CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1069
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1069Thẩm Hoài Ngưng có hơi rụt rè, ánh mắt chất chứa sự trống rỗng đờ đẫn rơi trên mặt cô con gái: “Sau… sau này, sẽ giúp Nghiên Nghiên, trông con.”Khóe mắt Tống Hân Nghiên ướt đẫm, nhưng miệng cô lại cười.Cô cũng nắm chặt tay mẹ mình, ngẩng đầu mỉm cười nhìn bà: “Đúng rồi, cho nên mẹ nhất định phải mau chóng khỏe lại. Những bác sĩ này sẽ không làm tổn thương mẹ đâu, bọn họ chỉ giúp mẹ đánh bay con quái vật ở bên trong cơ thể mẹ. Sau khi bên trong cơ thể của mẹ hết quái vật rồi thì cháu ngoại sẽ không sợ hãi nữa.”Thẩm Hoài Ngưng đối mắt với Tống Hân Nghiên, ánh mắt vẫn vô hồn như vậy, còn có chút bệ rạc, lực trên tay khẽ lỏng ra nhưng vẫn đang kiên trì.Sự ỷ lại của mẹ cô suýt chút nữa khiến Tống Hân Nghiên òa khóc.“Giáo sư Ellis, nếu mẹ của cháu chống cự việc trị liệu, có thể xin mọi người…”“Cô Tống.” Ellis bình tĩnh ngắt lời cô: “Tất cả các bệnh thần kinh, nếu muốn được bình thường, muốn được hồi phục thì bắt buộc phải mở lại những vết thương ấy ra.”Tống Hân Nghiên không nói nốt vế sau nữa.Cô cúi đầu, đau lòng nhìn Thẩm Hoài Ngưng.Thẩm Hoài Ngưng ngây ngô ngơ ngác nhìn cô rồi cười.Ellis dặn dò hai bác sĩ nữ chuyên về tâm lý tiến hành giao lưu khơi thông với Thẩm Hoài Ngưng.Hai người mới nói thầm với Thẩm Hoài Ngưng mấy câu.Khuôn mặt ngơ ngác cứng ngắc của Thẩm Hoài Ngưng dần dần có chút cảm xúc.Bà luyến tiếc nhìn con gái, cuối cùng cũng buông tay.Hai bác sĩ nhanh chóng đẩy Thẩm Hoài Ngưng vào.Nhìn thấy mẹ dứt khoát buông tay như vậy, bỗng dưng Tống Hân Nghiên lại không thể chấp nhận được.Cô bất giác muốn đuổi theo, nhưng mới đi được hai bước đã bị Tưởng Tử Hàn níu cánh tay lại.Ban nãy vì tránh Thẩm Hoài Ngưng nên anh luôn trốn sau cái cây.Tưởng Tử Hàn kéo cô về, ôm vào lòng: “Ellis là chuyên gia ở lĩnh vực này, không có ai chuyên nghiệp hơn ông ấy cả. Nếu đã quyết định đưa dì tới đây thì em nên hạ quyết tâm, chuẩn bị tâm lý sẽ phải buông tay.”Tống Hân Nghiên khó chịu đứng nép trong lòng anh, không nói gì.Tưởng Tử Hàn khẽ khàng vuốt mái tóc mềm mại của người con gái nhỏ trong lòng: “Yên tâm đi, ở đây còn an toàn hơn bệnh viện Quân khu thủ đô. Dì sẽ nhận được sự chăm sóc và chữa trị tốt nhất.”Thẩm Hoài Ngưng đã được các y tá đẩy vào trong tòa nội trú.Cửa kính của tòa nội trú đã đóng lại, tiếng máy móc điện tử “Cành cạch” vang lên, khóa cửa lại.Giọng tiếng Anh của người máy truyền tới: “Đi vào xin hãy quẹt thẻ…”Cho tới khi ra khỏi bệnh viện, lên xe rồi, cảm xúc của Tống Hân Nghiên mới dần bình tĩnh lại sau khi chia tay với mẹ mình.Cô nhìn Tưởng Tử Hàn đang lái xe: “Chúng ta đi đâu đây?”Tưởng Tử Hàn nhìn thẳng về phía trước: “Đi tìm ba anh.”Đi tìm người đàn ông vốn nên qua đời rồi, Tưởng Khải Chính!
