CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 972
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 972Chúc Minh Đức đi theo sau ông chủ của mình, chỉ mỉm cười đầy ẩn ý khi đi ngang qua Tống Dương Minh.Trong phòng riêng, người của Tưởng Tử Hàn nhanh chóng rời đi.Tống Dương Minh liếc nhìn Tống Thanh Hoa đang nhếch nhác trong vòng tay anh.Mái tóc dính đầy dầu ớt và lá rau của bà ta rối tung cả lên, miệng bà ta sưng to gấp ba lần, không còn ra con người nữa…Trong lòng Tống Dương Minh cảm thấy sảng khoái kỳ lạ.Anh ta chậm rãi lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số: “Alo, 115, tôi đang ở…”Sân bay quốc tế Thủ Đô.Lệ Anh Vũ đeo kính râm vừa bước ra khỏi hành lang VIP thì bị một nhóm người mặc đồ đen chặn lại.“Lệ thiếu gia khổ cực rồi, thiếu gia nhà tôi kêu chúng tôi tới đón ngài.”Đối phương mặt vô cảm máy móc nói.Lệ Anh Vũ sững sờ.Anh ta đã nói với Dạ Vũ Đình thời gian máy bay sẽ hạ cánh, nhưng chưa bao giờ nghĩ anh ấy sẽ cử người đến đón.Tự dưng có chút được sủng mà sợ.Anh ta lập tức khách sáo gật đầu: “Được, khổ cực cho các anh rồi.”Đi theo đối phương đến bãi đậu xe.Người vệ sĩ bước tới trước một chiếc RV và mở cửa sau.Lệ Anh Vũ không nghĩ nhiều liền cúi xuống đi vào.Vừa bước vào, ngay lập tức nhận thấy có điều gì đó không ổn.Ngồi trên ghế sô pha của xe không phải là Dạ Vũ Đình mà là Lục Minh Hạo với khuôn mặt baby.Bên cạnh anh ta còn có hai vệ sĩ mặc đồ đen cao lớn cường tráng.Lục Minh Hạo lúc này đang mê mẩn trò chơi trên điện thoại di động của mình, rút tí thời gian ngẩng đầu lên, liếc Lệ Anh Vũ một cái.“Chờ một chút, tôi đánh xong trận này rồi nói.”Lệ Anh Vũ: “…”Bây giờ anh ta xuống xe còn kịp không?!Lệ Anh Vũ trong lòng sợ hãi, lúng túng cười hỏi: “Cậu Lục có dặn dò gì thì nói một tiếng là được, tại sao lại đích thân tới đón máy bay.”Lục Minh Hạo không nói gì, sau khi trò chơi kết thúc, mới nở nụ cười giả tạo đáp: “Mặt của anh thật lớn.”Anh cất điện thoại đi: “Hỏi anh một chuyện, lúc đầu anh đã giới thiệu Tống Hân Nghiên làm quen với Dạ Vũ Đình đúng không?”Lệ Anh Vũ sửng sốt, trong lòng chợt lóe lên dự cảm không lành.Không đợi anh nói chuyện, Lục Minh Hạo đã lười biếng nhắc nhở: “Đừng nói dối, tôi bắt anh tới đây để hỏi được, thì nhất định đã biết vài thứ. Hơn nữa, hôm nay khi anh đến Thủ đô, cũng là Dạ Vũ Đình bảo anh tới, đồng thời hứa sẽ cho nhà họ Lệ anh một vài dự án?!”Một lớp mồ hôi lạnh toát ra trên lưng Lệ Anh Vũ.
Chương 972
Chúc Minh Đức đi theo sau ông chủ của mình, chỉ mỉm cười đầy ẩn ý khi đi ngang qua Tống Dương Minh.
Trong phòng riêng, người của Tưởng Tử Hàn nhanh chóng rời đi.
Tống Dương Minh liếc nhìn Tống Thanh Hoa đang nhếch nhác trong vòng tay anh.
Mái tóc dính đầy dầu ớt và lá rau của bà ta rối tung cả lên, miệng bà ta sưng to gấp ba lần, không còn ra con người nữa…
Trong lòng Tống Dương Minh cảm thấy sảng khoái kỳ lạ.
Anh ta chậm rãi lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số: “Alo, 115, tôi đang ở…”
Sân bay quốc tế Thủ Đô.
Lệ Anh Vũ đeo kính râm vừa bước ra khỏi hành lang VIP thì bị một nhóm người mặc đồ đen chặn lại.
“Lệ thiếu gia khổ cực rồi, thiếu gia nhà tôi kêu chúng tôi tới đón ngài.”
Đối phương mặt vô cảm máy móc nói.
Lệ Anh Vũ sững sờ.
Anh ta đã nói với Dạ Vũ Đình thời gian máy bay sẽ hạ cánh, nhưng chưa bao giờ nghĩ anh ấy sẽ cử người đến đón.
Tự dưng có chút được sủng mà sợ.
Anh ta lập tức khách sáo gật đầu: “Được, khổ cực cho các anh rồi.”
Đi theo đối phương đến bãi đậu xe.
Người vệ sĩ bước tới trước một chiếc RV và mở cửa sau.
Lệ Anh Vũ không nghĩ nhiều liền cúi xuống đi vào.
Vừa bước vào, ngay lập tức nhận thấy có điều gì đó không ổn.
