CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 957
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 957Khương Thu Mộc vô cùng khổ sở, chuyển từng bức ảnh đó qua Zalo của mình, sau đó lại xóa tất cả hồ sơ Zalo về những bức ảnh đó trên điện thoại di động của Tống Hân Nghiên.Khi thoát ra, cô ấy cũng thẳng tay chặn Zalo của Tống Mỹ Như và xóa bạn bè.Lúc này mới lặng yên không một tiếng động đặt điện thoại lại tủ đầu giường.…Bệnh viện Thành Song.Lúc Tống Dương Minh chạy tới, sắc mặt Tống Thanh Hoa tái nhợt, vô cùng tiều tụy nằm trên giường bệnh truyền dịch.Trên trán bà ta dán băng gạc, băng gạc màu trắng bị máu chảy ra nhuộm đỏ một mảng nhỏ.Nhìn thấy cháu trai bước vào, bà ta yếu ớt vẫy tay: “Lại đây ngồi, cô phải nghỉ ngơi vài ngày, chuyện bên công ty giao cho cháu xử lý nhé, nếu như có chuyện gì quan trọng không thể giải quyết được thì đến tìm cô.”Tống Dương Minh nhíu mày ngồi xuống giường bệnh bà ta: “Cô à, đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao cô lại thành ra thế này?”Trên mặt Tống Thanh Hoa hiện lên vẻ trào phúng, muốn nói lại thôi.Cuối cùng thở dài một hơi: “Hân Nghiên dùng bình rượu đánh cô đấy.”Sắc mặt Tống Dương Minh ngay lập tức thay đổi.Quả nhiên trực giác của anh ấy không sai.Tống Dương Minh buộc miệng thốt lên: “Hân Nghiên không sao chứ?”Đôi mắt sắc sảo của Tống Thanh Hoa lóe lên vẻ khó chịu.Những người bình thường nghe bà nói vậy, họ sẽ vô thức hỏi bà có sao không, nhưng cháu trai cả của bà lại…Tống Thanh Hoa săm soi đánh giá Tống Dương Minh, trong đầu đột nhiên nhớ lại những gì Tống Mỹ Như nói lúc trước Tống Hân Nghiên dụ dỗ Tống Dương Minh, mà Tống Dương Minh cũng thích Tống Hân Nghiên.Quả nhiên…không có lửa làm sao có khói.Tống Thanh Hoa nheo đôi mắt sắc sảo lại, không vạch trần: “Hân Nghiên muốn gặp cô, nhưng dạo gần đây cô bận nên không để ý tới được. Hôm nay tình cờ rảnh nên rủ con bé đi ăn lẩu cùng nhau. Con bé uống say rồi đánh cô… sau đó Tưởng Tử Hàn đưa con bé đi rồi.”Mặc dù không có quá trình cụ thể, nhưng những lời này lại cung cấp đủ không gian cho người ta tưởng tượng.Tống Dương Minh và Tống Hân Nghiên lớn lên cùng nhau, anh tự biết em gái mình là người như thế nào và tính cách ra làm sao.Anh không tiện nghi ngờ Tống Thanh Hoa, nhưng những lời này lại khá khớp với lời của Khương Thu Mộc.Mặc dù trong lòng Tống Dương Minh tràn đầy nghi vấn, nhưng anh ấy khôn ngoan không hỏi thêm nữa, chỉ nói: “Trước tiên cô hãy dưỡng bệnh cho tốt, chuyện của công ty cứ giao cho cháu, không cần lo lắng.”Tống Thanh Hoa nhìn anh ấy một cách ân cần, gật đầu.Sau khi Tống Dương Minh rời đi.Tống Thanh Hoa tức giận, quét mọi thứ trên mặt bàn cạnh giường xuống đất.“Được, được lắm! Tống Thanh Hoa tôi cả đời này chưa từng bị đánh như thế này, chứ đừng nói tới bị người ta khinh thường như thế!”
