CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 970
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 970Nồi nước lẩu đang sôi ùng ục, mùi thơm cay nồng cùng hơi nóng xộc lên tay Tưởng Tư Hàn.Ngón tay thon dài xinh đẹp của anh buông lỏng, điếu thuốc rơi xuống nhanh chóng chìm trong nước.“Bắt đầu đi.”Tưởng Tư Hàn thấp giọng dặn dò, cầm một đĩa thức ăn gần đó đổ vào nồi, không cần biết là thứ gì, cho vào hết.Nước lẩu sôi nhỏ hơn một chút.Tưởng Tử Hàn hài lòng chiêm ngưỡng nó.Vệ sĩ mặc áo đen đứng bên cạnh lập tức chuyển động.Người đàn ông áp giải Tống Thanh Hoa trực tiếp túm tóc bà ta, kéo bà ta lên mặt bàn, đè chặt bà ta trên ghế.Một người khác đổ rau và thịt trên bàn vào nồi nước lẩu.Nước lẩu dịu lại.Tưởng Tử Hàn tự mình bật lửa to lên.Khi nước lẩu sôi lên, trong nồi ngay lập tức tỏa ra mùi thơm của thức ăn.Thơm cay sặc mũi.Đôi mắt lanh lợi của Tống Thanh Hoa đầy vẻ sợ hãi.Bà ta giãy dụa: “Tưởng Tử Hàn, cậu dám đối xử với tôi như thế này, cậu không sợ hậu quả sao?”Tưởng Tử Hàn vẫn không dao động, rất tận hưởng niềm vui khi được tự tay nấu đồ ăn.Tống Thanh Hoa không tự chủ được run lên, giọng nói thảm thiết khôn cùng: “Hôm nay nếu cậu không giết tôi, thì chuẩn bị bị tôi trả thù đi…”Chưa kịp nói xong, người đàn ông mặc đồ đen đã cầm một chai rượu nhét vào miệng Tống Thanh Hoa.Mùi rượu trắng nồng nặc gay mũi ào ào trào ra từ chai vào miệng bà ta.“A …” – Tống Thanh Hoa không quan tâm tóc bị người ta túm, vừa gào thét vừa giãy dụa.Miệng chai bị bà ta đá văng, rượu trào ra miệng và mũi.Ho không ngừng.“Khụ khụ khụ…”Ho ra nước mắt.Không đợi bà ta định thần lại, người đàn ông mặc đồ đen lại giật tóc bà ta, nhét miệng chai vào miệng bà ta.“Ừng ực ừng ực…”Rượu không thể nuốt xuống được trào ra khỏi miệng, theo cổ bà ta chảy xuống quần áo.Nhếch nhác vô cùng!Sau khi đổ đầy liên tiếp hai chai, người đàn ông mặc đồ đen mới buông tay dừng lại.Tống Thanh Hoa tung hoành trên bàn rượu nhiều năm, có tửu lượng phi thường.Nhưng mặc dù hai chai rượu trắng nửa lít bị đổ ra cả một nửa, nhưng rượu vào bụng cũng rất nhiều.
Chương 970
Nồi nước lẩu đang sôi ùng ục, mùi thơm cay nồng cùng hơi nóng xộc lên tay Tưởng Tư Hàn.
Ngón tay thon dài xinh đẹp của anh buông lỏng, điếu thuốc rơi xuống nhanh chóng chìm trong nước.
“Bắt đầu đi.”
Tưởng Tư Hàn thấp giọng dặn dò, cầm một đĩa thức ăn gần đó đổ vào nồi, không cần biết là thứ gì, cho vào hết.
Nước lẩu sôi nhỏ hơn một chút.
Tưởng Tử Hàn hài lòng chiêm ngưỡng nó.
Vệ sĩ mặc áo đen đứng bên cạnh lập tức chuyển động.
Người đàn ông áp giải Tống Thanh Hoa trực tiếp túm tóc bà ta, kéo bà ta lên mặt bàn, đè chặt bà ta trên ghế.
Một người khác đổ rau và thịt trên bàn vào nồi nước lẩu.
Nước lẩu dịu lại.
Tưởng Tử Hàn tự mình bật lửa to lên.
Khi nước lẩu sôi lên, trong nồi ngay lập tức tỏa ra mùi thơm của thức ăn.
Thơm cay sặc mũi.
Đôi mắt lanh lợi của Tống Thanh Hoa đầy vẻ sợ hãi.
Bà ta giãy dụa: “Tưởng Tử Hàn, cậu dám đối xử với tôi như thế này, cậu không sợ hậu quả sao?”
