Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1047

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1047Tống Thanh Hoa cười âm hiểm: “Cô nói chúng nó là diễn, vậy kết quả xét nghiệm ADN cô giải thích thế nào?”Khí thế của Tống Hân Nghiên đột nhiên thay đổi.Cô nghiến răng, đôi mắt dần đỏ lên không tự chủ được, như muốn ăn thịt người.Không đợi Tống Thanh Hoa phản ứng, cô đột nhiên đưa tay bóp lấy cổ bà ta, nghiến răng nghiến lợi: “Bởi vì tóc mà bà cho là của con trai ruột tôi!”Vừa dứt lời, Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh hít hai hơi liên tục, không dám tin nhìn về phía Tống Thanh Hoa.Tống Hân Nghiên lạnh lùng chất vấn: “Tống Thanh Hoa, bà đưa con tôi đi đâu rồi! Năm đó tại sao lại làm như vậy….”Đôi mắt đỏ hoe, cay cay, nước mắt trào ra.Cô vô thức gập ngón tay lại, Tống Thanh Hoa bị bóp đến mức trợn tròn mắt: “Bà trả lại con tôi cho tôi, trả lại cho tôi!”Giọng nói Tống Hân Nghiên cũng dần trở nên mạnh mẽ, vẻ mặt mơ hồ có chút mất khống chế.Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc vội vàng xông lên, cùng với Lưu Thái, vội vàng tách hai người ra.Sau khi chiếc cổ được thả tự do, Tống Thanh Hoa vội vàng hít thở mấy hơi mới hồi phục lại, cơn giận lập tức bay đầy trời, hất Lưu Thái ra, hung hăng giơ tay lên tát về phía Tống Hân Nghiên.Thấy tay bà ta sắp rơi xuống mặt Tống Hân Nghiên, trong góc nghiêng một bàn tay lớn với khớp xương rõ ràng đột nhiên giơ ra.Người kia nắm lấy cổ tay Tống Thanh Hoa, không thèm để ý hất một cái: “Bẩn!”Giọng điệu vô cùng ghét bỏ!Tống Thanh Hoa bị hất ra nên loạng choạng.Nếu như không phải Lưu Thái nhanh tay đỡ được, chỉ sợ bà ta đã ngã rất thảm rồi.“Cậu!” Tống Thanh Hoa tức giận, quay đầu đối diện với ánh mắt vô cùng lạnh lùng, u ám của Tưởng Tử Hàn.Lời vẫn chưa nói ra khỏi miệng đã mắc kẹt trong cổ họng.“Tôi cái gì?”Tưởng Tử Hàn đứng phía trước bảo vệ Tống Hân Nghiên, giọng nói thờ ơ: “Tống Thanh Hoa, ai cho bà dũng khí ra tay ở trước tòa án, là cái quốc tịch ngoại quốc kia của bà?”Tống Thanh Hoa tức đến mức mặt xanh đỏ xen lẫn nhau: “Rốt cuộc là ai ra tay trước, cậu nghĩ mọi người đều mù như cậu sao?”“Vậy sao?”Tưởng Tử Hàn cười như không cười, xấu xa lướt nhìn xung quanh: “Lúc nãy mấy người có ai nhìn thấy gì không?”Mọi người giống như đã thương lượng xong hết rồi, lần lượt quay mặt đi.Người nhìn trời, người nhìn đất, không có ai dám nhìn sang bên này.Tống Thanh Hoa: “…”Bà ta tức muốn chết, đang định nổi giận, dư quang đột nhiên nhìn thấy Dạ Vũ Đình dẫn theo một đám người đi về phía bên này.

CHƯƠNG 1047

Tống Thanh Hoa cười âm hiểm: “Cô nói chúng nó là diễn, vậy kết quả xét nghiệm ADN cô giải thích thế nào?”

Khí thế của Tống Hân Nghiên đột nhiên thay đổi.

Cô nghiến răng, đôi mắt dần đỏ lên không tự chủ được, như muốn ăn thịt người.

Không đợi Tống Thanh Hoa phản ứng, cô đột nhiên đưa tay bóp lấy cổ bà ta, nghiến răng nghiến lợi: “Bởi vì tóc mà bà cho là của con trai ruột tôi!”

Vừa dứt lời, Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh hít hai hơi liên tục, không dám tin nhìn về phía Tống Thanh Hoa.

Tống Hân Nghiên lạnh lùng chất vấn: “Tống Thanh Hoa, bà đưa con tôi đi đâu rồi! Năm đó tại sao lại làm như vậy….”

Đôi mắt đỏ hoe, cay cay, nước mắt trào ra.

Cô vô thức gập ngón tay lại, Tống Thanh Hoa bị bóp đến mức trợn tròn mắt: “Bà trả lại con tôi cho tôi, trả lại cho tôi!”

Giọng nói Tống Hân Nghiên cũng dần trở nên mạnh mẽ, vẻ mặt mơ hồ có chút mất khống chế.

Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc vội vàng xông lên, cùng với Lưu Thái, vội vàng tách hai người ra.

Sau khi chiếc cổ được thả tự do, Tống Thanh Hoa vội vàng hít thở mấy hơi mới hồi phục lại, cơn giận lập tức bay đầy trời, hất Lưu Thái ra, hung hăng giơ tay lên tát về phía Tống Hân Nghiên.

Thấy tay bà ta sắp rơi xuống mặt Tống Hân Nghiên, trong góc nghiêng một bàn tay lớn với khớp xương rõ ràng đột nhiên giơ ra.

