giúp trấn an bà ấy: “Dì ơi, dì ơi, dì bình tĩnh chút đi ạ. Cháu là Khương Thu Mộc, Thu Mộc đây… Ở đây không có ác quỷ đâu… An toàn lắm, chúng cháu sẽ bảo vệ dì mà…”
Nhưng lại hoàn toàn vô dụng.
Đôi mắt Thẩm Hoài Ngưng ẩn chứa nỗi hận thù tột cùng, mắt đỏ như sắp chảy máu, trông vô cùng đáng sợ.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 909Tiếng thét chói tai, tiếng cầu cứu, tiếng khóc lóc như lười nguyền rủa văng vẳng trong đầu cô.Lửa giận ngùn ngụt phát ra từ dưới đáy lòng sâu thẳm, như một cây đại thụ lớn lên thật nhanh, cành lá theo máu hòa vào từng ngóc ngách trong cơ thể, từng dây thần kinh của cô.Tống Hân Nghiên nắm chặt nắm tay xe lăn.Dù năm ngón tay bóp chặt đến mức trắng bệch nhưng cuối cùng cô vẫn không nói gì cả.Có xe taxi đi tới.Hai người đang định đẩy Thẩm Hoài Ngưng qua thì một chiếc Rolls-Royce ngừng lại trước mặt họ.Tưởng Tử Hàn xuống xe.Anh sải bước tới gần Tống Hân Nghiên, vừa muốn lên tiếng thì mắt nhìn xuống, ngạc nhiên thấy Thẩm Hoài Ngưng trên xe lăn.Thẩm Hoài Ngưng cũng nhìn anh.Phản ứng của bà ấy khá chậm chạp, nhìn mặt Tưởng Tử Hàn hai giây rồi bỗng nhiên mở to mắt.“A… A… A…”Thẩm Hoài Ngưng thình lình gào lên một cách gắt gỏng.Bà ấy không biết lấy sức từ đâu, bật mạnh ra khỏi xe lăn, xông về phía Tưởng Tử Hàn, vừa nhào tới vừa cào cấu anh: “Tao giết mày… Tao phải giết mày… Tên súc sinh! Tên ác quỷ…”Sự việc xảy ra đột ngột khiến tất cả mọi người đều chấn động.Tống Hân Nghiên và Khương Thu Mộc nhìn Thẩm Hoài Ngưng với vẻ bàng hoàng.Khuôn mặt bà ấy không còn đờ đẫn và bần thần, ánh mắt cũng không còn trống rỗng nữa mà tràn ngập hung dữ.Khả năng diễn đạt ngôn ngữ vốn nghèo nàn giờ phút này cũng chợt có sự tiến bộ vượt bậc.Bùng nổ một cách đáng sợ!Tưởng Tử Hàn sững sờ, cho đến khi Thẩm Hoài Ngưng cào trúng vào cổ anh.Cảm giác nhói đau ập đến khiến anh sa sầm nét mặt, đưa tay tóm lấy hai cổ tay của Thẩm Hoài Ngưng, ngăn không cho bà ấy làm ra chuyện điên khùng nữa.Chúc Minh Đức biết nhiệm vụ của mình, mau chóng chạy tới ghì Thẩm Hoài Ngưng vào ngực rồi kéo bà ấy rời khỏi ông chủ nhà mình.“Aaaaa!”Thẩm Hoài Ngưng vùng vẫy dữ dội, gào thét trong tuyệt vọng: “Tên ác quỷ… Tao phải giết mày… Đồ súc sinh, đồ súc sinh! Tao phải kéo mày chết theo… Giết… Giết!”“Trời ơi…”Khương Thu Mộc nuốt nước miếng cái ực, vội vã kéo áo Tống Hân Nghiên.Tống Hân Nghiên chỉ lạnh nhạt nhìn, vẻ mặt đầy thờ ơ.Thấy Chúc Minh Đức không khống chế nỗi Thẩm Hoài Ngưng trong trạng thái tinh thần bất ổn, Khương Thu Mộc vội vàng chạy qua giúp trấn an bà ấy: “Dì ơi, dì ơi, dì bình tĩnh chút đi ạ. Cháu là Khương Thu Mộc, Thu Mộc đây… Ở đây không có ác quỷ đâu… An toàn lắm, chúng cháu sẽ bảo vệ dì mà…”Nhưng lại hoàn toàn vô dụng.Đôi mắt Thẩm Hoài Ngưng ẩn chứa nỗi hận thù tột cùng, mắt đỏ như sắp chảy máu, trông vô cùng đáng sợ.