Tưởng Tử Hàn vẫn không dao động, rất tận hưởng niềm vui khi được tự tay nấu đồ ăn.
Tống Thanh Hoa không tự chủ được run lên, giọng nói thảm thiết khôn cùng: “Hôm nay nếu cậu không giết tôi, thì chuẩn bị bị tôi trả thù đi…”
Chưa kịp nói xong, người đàn ông mặc đồ đen đã cầm một chai rượu nhét vào miệng Tống Thanh Hoa.
Mùi rượu trắng nồng nặc gay mũi ào ào trào ra từ chai vào miệng bà ta.
“A …” – Tống Thanh Hoa không quan tâm tóc bị người ta túm, vừa gào thét vừa giãy dụa.
Miệng chai bị bà ta đá văng, rượu trào ra miệng và mũi.
Ho không ngừng.
“Khụ khụ khụ…”
Ho ra nước mắt.
Không đợi bà ta định thần lại, người đàn ông mặc đồ đen lại giật tóc bà ta, nhét miệng chai vào miệng bà ta.
“Ừng ực ừng ực…”
Rượu không thể nuốt xuống được trào ra khỏi miệng, theo cổ bà ta chảy xuống quần áo.
Nhếch nhác vô cùng!
Sau khi đổ đầy liên tiếp hai chai, người đàn ông mặc đồ đen mới buông tay dừng lại.
Tống Thanh Hoa tung hoành trên bàn rượu nhiều năm, có tửu lượng phi thường.
Nhưng mặc dù hai chai rượu trắng nửa lít bị đổ ra cả một nửa, nhưng rượu vào bụng cũng rất nhiều.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 970Nồi nước lẩu đang sôi ùng ục, mùi thơm cay nồng cùng hơi nóng xộc lên tay Tưởng Tư Hàn.Ngón tay thon dài xinh đẹp của anh buông lỏng, điếu thuốc rơi xuống nhanh chóng chìm trong nước.“Bắt đầu đi.”Tưởng Tư Hàn thấp giọng dặn dò, cầm một đĩa thức ăn gần đó đổ vào nồi, không cần biết là thứ gì, cho vào hết.Nước lẩu sôi nhỏ hơn một chút.Tưởng Tử Hàn hài lòng chiêm ngưỡng nó.Vệ sĩ mặc áo đen đứng bên cạnh lập tức chuyển động.Người đàn ông áp giải Tống Thanh Hoa trực tiếp túm tóc bà ta, kéo bà ta lên mặt bàn, đè chặt bà ta trên ghế.Một người khác đổ rau và thịt trên bàn vào nồi nước lẩu.Nước lẩu dịu lại.Tưởng Tử Hàn tự mình bật lửa to lên.Khi nước lẩu sôi lên, trong nồi ngay lập tức tỏa ra mùi thơm của thức ăn.Thơm cay sặc mũi.Đôi mắt lanh lợi của Tống Thanh Hoa đầy vẻ sợ hãi.Bà ta giãy dụa: “Tưởng Tử Hàn, cậu dám đối xử với tôi như thế này, cậu không sợ hậu quả sao?”Tưởng Tử Hàn vẫn không dao động, rất tận hưởng niềm vui khi được tự tay nấu đồ ăn.Tống Thanh Hoa không tự chủ được run lên, giọng nói thảm thiết khôn cùng: “Hôm nay nếu cậu không giết tôi, thì chuẩn bị bị tôi trả thù đi…”Chưa kịp nói xong, người đàn ông mặc đồ đen đã cầm một chai rượu nhét vào miệng Tống Thanh Hoa.Mùi rượu trắng nồng nặc gay mũi ào ào trào ra từ chai vào miệng bà ta.“A …” – Tống Thanh Hoa không quan tâm tóc bị người ta túm, vừa gào thét vừa giãy dụa.Miệng chai bị bà ta đá văng, rượu trào ra miệng và mũi.Ho không ngừng.“Khụ khụ khụ…”Ho ra nước mắt.Không đợi bà ta định thần lại, người đàn ông mặc đồ đen lại giật tóc bà ta, nhét miệng chai vào miệng bà ta.“Ừng ực ừng ực…”Rượu không thể nuốt xuống được trào ra khỏi miệng, theo cổ bà ta chảy xuống quần áo.Nhếch nhác vô cùng!Sau khi đổ đầy liên tiếp hai chai, người đàn ông mặc đồ đen mới buông tay dừng lại.Tống Thanh Hoa tung hoành trên bàn rượu nhiều năm, có tửu lượng phi thường.Nhưng mặc dù hai chai rượu trắng nửa lít bị đổ ra cả một nửa, nhưng rượu vào bụng cũng rất nhiều.