CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1055
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1055Quá khứ mà Tống Hân Nghiên vẫn luôn cảm thấy quá khứ chả có gì cả bị người khác nói ra với giọng điệu như vậy, không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác chua xót và tủi thân.Cô kìm nén cảm xúc, đột nhiên quay đầu lại: “Sao anh lại biết….”Mặt hai người cách nhau quá gần.Cô vừa quay đầu, hai má cọ vào nhau, môi trực tiếp hôn lên môi anh.Bầu không khí đột nhiên đông cứng lại, lúc này, hơi thở đan xen vào nhau.Trái tim Tưởng Tử Hàn đập lệch một nhịp, đầu hơi nghiêng qua, trực tiếp ngậm lấy đôi môi mà anh vẫn ngày đêm mong nhớ, hung hăng hôn lên.Tống Hân Nghiên sững sờ, lập tức giãy giụa.Tưởng Tử Hàn dùng lực ôm lấy hai tay cô, giữ chặt cô đang giãy giụa ở trong lòng.Tống Hân Nghiên thở gấp, đầu lui về sau, tránh nụ hôn của anh.Cô tránh, anh đuổi theo, hai người giống như chơi trò mèo đuổi chuột.Nhưng trò chơi này khiến người khác khó chịu.Tưởng Tử Hàn ôm chặt lấy cô, trực tiếp quay người cô lại.“Ah!”Cơ thể đột nhiên mất trọng lượng Tống Hân Nghiên kinh ngạc hét lên, theo bản năng nắm lấy quần áo của Tưởng Tử Hàn.Trong mắt Tưởng Tử Hàn lóe lên ý cười, đặt cô trở lại.Lúc cơ thể hai người rơi xuống, Tống Hân Nghiên và Tưởng Tử Hàn đã ngồi đối diện nhau.Vòng quay ngựa gỗ vẫn đang quay, con ngựa nhỏ cũng vẫn nâng lên hạ xuống.Tống Hân Nghiên bị ép đến mức eo ngả về sau, trong tâm lơ lửng trên không trung.Để mình không bị ngã xuống, cô chỉ có thể nắm chặt lấy quần áo của Tưởng Tử Hàn, không dám cử động.Ý cười trong mắt Tưởng Tử Hàn càng đậm.“Tư thế này rất tốt.” Anh khẽ nói, lại muốn hôn cô.Tống Hân Nghiên mặt đỏ tía tai, vừa xấu hổ vừa tức giận.Cô hung dữ quay đầu đi, tức hiện nói: “Tưởng Tử Hàn, cái đồ khốn này!”Hung hăng đẩy anh ra, sau khi ngồi thẳng lên, định nhảy xuống.Tưởng Tử Hàn thu lại ý cười, ôm chặt cô vào lòng: “Đừng tức giận với anh nữa.”Anh khẽ nói: “Chuyện trước đây đều là anh không tốt. Hân Nghiên, tha thứ cho anh. Lúc trước là anh không đủ hiểu em, lại quá tự tin về bản thân mình, mới làm ra nhiều chuyện tổn thương em như vậy, cuối cùng đẩy em ra khỏi anh một cách dễ dàng, khiến em chịu nhiều cực khổ, chịu nhiều tổn thương, những điều này đều là anh không tốt. Em muốn trừng phạt anh, mắng anh, đánh anh, anh đều chịu, chỉ cần em đừng đẩy anh ra, cho anh một cơ hội, để anh hiểu em, chăm sóc em…”Tất cả sự tức giận và giãy giụa của Tống Hân Nghiên đều biến mất trong những câu nói này: “Nên, anh đã tìm ai nghe ngóng chuyện của tôi.”“Khương Thu Mộc, còn anh trai em nữa.”Tưởng Tử Hàn buông lỏng ra rất nhiều, nhìn cô nói một cách nghiêm túc: “Còn có tất cả những người quen biết em ở Hải Thành.”
