CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1018
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1018Một người phụ nữ trẻ trung còn xinh đẹp.Người phụ nữ rất gầy, nhìn trông có vài phần cô đơn, một đôi mắt vừa to vừa tròn hơn nữa rất có thần tràn ngập sự sợ hãi và kinh hoàng.Cô đang tản bộ, hoa cỏ xung quanh đều trở nên bình dị.Điều duy nhất không ăn nhập với hình ảnh là cái bụng hơi nhô lên của cô.Cô đang mang thai!Đó là bức ảnh đầu tiên, người phụ nữ trên bức ảnh có bụng khoảng 4-5 tháng, bụng đã rõ, nhưng vẫn không quá lớn.Tống Hân Nghiên lật qua tấm này, nhìn sang tấm thứ hai.Vẻ mặt của người phụ nữ không có quá nhiều sự thay đổi, điều duy nhất thay đổi là cái bụng to đó, giống như úp cái nồi to vào, đối lập rõ ràng với vóc người mảnh mai của cô.Tới bức ảnh thứ ba, bụng của cô đã lớn tới mức dọa người, nhìn mà sợ hãi, không nhịn được lo lắng cái bụng đó liệu có đột nhiên rơi xuống không.Thời gian ghi trên ảnh, bức ảnh đầu tiên là dáng vẻ khi mang thai hơn ba tháng.Bức thứ hai là 6 tháng.Bức thứ ba là 8 tháng, sắp tới ngày sinh.…Huyết sắc trên mặt của Tống Hân Nghiên rút đi, bàn tay cầm bức ảnh không khỏi run rẩy.Những hình ảnh bị cô cố gắng quên đi cũng lũ lượt xuất hiện ở trong đầu.Những tháng ngày cô đơn, sợ hãi, mù mịt về tương lai đó…Người trong ảnh là cô!Lật về sau.Cô nằm ở trên giường sinh, mồ hôi nhễ nhại, tóc bết dính vào mặt, bên cạnh giường sinh ngoài lớp vải vô trùng, máu đỏ đã thấm ướt tấm lót vô trùng…Tấm tiếp theo.Cô hoàn toàn ngất đi.Hai đứa trẻ sơ sinh toàn thân đỏ hỏn, trên mặt dính đầy phấn rôm được bọc vào trong chăn, nằm ở bên cạnh cô.Đó là bức ảnh chụp chung duy nhất của ba mẹ con bọn họ.Tiếp sau đó, cũng là một bức ảnh cuối cùng.Trong ảnh không có Tống Hân Nghiên, chỉ có bóng dáng nhỏ bé của một đứa trẻ.Cậu bé ngồi một mình trong đống gỗ xếp hình và chơi.Đứa trẻ đó tầm khoảng 2-3 tuổi, mặt bị làm mờ đi.Tống Hân Nghiên nhìn chằm chằm đứa trẻ trên bức ảnh, cơ thể không theo không chế mà lảo đảo.“Hân Nghiên!”Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc vội vàng đưa tay ra, mỗi người đỡ một bên.
CHƯƠNG 1018
Một người phụ nữ trẻ trung còn xinh đẹp.
Người phụ nữ rất gầy, nhìn trông có vài phần cô đơn, một đôi mắt vừa to vừa tròn hơn nữa rất có thần tràn ngập sự sợ hãi và kinh hoàng.
Cô đang tản bộ, hoa cỏ xung quanh đều trở nên bình dị.
Điều duy nhất không ăn nhập với hình ảnh là cái bụng hơi nhô lên của cô.
Cô đang mang thai!
Đó là bức ảnh đầu tiên, người phụ nữ trên bức ảnh có bụng khoảng 4-5 tháng, bụng đã rõ, nhưng vẫn không quá lớn.
Tống Hân Nghiên lật qua tấm này, nhìn sang tấm thứ hai.
Vẻ mặt của người phụ nữ không có quá nhiều sự thay đổi, điều duy nhất thay đổi là cái bụng to đó, giống như úp cái nồi to vào, đối lập rõ ràng với vóc người mảnh mai của cô.
Tới bức ảnh thứ ba, bụng của cô đã lớn tới mức dọa người, nhìn mà sợ hãi, không nhịn được lo lắng cái bụng đó liệu có đột nhiên rơi xuống không.
Thời gian ghi trên ảnh, bức ảnh đầu tiên là dáng vẻ khi mang thai hơn ba tháng.
Bức thứ hai là 6 tháng.
Bức thứ ba là 8 tháng, sắp tới ngày sinh.