Ngồi trên ghế sô pha của xe không phải là Dạ Vũ Đình mà là Lục Minh Hạo với khuôn mặt baby.
Bên cạnh anh ta còn có hai vệ sĩ mặc đồ đen cao lớn cường tráng.
Lục Minh Hạo lúc này đang mê mẩn trò chơi trên điện thoại di động của mình, rút tí thời gian ngẩng đầu lên, liếc Lệ Anh Vũ một cái.
“Chờ một chút, tôi đánh xong trận này rồi nói.”
Lệ Anh Vũ: “…”
Bây giờ anh ta xuống xe còn kịp không?!
Lệ Anh Vũ trong lòng sợ hãi, lúng túng cười hỏi: “Cậu Lục có dặn dò gì thì nói một tiếng là được, tại sao lại đích thân tới đón máy bay.”
Lục Minh Hạo không nói gì, sau khi trò chơi kết thúc, mới nở nụ cười giả tạo đáp: “Mặt của anh thật lớn.”
Anh cất điện thoại đi: “Hỏi anh một chuyện, lúc đầu anh đã giới thiệu Tống Hân Nghiên làm quen với Dạ Vũ Đình đúng không?”
Lệ Anh Vũ sửng sốt, trong lòng chợt lóe lên dự cảm không lành.
Không đợi anh nói chuyện, Lục Minh Hạo đã lười biếng nhắc nhở: “Đừng nói dối, tôi bắt anh tới đây để hỏi được, thì nhất định đã biết vài thứ. Hơn nữa, hôm nay khi anh đến Thủ đô, cũng là Dạ Vũ Đình bảo anh tới, đồng thời hứa sẽ cho nhà họ Lệ anh một vài dự án?!”
Một lớp mồ hôi lạnh toát ra trên lưng Lệ Anh Vũ.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 972Chúc Minh Đức đi theo sau ông chủ của mình, chỉ mỉm cười đầy ẩn ý khi đi ngang qua Tống Dương Minh.Trong phòng riêng, người của Tưởng Tử Hàn nhanh chóng rời đi.Tống Dương Minh liếc nhìn Tống Thanh Hoa đang nhếch nhác trong vòng tay anh.Mái tóc dính đầy dầu ớt và lá rau của bà ta rối tung cả lên, miệng bà ta sưng to gấp ba lần, không còn ra con người nữa…Trong lòng Tống Dương Minh cảm thấy sảng khoái kỳ lạ.Anh ta chậm rãi lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số: “Alo, 115, tôi đang ở…”Sân bay quốc tế Thủ Đô.Lệ Anh Vũ đeo kính râm vừa bước ra khỏi hành lang VIP thì bị một nhóm người mặc đồ đen chặn lại.“Lệ thiếu gia khổ cực rồi, thiếu gia nhà tôi kêu chúng tôi tới đón ngài.”Đối phương mặt vô cảm máy móc nói.Lệ Anh Vũ sững sờ.Anh ta đã nói với Dạ Vũ Đình thời gian máy bay sẽ hạ cánh, nhưng chưa bao giờ nghĩ anh ấy sẽ cử người đến đón.Tự dưng có chút được sủng mà sợ.Anh ta lập tức khách sáo gật đầu: “Được, khổ cực cho các anh rồi.”Đi theo đối phương đến bãi đậu xe.Người vệ sĩ bước tới trước một chiếc RV và mở cửa sau.Lệ Anh Vũ không nghĩ nhiều liền cúi xuống đi vào.Vừa bước vào, ngay lập tức nhận thấy có điều gì đó không ổn.Ngồi trên ghế sô pha của xe không phải là Dạ Vũ Đình mà là Lục Minh Hạo với khuôn mặt baby.Bên cạnh anh ta còn có hai vệ sĩ mặc đồ đen cao lớn cường tráng.Lục Minh Hạo lúc này đang mê mẩn trò chơi trên điện thoại di động của mình, rút tí thời gian ngẩng đầu lên, liếc Lệ Anh Vũ một cái.“Chờ một chút, tôi đánh xong trận này rồi nói.”Lệ Anh Vũ: “…”Bây giờ anh ta xuống xe còn kịp không?!Lệ Anh Vũ trong lòng sợ hãi, lúng túng cười hỏi: “Cậu Lục có dặn dò gì thì nói một tiếng là được, tại sao lại đích thân tới đón máy bay.”Lục Minh Hạo không nói gì, sau khi trò chơi kết thúc, mới nở nụ cười giả tạo đáp: “Mặt của anh thật lớn.”Anh cất điện thoại đi: “Hỏi anh một chuyện, lúc đầu anh đã giới thiệu Tống Hân Nghiên làm quen với Dạ Vũ Đình đúng không?”Lệ Anh Vũ sửng sốt, trong lòng chợt lóe lên dự cảm không lành.Không đợi anh nói chuyện, Lục Minh Hạo đã lười biếng nhắc nhở: “Đừng nói dối, tôi bắt anh tới đây để hỏi được, thì nhất định đã biết vài thứ. Hơn nữa, hôm nay khi anh đến Thủ đô, cũng là Dạ Vũ Đình bảo anh tới, đồng thời hứa sẽ cho nhà họ Lệ anh một vài dự án?!”Một lớp mồ hôi lạnh toát ra trên lưng Lệ Anh Vũ.