CHƯƠNG 1055
Quá khứ mà Tống Hân Nghiên vẫn luôn cảm thấy quá khứ chả có gì cả bị người khác nói ra với giọng điệu như vậy, không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác chua xót và tủi thân.
Cô kìm nén cảm xúc, đột nhiên quay đầu lại: “Sao anh lại biết….”
Mặt hai người cách nhau quá gần.
Cô vừa quay đầu, hai má cọ vào nhau, môi trực tiếp hôn lên môi anh.
Bầu không khí đột nhiên đông cứng lại, lúc này, hơi thở đan xen vào nhau.
Trái tim Tưởng Tử Hàn đập lệch một nhịp, đầu hơi nghiêng qua, trực tiếp ngậm lấy đôi môi mà anh vẫn ngày đêm mong nhớ, hung hăng hôn lên.
Tống Hân Nghiên sững sờ, lập tức giãy giụa.
Tưởng Tử Hàn dùng lực ôm lấy hai tay cô, giữ chặt cô đang giãy giụa ở trong lòng.
Tống Hân Nghiên thở gấp, đầu lui về sau, tránh nụ hôn của anh.
Cô tránh, anh đuổi theo, hai người giống như chơi trò mèo đuổi chuột.
Nhưng trò chơi này khiến người khác khó chịu.
Tưởng Tử Hàn ôm chặt lấy cô, trực tiếp quay người cô lại.
“Ah!”
Cơ thể đột nhiên mất trọng lượng Tống Hân Nghiên kinh ngạc hét lên, theo bản năng nắm lấy quần áo của Tưởng Tử Hàn.
Trong mắt Tưởng Tử Hàn lóe lên ý cười, đặt cô trở lại.
Lúc cơ thể hai người rơi xuống, Tống Hân Nghiên và Tưởng Tử Hàn đã ngồi đối diện nhau.
Vòng quay ngựa gỗ vẫn đang quay, con ngựa nhỏ cũng vẫn nâng lên hạ xuống.
Tống Hân Nghiên bị ép đến mức eo ngả về sau, trong tâm lơ lửng trên không trung.
Để mình không bị ngã xuống, cô chỉ có thể nắm chặt lấy quần áo của Tưởng Tử Hàn, không dám cử động.
Ý cười trong mắt Tưởng Tử Hàn càng đậm.
“Tư thế này rất tốt.” Anh khẽ nói, lại muốn hôn cô.
Tống Hân Nghiên mặt đỏ tía tai, vừa xấu hổ vừa tức giận.
Cô hung dữ quay đầu đi, tức hiện nói: “Tưởng Tử Hàn, cái đồ khốn này!”
Hung hăng đẩy anh ra, sau khi ngồi thẳng lên, định nhảy xuống.
Tưởng Tử Hàn thu lại ý cười, ôm chặt cô vào lòng: “Đừng tức giận với anh nữa.”
Anh khẽ nói: “Chuyện trước đây đều là anh không tốt. Hân Nghiên, tha thứ cho anh. Lúc trước là anh không đủ hiểu em, lại quá tự tin về bản thân mình, mới làm ra nhiều chuyện tổn thương em như vậy, cuối cùng đẩy em ra khỏi anh một cách dễ dàng, khiến em chịu nhiều cực khổ, chịu nhiều tổn thương, những điều này đều là anh không tốt. Em muốn trừng phạt anh, mắng anh, đánh anh, anh đều chịu, chỉ cần em đừng đẩy anh ra, cho anh một cơ hội, để anh hiểu em, chăm sóc em…”
Tất cả sự tức giận và giãy giụa của Tống Hân Nghiên đều biến mất trong những câu nói này: “Nên, anh đã tìm ai nghe ngóng chuyện của tôi.”
“Khương Thu Mộc, còn anh trai em nữa.”
