Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 987

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 987Sau khi vào phòng bệnh, anh ta vội vàng tháo khẩu trang và kính, đặt thuốc bổ mình mang tới lên đầu giường Tống Thanh Hoa, nịnh nọt: “Tống tổng, thật sự xin lỗi, bởi vì mối quan hệ giữa chúng ta có hơi đặc biệt nên vẫn không dám đến thăm bà, bà khỏe rồi chứ ạ!”“Chát!”Tống Thanh Hoa ngồi thẳng người dậy, vung tay cho anh ta một bạt tai.“Thằng ngu!” Bà ta nổi giận.Tuy nói không rõ ràng lắm, nhưng ánh mắt lại u ám đáng sợ.Tưởng Diệc Sâm bị đánh choáng váng đầu óc, trong mắt thoáng qua vẻ tàn nhẫn, nhưng lại không biểu hiện ra trên mặt, mà ngược lại còn thận trọng nhún nhường.“Tống tổng, tôi xin lỗi, tôi thật sự không biết em ba sẽ vì đứa con hoang kia mà lại dám làm ra chuyện điên rồ như vậy!”Tống Thanh Hoa khịt mũi, vẻ mặt lạnh lẽo!Bà ta phất tay ra hiệu cho thư ký ra ngoài canh giữ.Trong phòng chỉ còn lại bà ta và Tưởng Diệc Sâm.“Tống Hân Nghiên là con hoang?”Tống Thanh Hoa lạnh lùng nheo mắt lại, lúc nói chuyện cũng không dám mở miệng quá to, giọng nói cứng nhắc lại không rõ ràng: “Tưởng Diệc Sâm, cậu biết rõ giữa bọn nó có quan hệ đặc biệt thì ngay từ đầu không nên để cho bọn nó kết hôn chứ!”Tưởng Diệc Sâm vô tội nói: “Chuyện này thật oan uổng cho tôi quá, họ kết hôn ở Hải Thành, vả lại còn kết hôn chớp nhoáng nên không ai biết cả. Nhưng mà không phải bây giờ đã ly hôn rồi sao, kết quả vẫn giống nhau, khác đường cùng đích. Chỉ là không biết sau này bọn họ có gây ra chuyện gì…”Tống Thanh Hoa mấp máy môi, muốn cười khẩy nhưng không dám: “Thằng em trai ngoài giá thú của cậu cũng không tầm thường nhỉ, bao nhiêu năm ở thủ đô nhưng tôi chưa từng thấy ai không sợ tôi, không cho tôi mặt mũi. Thế nhưng cậu ta vì Tống Hân Nghiên lại không nghĩ tới hậu quả, tuy rằng có chút bốc đồng, nhưng cũng có phần chính trực! Chỉ là…”Trong mắt tản ra sát khí: “Bản tính chính trực kia không nên dùng với tôi!”“Ai nói không phải đâu.”Tưởng Diệc Sâm phụ họa, nhưng trong lòng lại cười khẩy: “Thật không biết điều!”Anh ta chê bai Tưởng Tử Hàn và không tiếc lời nịnh nọt Tống Thanh Hoa.Tống Thanh Hoa nhìn Tưởng Diệc Sâm: “Xử cậu ta, tôi giúp cậu lấy lại Tưởng Thị.”Ah!Tưởng Diệc Sâm càng mỉa mai trong lòng, nhưng anh ta lại giả vờ vui mừng: “Thật sao?”“Tôi có lừa cậu bao giờ chưa?”Tưởng Diệc Sâm oán thầm trong lòng, đúng là chưa từng lừa, nhưng cũng không thực hiện được bao nhiêu.Họ đã bí mật hợp tác với nhau nhiều năm nay, nếu bà ta thật sự muốn giúp mình thì đã không đợi đến bây giờ.Anh ta chỉ là một con tốt thí mà thôi.Hơn nữa, anh ta đã an bài nhiều năm nay, muốn lấy lại Tưởng Thị lúc nào mà chả được, cần gì bà điên này khoa tay múa chân?