Chương 957
Khương Thu Mộc vô cùng khổ sở, chuyển từng bức ảnh đó qua Zalo của mình, sau đó lại xóa tất cả hồ sơ Zalo về những bức ảnh đó trên điện thoại di động của Tống Hân Nghiên.
Khi thoát ra, cô ấy cũng thẳng tay chặn Zalo của Tống Mỹ Như và xóa bạn bè.
Lúc này mới lặng yên không một tiếng động đặt điện thoại lại tủ đầu giường.
…
Bệnh viện Thành Song.
Lúc Tống Dương Minh chạy tới, sắc mặt Tống Thanh Hoa tái nhợt, vô cùng tiều tụy nằm trên giường bệnh truyền dịch.
Trên trán bà ta dán băng gạc, băng gạc màu trắng bị máu chảy ra nhuộm đỏ một mảng nhỏ.
Nhìn thấy cháu trai bước vào, bà ta yếu ớt vẫy tay: “Lại đây ngồi, cô phải nghỉ ngơi vài ngày, chuyện bên công ty giao cho cháu xử lý nhé, nếu như có chuyện gì quan trọng không thể giải quyết được thì đến tìm cô.”
Tống Dương Minh nhíu mày ngồi xuống giường bệnh bà ta: “Cô à, đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao cô lại thành ra thế này?”
Trên mặt Tống Thanh Hoa hiện lên vẻ trào phúng, muốn nói lại thôi.
Cuối cùng thở dài một hơi: “Hân Nghiên dùng bình rượu đánh cô đấy.”
Sắc mặt Tống Dương Minh ngay lập tức thay đổi.
Quả nhiên trực giác của anh ấy không sai.
Tống Dương Minh buộc miệng thốt lên: “Hân Nghiên không sao chứ?”
Đôi mắt sắc sảo của Tống Thanh Hoa lóe lên vẻ khó chịu.
Những người bình thường nghe bà nói vậy, họ sẽ vô thức hỏi bà có sao không, nhưng cháu trai cả của bà lại…
Tống Thanh Hoa săm soi đánh giá Tống Dương Minh, trong đầu đột nhiên nhớ lại những gì Tống Mỹ Như nói lúc trước Tống Hân Nghiên dụ dỗ Tống Dương Minh, mà Tống Dương Minh cũng thích Tống Hân Nghiên.
Quả nhiên…không có lửa làm sao có khói.
Tống Thanh Hoa nheo đôi mắt sắc sảo lại, không vạch trần: “Hân Nghiên muốn gặp cô, nhưng dạo gần đây cô bận nên không để ý tới được. Hôm nay tình cờ rảnh nên rủ con bé đi ăn lẩu cùng nhau. Con bé uống say rồi đánh cô… sau đó Tưởng Tử Hàn đưa con bé đi rồi.”
Mặc dù không có quá trình cụ thể, nhưng những lời này lại cung cấp đủ không gian cho người ta tưởng tượng.
Tống Dương Minh và Tống Hân Nghiên lớn lên cùng nhau, anh tự biết em gái mình là người như thế nào và tính cách ra làm sao.
Anh không tiện nghi ngờ Tống Thanh Hoa, nhưng những lời này lại khá khớp với lời của Khương Thu Mộc.
Mặc dù trong lòng Tống Dương Minh tràn đầy nghi vấn, nhưng anh ấy khôn ngoan không hỏi thêm nữa, chỉ nói: “Trước tiên cô hãy dưỡng bệnh cho tốt, chuyện của công ty cứ giao cho cháu, không cần lo lắng.”
Tống Thanh Hoa nhìn anh ấy một cách ân cần, gật đầu.
Sau khi Tống Dương Minh rời đi.
Tống Thanh Hoa tức giận, quét mọi thứ trên mặt bàn cạnh giường xuống đất.