Tưởng Tử Hàn buông lỏng ra rất nhiều, nhìn cô nói một cách nghiêm túc: “Còn có tất cả những người quen biết em ở Hải Thành.”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1055Quá khứ mà Tống Hân Nghiên vẫn luôn cảm thấy quá khứ chả có gì cả bị người khác nói ra với giọng điệu như vậy, không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác chua xót và tủi thân.Cô kìm nén cảm xúc, đột nhiên quay đầu lại: “Sao anh lại biết….”Mặt hai người cách nhau quá gần.Cô vừa quay đầu, hai má cọ vào nhau, môi trực tiếp hôn lên môi anh.Bầu không khí đột nhiên đông cứng lại, lúc này, hơi thở đan xen vào nhau.Trái tim Tưởng Tử Hàn đập lệch một nhịp, đầu hơi nghiêng qua, trực tiếp ngậm lấy đôi môi mà anh vẫn ngày đêm mong nhớ, hung hăng hôn lên.Tống Hân Nghiên sững sờ, lập tức giãy giụa.Tưởng Tử Hàn dùng lực ôm lấy hai tay cô, giữ chặt cô đang giãy giụa ở trong lòng.Tống Hân Nghiên thở gấp, đầu lui về sau, tránh nụ hôn của anh.Cô tránh, anh đuổi theo, hai người giống như chơi trò mèo đuổi chuột.Nhưng trò chơi này khiến người khác khó chịu.Tưởng Tử Hàn ôm chặt lấy cô, trực tiếp quay người cô lại.“Ah!”Cơ thể đột nhiên mất trọng lượng Tống Hân Nghiên kinh ngạc hét lên, theo bản năng nắm lấy quần áo của Tưởng Tử Hàn.Trong mắt Tưởng Tử Hàn lóe lên ý cười, đặt cô trở lại.Lúc cơ thể hai người rơi xuống, Tống Hân Nghiên và Tưởng Tử Hàn đã ngồi đối diện nhau.Vòng quay ngựa gỗ vẫn đang quay, con ngựa nhỏ cũng vẫn nâng lên hạ xuống.Tống Hân Nghiên bị ép đến mức eo ngả về sau, trong tâm lơ lửng trên không trung.Để mình không bị ngã xuống, cô chỉ có thể nắm chặt lấy quần áo của Tưởng Tử Hàn, không dám cử động.Ý cười trong mắt Tưởng Tử Hàn càng đậm.“Tư thế này rất tốt.” Anh khẽ nói, lại muốn hôn cô.Tống Hân Nghiên mặt đỏ tía tai, vừa xấu hổ vừa tức giận.Cô hung dữ quay đầu đi, tức hiện nói: “Tưởng Tử Hàn, cái đồ khốn này!”Hung hăng đẩy anh ra, sau khi ngồi thẳng lên, định nhảy xuống.Tưởng Tử Hàn thu lại ý cười, ôm chặt cô vào lòng: “Đừng tức giận với anh nữa.”Anh khẽ nói: “Chuyện trước đây đều là anh không tốt. Hân Nghiên, tha thứ cho anh. Lúc trước là anh không đủ hiểu em, lại quá tự tin về bản thân mình, mới làm ra nhiều chuyện tổn thương em như vậy, cuối cùng đẩy em ra khỏi anh một cách dễ dàng, khiến em chịu nhiều cực khổ, chịu nhiều tổn thương, những điều này đều là anh không tốt. Em muốn trừng phạt anh, mắng anh, đánh anh, anh đều chịu, chỉ cần em đừng đẩy anh ra, cho anh một cơ hội, để anh hiểu em, chăm sóc em…”Tất cả sự tức giận và giãy giụa của Tống Hân Nghiên đều biến mất trong những câu nói này: “Nên, anh đã tìm ai nghe ngóng chuyện của tôi.”“Khương Thu Mộc, còn anh trai em nữa.”Tưởng Tử Hàn buông lỏng ra rất nhiều, nhìn cô nói một cách nghiêm túc: “Còn có tất cả những người quen biết em ở Hải Thành.”