CHƯƠNG 1069
Thẩm Hoài Ngưng có hơi rụt rè, ánh mắt chất chứa sự trống rỗng đờ đẫn rơi trên mặt cô con gái: “Sau… sau này, sẽ giúp Nghiên Nghiên, trông con.”
Khóe mắt Tống Hân Nghiên ướt đẫm, nhưng miệng cô lại cười.
Cô cũng nắm chặt tay mẹ mình, ngẩng đầu mỉm cười nhìn bà: “Đúng rồi, cho nên mẹ nhất định phải mau chóng khỏe lại. Những bác sĩ này sẽ không làm tổn thương mẹ đâu, bọn họ chỉ giúp mẹ đánh bay con quái vật ở bên trong cơ thể mẹ. Sau khi bên trong cơ thể của mẹ hết quái vật rồi thì cháu ngoại sẽ không sợ hãi nữa.”
Thẩm Hoài Ngưng đối mắt với Tống Hân Nghiên, ánh mắt vẫn vô hồn như vậy, còn có chút bệ rạc, lực trên tay khẽ lỏng ra nhưng vẫn đang kiên trì.
Sự ỷ lại của mẹ cô suýt chút nữa khiến Tống Hân Nghiên òa khóc.
“Giáo sư Ellis, nếu mẹ của cháu chống cự việc trị liệu, có thể xin mọi người…”
“Cô Tống.” Ellis bình tĩnh ngắt lời cô: “Tất cả các bệnh thần kinh, nếu muốn được bình thường, muốn được hồi phục thì bắt buộc phải mở lại những vết thương ấy ra.”
Tống Hân Nghiên không nói nốt vế sau nữa.
Cô cúi đầu, đau lòng nhìn Thẩm Hoài Ngưng.
Thẩm Hoài Ngưng ngây ngô ngơ ngác nhìn cô rồi cười.
Ellis dặn dò hai bác sĩ nữ chuyên về tâm lý tiến hành giao lưu khơi thông với Thẩm Hoài Ngưng.
Hai người mới nói thầm với Thẩm Hoài Ngưng mấy câu.
Khuôn mặt ngơ ngác cứng ngắc của Thẩm Hoài Ngưng dần dần có chút cảm xúc.
Bà luyến tiếc nhìn con gái, cuối cùng cũng buông tay.
Hai bác sĩ nhanh chóng đẩy Thẩm Hoài Ngưng vào.
Nhìn thấy mẹ dứt khoát buông tay như vậy, bỗng dưng Tống Hân Nghiên lại không thể chấp nhận được.
Cô bất giác muốn đuổi theo, nhưng mới đi được hai bước đã bị Tưởng Tử Hàn níu cánh tay lại.
Ban nãy vì tránh Thẩm Hoài Ngưng nên anh luôn trốn sau cái cây.
Tưởng Tử Hàn kéo cô về, ôm vào lòng: “Ellis là chuyên gia ở lĩnh vực này, không có ai chuyên nghiệp hơn ông ấy cả. Nếu đã quyết định đưa dì tới đây thì em nên hạ quyết tâm, chuẩn bị tâm lý sẽ phải buông tay.”
Tống Hân Nghiên khó chịu đứng nép trong lòng anh, không nói gì.
Tưởng Tử Hàn khẽ khàng vuốt mái tóc mềm mại của người con gái nhỏ trong lòng: “Yên tâm đi, ở đây còn an toàn hơn bệnh viện Quân khu thủ đô. Dì sẽ nhận được sự chăm sóc và chữa trị tốt nhất.”
Thẩm Hoài Ngưng đã được các y tá đẩy vào trong tòa nội trú.
Cửa kính của tòa nội trú đã đóng lại, tiếng máy móc điện tử “Cành cạch” vang lên, khóa cửa lại.
Giọng tiếng Anh của người máy truyền tới: “Đi vào xin hãy quẹt thẻ…”
Cho tới khi ra khỏi bệnh viện, lên xe rồi, cảm xúc của Tống Hân Nghiên mới dần bình tĩnh lại sau khi chia tay với mẹ mình.
Cô nhìn Tưởng Tử Hàn đang lái xe: “Chúng ta đi đâu đây?”
Tưởng Tử Hàn nhìn thẳng về phía trước: “Đi tìm ba anh.”
Đi tìm người đàn ông vốn nên qua đời rồi, Tưởng Khải Chính!