…
Huyết sắc trên mặt của Tống Hân Nghiên rút đi, bàn tay cầm bức ảnh không khỏi run rẩy.
Những hình ảnh bị cô cố gắng quên đi cũng lũ lượt xuất hiện ở trong đầu.
Những tháng ngày cô đơn, sợ hãi, mù mịt về tương lai đó…
Người trong ảnh là cô!
Lật về sau.
Cô nằm ở trên giường sinh, mồ hôi nhễ nhại, tóc bết dính vào mặt, bên cạnh giường sinh ngoài lớp vải vô trùng, máu đỏ đã thấm ướt tấm lót vô trùng…
Tấm tiếp theo.
Cô hoàn toàn ngất đi.
Hai đứa trẻ sơ sinh toàn thân đỏ hỏn, trên mặt dính đầy phấn rôm được bọc vào trong chăn, nằm ở bên cạnh cô.
Đó là bức ảnh chụp chung duy nhất của ba mẹ con bọn họ.
Tiếp sau đó, cũng là một bức ảnh cuối cùng.
Trong ảnh không có Tống Hân Nghiên, chỉ có bóng dáng nhỏ bé của một đứa trẻ.
Cậu bé ngồi một mình trong đống gỗ xếp hình và chơi.
Đứa trẻ đó tầm khoảng 2-3 tuổi, mặt bị làm mờ đi.
Tống Hân Nghiên nhìn chằm chằm đứa trẻ trên bức ảnh, cơ thể không theo không chế mà lảo đảo.
“Hân Nghiên!”
Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc vội vàng đưa tay ra, mỗi người đỡ một bên.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1018Một người phụ nữ trẻ trung còn xinh đẹp.Người phụ nữ rất gầy, nhìn trông có vài phần cô đơn, một đôi mắt vừa to vừa tròn hơn nữa rất có thần tràn ngập sự sợ hãi và kinh hoàng.Cô đang tản bộ, hoa cỏ xung quanh đều trở nên bình dị.Điều duy nhất không ăn nhập với hình ảnh là cái bụng hơi nhô lên của cô.Cô đang mang thai!Đó là bức ảnh đầu tiên, người phụ nữ trên bức ảnh có bụng khoảng 4-5 tháng, bụng đã rõ, nhưng vẫn không quá lớn.Tống Hân Nghiên lật qua tấm này, nhìn sang tấm thứ hai.Vẻ mặt của người phụ nữ không có quá nhiều sự thay đổi, điều duy nhất thay đổi là cái bụng to đó, giống như úp cái nồi to vào, đối lập rõ ràng với vóc người mảnh mai của cô.Tới bức ảnh thứ ba, bụng của cô đã lớn tới mức dọa người, nhìn mà sợ hãi, không nhịn được lo lắng cái bụng đó liệu có đột nhiên rơi xuống không.Thời gian ghi trên ảnh, bức ảnh đầu tiên là dáng vẻ khi mang thai hơn ba tháng.Bức thứ hai là 6 tháng.Bức thứ ba là 8 tháng, sắp tới ngày sinh.…Huyết sắc trên mặt của Tống Hân Nghiên rút đi, bàn tay cầm bức ảnh không khỏi run rẩy.Những hình ảnh bị cô cố gắng quên đi cũng lũ lượt xuất hiện ở trong đầu.Những tháng ngày cô đơn, sợ hãi, mù mịt về tương lai đó…Người trong ảnh là cô!Lật về sau.Cô nằm ở trên giường sinh, mồ hôi nhễ nhại, tóc bết dính vào mặt, bên cạnh giường sinh ngoài lớp vải vô trùng, máu đỏ đã thấm ướt tấm lót vô trùng…Tấm tiếp theo.Cô hoàn toàn ngất đi.Hai đứa trẻ sơ sinh toàn thân đỏ hỏn, trên mặt dính đầy phấn rôm được bọc vào trong chăn, nằm ở bên cạnh cô.Đó là bức ảnh chụp chung duy nhất của ba mẹ con bọn họ.Tiếp sau đó, cũng là một bức ảnh cuối cùng.Trong ảnh không có Tống Hân Nghiên, chỉ có bóng dáng nhỏ bé của một đứa trẻ.Cậu bé ngồi một mình trong đống gỗ xếp hình và chơi.Đứa trẻ đó tầm khoảng 2-3 tuổi, mặt bị làm mờ đi.Tống Hân Nghiên nhìn chằm chằm đứa trẻ trên bức ảnh, cơ thể không theo không chế mà lảo đảo.“Hân Nghiên!”Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc vội vàng đưa tay ra, mỗi người đỡ một bên.