CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 939
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 939Tống Dương Minh kiềm nén xúc động muốn giết người: “Tống Mỹ Như, cô là em gái của tôi, là em gái ruột, cô đi về phòng mình đi, suy nghĩ cho kỹ mình có thân phận gì.”“Em gái ruột chó má gì chứ.”Tống Mỹ Như hết khóc rồi lại cười: “Chúng ta không lớn lên cùng nhau, không tính là người nhà.”“Ngu ngốc, vô tri.”Tống Dương Minh đóng sập cửa phòng tắm trước mặt cô ta.Anh ấy nhanh chóng thay quần áo đi ra ngoài, cầm lấy điện thoại muốn đi.Tống Mỹ Như nhào tới cản lại.Sự kiên nhẫn của Tống Dương Minh không còn nữa, quay đầu muốn đánh cho cô ta ngất xỉu, ai ngờ thứ chào đón mình lại là “phụt phụt”, một mảnh sương mù.Anh ấy bị xịt không có phòng bị, giận dữ hét lên: “Tống Mỹ Như, cô…”Lời còn chưa nói xong, trước mắt tối sầm, hai chân mềm nhũn, ngã xuống.Tống Mỹ Như bị cơn giận trước khi anh ngất xỉu dọa sợ, không thể kiểm soát được mà lui về phía sau.Đợi đến khi nhìn thấy Tống Dương Minh nằm ở dưới đất hoàn toàn không có phản ứng, cô ta mới thăm dò đá đá anh ấy: “Anh… anh ơi…”Tống Mỹ Như thở phào một hơi, chạy tới đóng cửa, ném bình xịt trong tay qua một bên, dùng hết sức lực toàn thân mà kéo Tống Dương Minh lên trên giường.Cô ta ngồi bên cạnh anh ấy, tham lam v**t v* gương mặt cương nghị của anh ấy: “Anh, anh đừng có trách em, muốn trách thì trách…”Đang muốn nói, điện thoại của Tống Dương Minh lại vang lên.Là Khương Thu Mộc gọi tới.Tống Mỹ Như cầm lên nhìn thoáng qua, cười lạnh, trực tiếp nhấn nút tắt máy.“Chuyện mà Tống Mỹ Như này muốn làm, từ trước tới nay chưa từng thất bại. Anh, anh chấp nhận số phận đi.”Bỏ điện thoại qua một bên, cô ta vội vàng bắt đầu c** q**n áo của Tống Dương Minh.…Ở một bên khác.Khương Thu Mộc nhìn màn hình điện thoại.Cái tên của Tống Dương Minh dần dần tối đi.Rõ ràng là lúc nãy còn đang trong trạng thái đợi bắt máy, sao chớp mắt liền biến thành tắt máy rồi?Không nghĩ ra, cũng không có thời gian để suy nghĩ nhiều, cô nhanh chóng rời khỏi giao diện trò chuyện, kéo kéo tìm kiếm trong danh bạ.Hân Nghiên mất liên lạc, anh Dương Minh cũng không biết cậu ấy đang ở đâu, cô nên tìm ai giúp đỡ đây?Dạ Vũ Đình?Không được, đó chính là một tên cặn bã.Cố Vũ Tùng?Anh ta lại không có ở thủ đô.
Chương 939
Tống Dương Minh kiềm nén xúc động muốn giết người: “Tống Mỹ Như, cô là em gái của tôi, là em gái ruột, cô đi về phòng mình đi, suy nghĩ cho kỹ mình có thân phận gì.”
“Em gái ruột chó má gì chứ.”
Tống Mỹ Như hết khóc rồi lại cười: “Chúng ta không lớn lên cùng nhau, không tính là người nhà.”
“Ngu ngốc, vô tri.”
Tống Dương Minh đóng sập cửa phòng tắm trước mặt cô ta.
Anh ấy nhanh chóng thay quần áo đi ra ngoài, cầm lấy điện thoại muốn đi.
Tống Mỹ Như nhào tới cản lại.
Sự kiên nhẫn của Tống Dương Minh không còn nữa, quay đầu muốn đánh cho cô ta ngất xỉu, ai ngờ thứ chào đón mình lại là “phụt phụt”, một mảnh sương mù.
Anh ấy bị xịt không có phòng bị, giận dữ hét lên: “Tống Mỹ Như, cô…”
Lời còn chưa nói xong, trước mắt tối sầm, hai chân mềm nhũn, ngã xuống.
Tống Mỹ Như bị cơn giận trước khi anh ngất xỉu dọa sợ, không thể kiểm soát được mà lui về phía sau.
Đợi đến khi nhìn thấy Tống Dương Minh nằm ở dưới đất hoàn toàn không có phản ứng, cô ta mới thăm dò đá đá anh ấy: “Anh… anh ơi…”
Tống Mỹ Như thở phào một hơi, chạy tới đóng cửa, ném bình xịt trong tay qua một bên, dùng hết sức lực toàn thân mà kéo Tống Dương Minh lên trên giường.