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1069Thẩm Hoài Ngưng có hơi rụt rè, ánh mắt chất chứa sự trống rỗng đờ đẫn rơi trên mặt cô con gái: “Sau… sau này, sẽ giúp Nghiên Nghiên, trông con.”Khóe mắt Tống Hân Nghiên ướt đẫm, nhưng miệng cô lại cười.Cô cũng nắm chặt tay mẹ mình, ngẩng đầu mỉm cười nhìn bà: “Đúng rồi, cho nên mẹ nhất định phải mau chóng khỏe lại. Những bác sĩ này sẽ không làm tổn thương mẹ đâu, bọn họ chỉ giúp mẹ đánh bay con quái vật ở bên trong cơ thể mẹ. Sau khi bên trong cơ thể của mẹ hết quái vật rồi thì cháu ngoại sẽ không sợ hãi nữa.”Thẩm Hoài Ngưng đối mắt với Tống Hân Nghiên, ánh mắt vẫn vô hồn như vậy, còn có chút bệ rạc, lực trên tay khẽ lỏng ra nhưng vẫn đang kiên trì.Sự ỷ lại của mẹ cô suýt chút nữa khiến Tống Hân Nghiên òa khóc.“Giáo sư Ellis, nếu mẹ của cháu chống cự việc trị liệu, có thể xin mọi người…”“Cô Tống.” Ellis bình tĩnh ngắt lời cô: “Tất cả các bệnh thần kinh, nếu muốn được bình thường, muốn được hồi phục thì bắt buộc phải mở lại những vết thương ấy ra.”Tống Hân Nghiên không nói nốt vế sau nữa.Cô cúi đầu, đau lòng nhìn Thẩm Hoài Ngưng.Thẩm Hoài Ngưng ngây ngô ngơ ngác nhìn cô rồi cười.Ellis dặn dò hai bác sĩ nữ chuyên về tâm lý tiến hành giao lưu khơi thông với Thẩm Hoài Ngưng.Hai người mới nói thầm với Thẩm Hoài Ngưng mấy câu.Khuôn mặt ngơ ngác cứng ngắc của Thẩm Hoài Ngưng dần dần có chút cảm xúc.Bà luyến tiếc nhìn con gái, cuối cùng cũng buông tay.Hai bác sĩ nhanh chóng đẩy Thẩm Hoài Ngưng vào.Nhìn thấy mẹ dứt khoát buông tay như vậy, bỗng dưng Tống Hân Nghiên lại không thể chấp nhận được.Cô bất giác muốn đuổi theo, nhưng mới đi được hai bước đã bị Tưởng Tử Hàn níu cánh tay lại.Ban nãy vì tránh Thẩm Hoài Ngưng nên anh luôn trốn sau cái cây.Tưởng Tử Hàn kéo cô về, ôm vào lòng: “Ellis là chuyên gia ở lĩnh vực này, không có ai chuyên nghiệp hơn ông ấy cả. Nếu đã quyết định đưa dì tới đây thì em nên hạ quyết tâm, chuẩn bị tâm lý sẽ phải buông tay.”Tống Hân Nghiên khó chịu đứng nép trong lòng anh, không nói gì.Tưởng Tử Hàn khẽ khàng vuốt mái tóc mềm mại của người con gái nhỏ trong lòng: “Yên tâm đi, ở đây còn an toàn hơn bệnh viện Quân khu thủ đô. Dì sẽ nhận được sự chăm sóc và chữa trị tốt nhất.”Thẩm Hoài Ngưng đã được các y tá đẩy vào trong tòa nội trú.Cửa kính của tòa nội trú đã đóng lại, tiếng máy móc điện tử “Cành cạch” vang lên, khóa cửa lại.Giọng tiếng Anh của người máy truyền tới: “Đi vào xin hãy quẹt thẻ…”Cho tới khi ra khỏi bệnh viện, lên xe rồi, cảm xúc của Tống Hân Nghiên mới dần bình tĩnh lại sau khi chia tay với mẹ mình.Cô nhìn Tưởng Tử Hàn đang lái xe: “Chúng ta đi đâu đây?”Tưởng Tử Hàn nhìn thẳng về phía trước: “Đi tìm ba anh.”Đi tìm người đàn ông vốn nên qua đời rồi, Tưởng Khải Chính!