Chương 987

Sau khi vào phòng bệnh, anh ta vội vàng tháo khẩu trang và kính, đặt thuốc bổ mình mang tới lên đầu giường Tống Thanh Hoa, nịnh nọt: “Tống tổng, thật sự xin lỗi, bởi vì mối quan hệ giữa chúng ta có hơi đặc biệt nên vẫn không dám đến thăm bà, bà khỏe rồi chứ ạ!”

“Chát!”

Tống Thanh Hoa ngồi thẳng người dậy, vung tay cho anh ta một bạt tai.

“Thằng ngu!” Bà ta nổi giận.

Tuy nói không rõ ràng lắm, nhưng ánh mắt lại u ám đáng sợ.

Tưởng Diệc Sâm bị đánh choáng váng đầu óc, trong mắt thoáng qua vẻ tàn nhẫn, nhưng lại không biểu hiện ra trên mặt, mà ngược lại còn thận trọng nhún nhường.

“Tống tổng, tôi xin lỗi, tôi thật sự không biết em ba sẽ vì đứa con hoang kia mà lại dám làm ra chuyện điên rồ như vậy!”

Tống Thanh Hoa khịt mũi, vẻ mặt lạnh lẽo!

Bà ta phất tay ra hiệu cho thư ký ra ngoài canh giữ.

Trong phòng chỉ còn lại bà ta và Tưởng Diệc Sâm.

“Tống Hân Nghiên là con hoang?”

Tống Thanh Hoa lạnh lùng nheo mắt lại, lúc nói chuyện cũng không dám mở miệng quá to, giọng nói cứng nhắc lại không rõ ràng: “Tưởng Diệc Sâm, cậu biết rõ giữa bọn nó có quan hệ đặc biệt thì ngay từ đầu không nên để cho bọn nó kết hôn chứ!”

Tưởng Diệc Sâm vô tội nói: “Chuyện này thật oan uổng cho tôi quá, họ kết hôn ở Hải Thành, vả lại còn kết hôn chớp nhoáng nên không ai biết cả. Nhưng mà không phải bây giờ đã ly hôn rồi sao, kết quả vẫn giống nhau, khác đường cùng đích. Chỉ là không biết sau này bọn họ có gây ra chuyện gì…”

Tống Thanh Hoa mấp máy môi, muốn cười khẩy nhưng không dám: “Thằng em trai ngoài giá thú của cậu cũng không tầm thường nhỉ, bao nhiêu năm ở thủ đô nhưng tôi chưa từng thấy ai không sợ tôi, không cho tôi mặt mũi. Thế nhưng cậu ta vì Tống Hân Nghiên lại không nghĩ tới hậu quả, tuy rằng có chút bốc đồng, nhưng cũng có phần chính trực! Chỉ là…”

Trong mắt tản ra sát khí: “Bản tính chính trực kia không nên dùng với tôi!”

“Ai nói không phải đâu.”

Tưởng Diệc Sâm phụ họa, nhưng trong lòng lại cười khẩy: “Thật không biết điều!”

Anh ta chê bai Tưởng Tử Hàn và không tiếc lời nịnh nọt Tống Thanh Hoa.

Tống Thanh Hoa nhìn Tưởng Diệc Sâm: “Xử cậu ta, tôi giúp cậu lấy lại Tưởng Thị.”

Ah!

Tưởng Diệc Sâm càng mỉa mai trong lòng, nhưng anh ta lại giả vờ vui mừng: “Thật sao?”

“Tôi có lừa cậu bao giờ chưa?”

Tưởng Diệc Sâm oán thầm trong lòng, đúng là chưa từng lừa, nhưng cũng không thực hiện được bao nhiêu.

Họ đã bí mật hợp tác với nhau nhiều năm nay, nếu bà ta thật sự muốn giúp mình thì đã không đợi đến bây giờ.

Anh ta chỉ là một con tốt thí mà thôi.

Hơn nữa, anh ta đã an bài nhiều năm nay, muốn lấy lại Tưởng Thị lúc nào mà chả được, cần gì bà điên này khoa tay múa chân?