Người kia nắm lấy cổ tay Tống Thanh Hoa, không thèm để ý hất một cái: “Bẩn!”

Giọng điệu vô cùng ghét bỏ!

Tống Thanh Hoa bị hất ra nên loạng choạng.

Nếu như không phải Lưu Thái nhanh tay đỡ được, chỉ sợ bà ta đã ngã rất thảm rồi.

“Cậu!” Tống Thanh Hoa tức giận, quay đầu đối diện với ánh mắt vô cùng lạnh lùng, u ám của Tưởng Tử Hàn.

Lời vẫn chưa nói ra khỏi miệng đã mắc kẹt trong cổ họng.

“Tôi cái gì?”

Tưởng Tử Hàn đứng phía trước bảo vệ Tống Hân Nghiên, giọng nói thờ ơ: “Tống Thanh Hoa, ai cho bà dũng khí ra tay ở trước tòa án, là cái quốc tịch ngoại quốc kia của bà?”

Tống Thanh Hoa tức đến mức mặt xanh đỏ xen lẫn nhau: “Rốt cuộc là ai ra tay trước, cậu nghĩ mọi người đều mù như cậu sao?”

“Vậy sao?”

Tưởng Tử Hàn cười như không cười, xấu xa lướt nhìn xung quanh: “Lúc nãy mấy người có ai nhìn thấy gì không?”

Mọi người giống như đã thương lượng xong hết rồi, lần lượt quay mặt đi.

Người nhìn trời, người nhìn đất, không có ai dám nhìn sang bên này.

Tống Thanh Hoa: “…”

Bà ta tức muốn chết, đang định nổi giận, dư quang đột nhiên nhìn thấy Dạ Vũ Đình dẫn theo một đám người đi về phía bên này.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1047Tống Thanh Hoa cười âm hiểm: “Cô nói chúng nó là diễn, vậy kết quả xét nghiệm ADN cô giải thích thế nào?”Khí thế của Tống Hân Nghiên đột nhiên thay đổi.Cô nghiến răng, đôi mắt dần đỏ lên không tự chủ được, như muốn ăn thịt người.Không đợi Tống Thanh Hoa phản ứng, cô đột nhiên đưa tay bóp lấy cổ bà ta, nghiến răng nghiến lợi: “Bởi vì tóc mà bà cho là của con trai ruột tôi!”Vừa dứt lời, Khương Thu Mộc và Tống Dương Minh hít hai hơi liên tục, không dám tin nhìn về phía Tống Thanh Hoa.Tống Hân Nghiên lạnh lùng chất vấn: “Tống Thanh Hoa, bà đưa con tôi đi đâu rồi! Năm đó tại sao lại làm như vậy….”Đôi mắt đỏ hoe, cay cay, nước mắt trào ra.Cô vô thức gập ngón tay lại, Tống Thanh Hoa bị bóp đến mức trợn tròn mắt: “Bà trả lại con tôi cho tôi, trả lại cho tôi!”Giọng nói Tống Hân Nghiên cũng dần trở nên mạnh mẽ, vẻ mặt mơ hồ có chút mất khống chế.Tống Dương Minh và Khương Thu Mộc vội vàng xông lên, cùng với Lưu Thái, vội vàng tách hai người ra.Sau khi chiếc cổ được thả tự do, Tống Thanh Hoa vội vàng hít thở mấy hơi mới hồi phục lại, cơn giận lập tức bay đầy trời, hất Lưu Thái ra, hung hăng giơ tay lên tát về phía Tống Hân Nghiên.Thấy tay bà ta sắp rơi xuống mặt Tống Hân Nghiên, trong góc nghiêng một bàn tay lớn với khớp xương rõ ràng đột nhiên giơ ra.Người kia nắm lấy cổ tay Tống Thanh Hoa, không thèm để ý hất một cái: “Bẩn!”Giọng điệu vô cùng ghét bỏ!Tống Thanh Hoa bị hất ra nên loạng choạng.Nếu như không phải Lưu Thái nhanh tay đỡ được, chỉ sợ bà ta đã ngã rất thảm rồi.“Cậu!” Tống Thanh Hoa tức giận, quay đầu đối diện với ánh mắt vô cùng lạnh lùng, u ám của Tưởng Tử Hàn.Lời vẫn chưa nói ra khỏi miệng đã mắc kẹt trong cổ họng.“Tôi cái gì?”Tưởng Tử Hàn đứng phía trước bảo vệ Tống Hân Nghiên, giọng nói thờ ơ: “Tống Thanh Hoa, ai cho bà dũng khí ra tay ở trước tòa án, là cái quốc tịch ngoại quốc kia của bà?”Tống Thanh Hoa tức đến mức mặt xanh đỏ xen lẫn nhau: “Rốt cuộc là ai ra tay trước, cậu nghĩ mọi người đều mù như cậu sao?”“Vậy sao?”Tưởng Tử Hàn cười như không cười, xấu xa lướt nhìn xung quanh: “Lúc nãy mấy người có ai nhìn thấy gì không?”Mọi người giống như đã thương lượng xong hết rồi, lần lượt quay mặt đi.Người nhìn trời, người nhìn đất, không có ai dám nhìn sang bên này.Tống Thanh Hoa: “…”Bà ta tức muốn chết, đang định nổi giận, dư quang đột nhiên nhìn thấy Dạ Vũ Đình dẫn theo một đám người đi về phía bên này.

Chương 1047