Cô ta ngồi bên cạnh anh ấy, tham lam v**t v* gương mặt cương nghị của anh ấy: “Anh, anh đừng có trách em, muốn trách thì trách…”
Đang muốn nói, điện thoại của Tống Dương Minh lại vang lên.
Là Khương Thu Mộc gọi tới.
Tống Mỹ Như cầm lên nhìn thoáng qua, cười lạnh, trực tiếp nhấn nút tắt máy.
“Chuyện mà Tống Mỹ Như này muốn làm, từ trước tới nay chưa từng thất bại. Anh, anh chấp nhận số phận đi.”
Bỏ điện thoại qua một bên, cô ta vội vàng bắt đầu c** q**n áo của Tống Dương Minh.
…
Ở một bên khác.
Khương Thu Mộc nhìn màn hình điện thoại.
Cái tên của Tống Dương Minh dần dần tối đi.
Rõ ràng là lúc nãy còn đang trong trạng thái đợi bắt máy, sao chớp mắt liền biến thành tắt máy rồi?
Không nghĩ ra, cũng không có thời gian để suy nghĩ nhiều, cô nhanh chóng rời khỏi giao diện trò chuyện, kéo kéo tìm kiếm trong danh bạ.
Hân Nghiên mất liên lạc, anh Dương Minh cũng không biết cậu ấy đang ở đâu, cô nên tìm ai giúp đỡ đây?
Dạ Vũ Đình?
Không được, đó chính là một tên cặn bã.
Cố Vũ Tùng?
Anh ta lại không có ở thủ đô.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 939Tống Dương Minh kiềm nén xúc động muốn giết người: “Tống Mỹ Như, cô là em gái của tôi, là em gái ruột, cô đi về phòng mình đi, suy nghĩ cho kỹ mình có thân phận gì.”“Em gái ruột chó má gì chứ.”Tống Mỹ Như hết khóc rồi lại cười: “Chúng ta không lớn lên cùng nhau, không tính là người nhà.”“Ngu ngốc, vô tri.”Tống Dương Minh đóng sập cửa phòng tắm trước mặt cô ta.Anh ấy nhanh chóng thay quần áo đi ra ngoài, cầm lấy điện thoại muốn đi.Tống Mỹ Như nhào tới cản lại.Sự kiên nhẫn của Tống Dương Minh không còn nữa, quay đầu muốn đánh cho cô ta ngất xỉu, ai ngờ thứ chào đón mình lại là “phụt phụt”, một mảnh sương mù.Anh ấy bị xịt không có phòng bị, giận dữ hét lên: “Tống Mỹ Như, cô…”Lời còn chưa nói xong, trước mắt tối sầm, hai chân mềm nhũn, ngã xuống.Tống Mỹ Như bị cơn giận trước khi anh ngất xỉu dọa sợ, không thể kiểm soát được mà lui về phía sau.Đợi đến khi nhìn thấy Tống Dương Minh nằm ở dưới đất hoàn toàn không có phản ứng, cô ta mới thăm dò đá đá anh ấy: “Anh… anh ơi…”Tống Mỹ Như thở phào một hơi, chạy tới đóng cửa, ném bình xịt trong tay qua một bên, dùng hết sức lực toàn thân mà kéo Tống Dương Minh lên trên giường.Cô ta ngồi bên cạnh anh ấy, tham lam v**t v* gương mặt cương nghị của anh ấy: “Anh, anh đừng có trách em, muốn trách thì trách…”Đang muốn nói, điện thoại của Tống Dương Minh lại vang lên.Là Khương Thu Mộc gọi tới.Tống Mỹ Như cầm lên nhìn thoáng qua, cười lạnh, trực tiếp nhấn nút tắt máy.“Chuyện mà Tống Mỹ Như này muốn làm, từ trước tới nay chưa từng thất bại. Anh, anh chấp nhận số phận đi.”Bỏ điện thoại qua một bên, cô ta vội vàng bắt đầu c** q**n áo của Tống Dương Minh.…Ở một bên khác.Khương Thu Mộc nhìn màn hình điện thoại.Cái tên của Tống Dương Minh dần dần tối đi.Rõ ràng là lúc nãy còn đang trong trạng thái đợi bắt máy, sao chớp mắt liền biến thành tắt máy rồi?Không nghĩ ra, cũng không có thời gian để suy nghĩ nhiều, cô nhanh chóng rời khỏi giao diện trò chuyện, kéo kéo tìm kiếm trong danh bạ.Hân Nghiên mất liên lạc, anh Dương Minh cũng không biết cậu ấy đang ở đâu, cô nên tìm ai giúp đỡ đây?Dạ Vũ Đình?Không được, đó chính là một tên cặn bã.Cố Vũ Tùng?Anh ta lại không có ở thủ đô.