“Được, được lắm! Tống Thanh Hoa tôi cả đời này chưa từng bị đánh như thế này, chứ đừng nói tới bị người ta khinh thường như thế!”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 957Khương Thu Mộc vô cùng khổ sở, chuyển từng bức ảnh đó qua Zalo của mình, sau đó lại xóa tất cả hồ sơ Zalo về những bức ảnh đó trên điện thoại di động của Tống Hân Nghiên.Khi thoát ra, cô ấy cũng thẳng tay chặn Zalo của Tống Mỹ Như và xóa bạn bè.Lúc này mới lặng yên không một tiếng động đặt điện thoại lại tủ đầu giường.…Bệnh viện Thành Song.Lúc Tống Dương Minh chạy tới, sắc mặt Tống Thanh Hoa tái nhợt, vô cùng tiều tụy nằm trên giường bệnh truyền dịch.Trên trán bà ta dán băng gạc, băng gạc màu trắng bị máu chảy ra nhuộm đỏ một mảng nhỏ.Nhìn thấy cháu trai bước vào, bà ta yếu ớt vẫy tay: “Lại đây ngồi, cô phải nghỉ ngơi vài ngày, chuyện bên công ty giao cho cháu xử lý nhé, nếu như có chuyện gì quan trọng không thể giải quyết được thì đến tìm cô.”Tống Dương Minh nhíu mày ngồi xuống giường bệnh bà ta: “Cô à, đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao cô lại thành ra thế này?”Trên mặt Tống Thanh Hoa hiện lên vẻ trào phúng, muốn nói lại thôi.Cuối cùng thở dài một hơi: “Hân Nghiên dùng bình rượu đánh cô đấy.”Sắc mặt Tống Dương Minh ngay lập tức thay đổi.Quả nhiên trực giác của anh ấy không sai.Tống Dương Minh buộc miệng thốt lên: “Hân Nghiên không sao chứ?”Đôi mắt sắc sảo của Tống Thanh Hoa lóe lên vẻ khó chịu.Những người bình thường nghe bà nói vậy, họ sẽ vô thức hỏi bà có sao không, nhưng cháu trai cả của bà lại…Tống Thanh Hoa săm soi đánh giá Tống Dương Minh, trong đầu đột nhiên nhớ lại những gì Tống Mỹ Như nói lúc trước Tống Hân Nghiên dụ dỗ Tống Dương Minh, mà Tống Dương Minh cũng thích Tống Hân Nghiên.Quả nhiên…không có lửa làm sao có khói.Tống Thanh Hoa nheo đôi mắt sắc sảo lại, không vạch trần: “Hân Nghiên muốn gặp cô, nhưng dạo gần đây cô bận nên không để ý tới được. Hôm nay tình cờ rảnh nên rủ con bé đi ăn lẩu cùng nhau. Con bé uống say rồi đánh cô… sau đó Tưởng Tử Hàn đưa con bé đi rồi.”Mặc dù không có quá trình cụ thể, nhưng những lời này lại cung cấp đủ không gian cho người ta tưởng tượng.Tống Dương Minh và Tống Hân Nghiên lớn lên cùng nhau, anh tự biết em gái mình là người như thế nào và tính cách ra làm sao.Anh không tiện nghi ngờ Tống Thanh Hoa, nhưng những lời này lại khá khớp với lời của Khương Thu Mộc.Mặc dù trong lòng Tống Dương Minh tràn đầy nghi vấn, nhưng anh ấy khôn ngoan không hỏi thêm nữa, chỉ nói: “Trước tiên cô hãy dưỡng bệnh cho tốt, chuyện của công ty cứ giao cho cháu, không cần lo lắng.”Tống Thanh Hoa nhìn anh ấy một cách ân cần, gật đầu.Sau khi Tống Dương Minh rời đi.Tống Thanh Hoa tức giận, quét mọi thứ trên mặt bàn cạnh giường xuống đất.“Được, được lắm! Tống Thanh Hoa tôi cả đời này chưa từng bị đánh như thế này, chứ đừng nói tới bị người ta khinh thường như thế!”