CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 932
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 932Miệng nhẹ nhàng chạm chạm vào ly rượu, nhưng không uống: “Cô uống không được, lớn tuổi rồi cũng không thể liều mạng như đám trẻ bọn cháu, phải bảo dưỡng thân thể, không thể ăn mấy món cay như thế?”Lúc nói chuyện, bà ta chậm rãi thong thả bỏ rau vào trong nồi nước thanh đạm, nước sôi sùng sục, sau đó bà ta mới bắt đầu ăn một cách tao nhã.Dạ Vũ Đình nhìn Tống Thanh Hoa rồi lại nhìn đồ ăn ở trong chén Tống Hân Nghiên: “Hân Nghiên, em nên tráng lại đồ ăn đi, sức khỏe em vẫn còn chưa hồi phục, ăn cay quá…”“Không cần.”Tống Hân Nghiên lạnh nhạt nói: “Tôi còn trẻ, sức khỏe tốt hơn cô, chút cay này vẫn còn có thể chấp nhận được.”Cô ăn một miếng thịt.Vị cay lan tỏa trong miệng, nứu và niêm mạc miệng nóng rát, đau đến co rút.Đôi môi đỏ hồng của Tống Hân Nghiên nóng rực đỏ tươi, trong mắt cũng ngân ngấn nước mắt, vô cùng lấp lánh, nhưng mà trên mặt lại không có biểu cảm.Cô nhìn Tống Thanh Hoa, cười nói: “Cô nên bảo vệ sức khỏe của mình, nhất định phải khỏe mạnh sống đến tám mươi một trăm tuổi, nếu không sau này rất dễ bị mấy người trẻ tuổi chọc chết, thế thì thành tựu mà cô có được liền uổng phí rồi.”Ý cười bên khóe miệng Tống Thanh Hoa trở nên lạnh nhạt, ánh mắt cũng sắc bén hơn.Con nhỏ chết tiệt đúng là lợi hại.Lại dám khiêu khích ngay trước mặt mình.Nhưng mà sau này ai chết trước thì chưa chắc đâu.Tống Thanh Hoa cười nói: “Quả nhiên là người trẻ tuổi, Vũ Đình, cậu đi mua sữa chua cho Hân Nghiên giảm cay đi, tôi thấy con bé chịu không nổi rồi kìa.”Dạ Vũ Đình gật đầu đứng dậy rời đi.Tống Hân Nghiên không tiếp tục để ý đến hai người bọn họ, vùi đầu bắt đầu ăn từng ngụm.Ngày hôm nay cô không ăn xong chén này, Tống Thanh Hoa tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ.Cô không thể sợ sệt.Loại phụ nữ lăn lộn trong đám đàn ông như Tống Thanh Hoa, tuyệt đối không phải là người thích ăn mềm không ăn cứng, cô nhất định phải bày ra chút máu cho bà ta xem.Cho dù có bị bắt nạt thì cũng phải đứng đấy bị đánh, tuyệt đối không được quỳ.Dạ dày vô cùng nóng rát, chất cồn theo máu lan ra khắp người.Làn da của Tống Hân Nghiên trở nên đỏ bừng, mồ hôi thuận theo trán mà rơi xuống, chưa rời đến vạt áo đã rơi xuống cạnh bàn, những sợi tóc mảnh mai dính chặt vào gò má, trong vẻ chật vật còn mang theo sự xinh đẹp rối bời.Cho dù là phụ nữ như Tống Thanh Hoa nhìn thấy thì cũng có mấy phần rung động.Đồ ăn trong chén đã thấy đáy, rượu trong ly không còn một giọt dư thừa.Tống Hân Nghiên cảm thấy đầu óc bắt đầu hỗn loạn, mê man, những thứ xuất hiện trong mắt còn kèm theo mấy cái bóng.
Chương 932
Miệng nhẹ nhàng chạm chạm vào ly rượu, nhưng không uống: “Cô uống không được, lớn tuổi rồi cũng không thể liều mạng như đám trẻ bọn cháu, phải bảo dưỡng thân thể, không thể ăn mấy món cay như thế?”
Lúc nói chuyện, bà ta chậm rãi thong thả bỏ rau vào trong nồi nước thanh đạm, nước sôi sùng sục, sau đó bà ta mới bắt đầu ăn một cách tao nhã.
Dạ Vũ Đình nhìn Tống Thanh Hoa rồi lại nhìn đồ ăn ở trong chén Tống Hân Nghiên: “Hân Nghiên, em nên tráng lại đồ ăn đi, sức khỏe em vẫn còn chưa hồi phục, ăn cay quá…”
“Không cần.”
Tống Hân Nghiên lạnh nhạt nói: “Tôi còn trẻ, sức khỏe tốt hơn cô, chút cay này vẫn còn có thể chấp nhận được.”
Cô ăn một miếng thịt.
Vị cay lan tỏa trong miệng, nứu và niêm mạc miệng nóng rát, đau đến co rút.
Đôi môi đỏ hồng của Tống Hân Nghiên nóng rực đỏ tươi, trong mắt cũng ngân ngấn nước mắt, vô cùng lấp lánh, nhưng mà trên mặt lại không có biểu cảm.
Cô nhìn Tống Thanh Hoa, cười nói: “Cô nên bảo vệ sức khỏe của mình, nhất định phải khỏe mạnh sống đến tám mươi một trăm tuổi, nếu không sau này rất dễ bị mấy người trẻ tuổi chọc chết, thế thì thành tựu mà cô có được liền uổng phí rồi.”
Ý cười bên khóe miệng Tống Thanh Hoa trở nên lạnh nhạt, ánh mắt cũng sắc bén hơn.