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… Chương 987Sau khi vào phòng bệnh, anh ta vội vàng tháo khẩu trang và kính, đặt thuốc bổ mình mang tới lên đầu giường Tống Thanh Hoa, nịnh nọt: “Tống tổng, thật sự xin lỗi, bởi vì mối quan hệ giữa chúng ta có hơi đặc biệt nên vẫn không dám đến thăm bà, bà khỏe rồi chứ ạ!”“Chát!”Tống Thanh Hoa ngồi thẳng người dậy, vung tay cho anh ta một bạt tai.“Thằng ngu!” Bà ta nổi giận.Tuy nói không rõ ràng lắm, nhưng ánh mắt lại u ám đáng sợ.Tưởng Diệc Sâm bị đánh choáng váng đầu óc, trong mắt thoáng qua vẻ tàn nhẫn, nhưng lại không biểu hiện ra trên mặt, mà ngược lại còn thận trọng nhún nhường.“Tống tổng, tôi xin lỗi, tôi thật sự không biết em ba sẽ vì đứa con hoang kia mà lại dám làm ra chuyện điên rồ như vậy!”Tống Thanh Hoa khịt mũi, vẻ mặt lạnh lẽo!Bà ta phất tay ra hiệu cho thư ký ra ngoài canh giữ.Trong phòng chỉ còn lại bà ta và Tưởng Diệc Sâm.“Tống Hân Nghiên là con hoang?”Tống Thanh Hoa lạnh lùng nheo mắt lại, lúc nói chuyện cũng không dám mở miệng quá to, giọng nói cứng nhắc lại không rõ ràng: “Tưởng Diệc Sâm, cậu biết rõ giữa bọn nó có quan hệ đặc biệt thì ngay từ đầu không nên để cho bọn nó kết hôn chứ!”Tưởng Diệc Sâm vô tội nói: “Chuyện này thật oan uổng cho tôi quá, họ kết hôn ở Hải Thành, vả lại còn kết hôn chớp nhoáng nên không ai biết cả. Nhưng mà không phải bây giờ đã ly hôn rồi sao, kết quả vẫn giống nhau, khác đường cùng đích. Chỉ là không biết sau này bọn họ có gây ra chuyện gì…”Tống Thanh Hoa mấp máy môi, muốn cười khẩy nhưng không dám: “Thằng em trai ngoài giá thú của cậu cũng không tầm thường nhỉ, bao nhiêu năm ở thủ đô nhưng tôi chưa từng thấy ai không sợ tôi, không cho tôi mặt mũi. Thế nhưng cậu ta vì Tống Hân Nghiên lại không nghĩ tới hậu quả, tuy rằng có chút bốc đồng, nhưng cũng có phần chính trực! Chỉ là…”Trong mắt tản ra sát khí: “Bản tính chính trực kia không nên dùng với tôi!”“Ai nói không phải đâu.”Tưởng Diệc Sâm phụ họa, nhưng trong lòng lại cười khẩy: “Thật không biết điều!”Anh ta chê bai Tưởng Tử Hàn và không tiếc lời nịnh nọt Tống Thanh Hoa.Tống Thanh Hoa nhìn Tưởng Diệc Sâm: “Xử cậu ta, tôi giúp cậu lấy lại Tưởng Thị.”Ah!Tưởng Diệc Sâm càng mỉa mai trong lòng, nhưng anh ta lại giả vờ vui mừng: “Thật sao?”“Tôi có lừa cậu bao giờ chưa?”Tưởng Diệc Sâm oán thầm trong lòng, đúng là chưa từng lừa, nhưng cũng không thực hiện được bao nhiêu.Họ đã bí mật hợp tác với nhau nhiều năm nay, nếu bà ta thật sự muốn giúp mình thì đã không đợi đến bây giờ.Anh ta chỉ là một con tốt thí mà thôi.Hơn nữa, anh ta đã an bài nhiều năm nay, muốn lấy lại Tưởng Thị lúc nào mà chả được, cần gì bà điên này khoa tay múa chân?

Chương 987