Con nhỏ chết tiệt đúng là lợi hại.
Lại dám khiêu khích ngay trước mặt mình.
Nhưng mà sau này ai chết trước thì chưa chắc đâu.
Tống Thanh Hoa cười nói: “Quả nhiên là người trẻ tuổi, Vũ Đình, cậu đi mua sữa chua cho Hân Nghiên giảm cay đi, tôi thấy con bé chịu không nổi rồi kìa.”
Dạ Vũ Đình gật đầu đứng dậy rời đi.
Tống Hân Nghiên không tiếp tục để ý đến hai người bọn họ, vùi đầu bắt đầu ăn từng ngụm.
Ngày hôm nay cô không ăn xong chén này, Tống Thanh Hoa tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ.
Cô không thể sợ sệt.
Loại phụ nữ lăn lộn trong đám đàn ông như Tống Thanh Hoa, tuyệt đối không phải là người thích ăn mềm không ăn cứng, cô nhất định phải bày ra chút máu cho bà ta xem.
Cho dù có bị bắt nạt thì cũng phải đứng đấy bị đánh, tuyệt đối không được quỳ.
Dạ dày vô cùng nóng rát, chất cồn theo máu lan ra khắp người.
Làn da của Tống Hân Nghiên trở nên đỏ bừng, mồ hôi thuận theo trán mà rơi xuống, chưa rời đến vạt áo đã rơi xuống cạnh bàn, những sợi tóc mảnh mai dính chặt vào gò má, trong vẻ chật vật còn mang theo sự xinh đẹp rối bời.
Cho dù là phụ nữ như Tống Thanh Hoa nhìn thấy thì cũng có mấy phần rung động.
Đồ ăn trong chén đã thấy đáy, rượu trong ly không còn một giọt dư thừa.
Tống Hân Nghiên cảm thấy đầu óc bắt đầu hỗn loạn, mê man, những thứ xuất hiện trong mắt còn kèm theo mấy cái bóng.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 932Miệng nhẹ nhàng chạm chạm vào ly rượu, nhưng không uống: “Cô uống không được, lớn tuổi rồi cũng không thể liều mạng như đám trẻ bọn cháu, phải bảo dưỡng thân thể, không thể ăn mấy món cay như thế?”Lúc nói chuyện, bà ta chậm rãi thong thả bỏ rau vào trong nồi nước thanh đạm, nước sôi sùng sục, sau đó bà ta mới bắt đầu ăn một cách tao nhã.Dạ Vũ Đình nhìn Tống Thanh Hoa rồi lại nhìn đồ ăn ở trong chén Tống Hân Nghiên: “Hân Nghiên, em nên tráng lại đồ ăn đi, sức khỏe em vẫn còn chưa hồi phục, ăn cay quá…”“Không cần.”Tống Hân Nghiên lạnh nhạt nói: “Tôi còn trẻ, sức khỏe tốt hơn cô, chút cay này vẫn còn có thể chấp nhận được.”Cô ăn một miếng thịt.Vị cay lan tỏa trong miệng, nứu và niêm mạc miệng nóng rát, đau đến co rút.Đôi môi đỏ hồng của Tống Hân Nghiên nóng rực đỏ tươi, trong mắt cũng ngân ngấn nước mắt, vô cùng lấp lánh, nhưng mà trên mặt lại không có biểu cảm.Cô nhìn Tống Thanh Hoa, cười nói: “Cô nên bảo vệ sức khỏe của mình, nhất định phải khỏe mạnh sống đến tám mươi một trăm tuổi, nếu không sau này rất dễ bị mấy người trẻ tuổi chọc chết, thế thì thành tựu mà cô có được liền uổng phí rồi.”Ý cười bên khóe miệng Tống Thanh Hoa trở nên lạnh nhạt, ánh mắt cũng sắc bén hơn.Con nhỏ chết tiệt đúng là lợi hại.Lại dám khiêu khích ngay trước mặt mình.Nhưng mà sau này ai chết trước thì chưa chắc đâu.Tống Thanh Hoa cười nói: “Quả nhiên là người trẻ tuổi, Vũ Đình, cậu đi mua sữa chua cho Hân Nghiên giảm cay đi, tôi thấy con bé chịu không nổi rồi kìa.”Dạ Vũ Đình gật đầu đứng dậy rời đi.Tống Hân Nghiên không tiếp tục để ý đến hai người bọn họ, vùi đầu bắt đầu ăn từng ngụm.Ngày hôm nay cô không ăn xong chén này, Tống Thanh Hoa tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ.Cô không thể sợ sệt.Loại phụ nữ lăn lộn trong đám đàn ông như Tống Thanh Hoa, tuyệt đối không phải là người thích ăn mềm không ăn cứng, cô nhất định phải bày ra chút máu cho bà ta xem.Cho dù có bị bắt nạt thì cũng phải đứng đấy bị đánh, tuyệt đối không được quỳ.Dạ dày vô cùng nóng rát, chất cồn theo máu lan ra khắp người.Làn da của Tống Hân Nghiên trở nên đỏ bừng, mồ hôi thuận theo trán mà rơi xuống, chưa rời đến vạt áo đã rơi xuống cạnh bàn, những sợi tóc mảnh mai dính chặt vào gò má, trong vẻ chật vật còn mang theo sự xinh đẹp rối bời.Cho dù là phụ nữ như Tống Thanh Hoa nhìn thấy thì cũng có mấy phần rung động.Đồ ăn trong chén đã thấy đáy, rượu trong ly không còn một giọt dư thừa.Tống Hân Nghiên cảm thấy đầu óc bắt đầu hỗn loạn, mê man, những thứ xuất hiện trong mắt còn kèm theo mấy cái bóng.