Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1091

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1091Bước chân Tống Hân Nghiên chợt khựng lại, ánh mắt đơ ra nhìn vào bên trong qua cửa kính.Cố Vũ Tùng cũng dừng theo.Anh thuận theo ánh mắt của cô, bất giác nhìn vào trong.Bên trong phòng bệnh.Tưởng Tử Hàn nửa nằm trên giường bệnh.Sở Thu Khánh bưng một cái bát, trên mặt là nụ cười dịu dàng.Cô ta bón từng thìa cho Tưởng Tử Hàn.Mà Tưởng Tử Hàn lại đang khẽ chau mày, như thể không thích đồ ăn trong bát nhưng lại cũng không từ chối.Cô ta bón, anh ngoan ngoãn ăn, cảnh tượng yên tĩnh lại ấm áp.Tống Hân Nghiên đờ ra, trên mặt như bị ai mạnh mẽ tát một cái!Đau đớn, ghen tị, khó chịu, tất cả lần lượt dồn lên.Cố Vũ Tùng cũng rối bời bời.Rốt cuộc anh Hàn bị sao thế!Rõ ràng anh chỉ quên mất ký ức liên quan tới Tống Hân Nghiên thôi mà, bây giờ lại ở cùng với Sở Thu Khánh là sao đây!Anh vội vàng giải thích: “Chị dâu, chị đừng để ở trong lòng, não của anh Hàn bị k1ch thích, còn hơi loạn nữa, không được tỉnh táo lắm. Lúc chị mới ngất đi, tôi có hỏi chuyên gia rồi, chuyên gia nói tình trạng của anh ấy là trước kia quan tâm ai nhất thì bây giờ quên người ấy nhiều nhất. Chúng tôi kiểm tra cho anh ấy rồi, anh ấy thực sự chỉ quên mỗi chị thôi. Sở Thu Khánh là người chẳng quan trọng gì với anh ấy cả, bây giờ đối với anh ấy chắc hẳn là người quen biết từ lúc bé thôi…”Não của Tống Hân Nghiên chợt đờ ra, cơ thể lại loạng choạng không vững.Cố Vũ Tùng bị dọa tới mức tim nhảy cả lên họng, vội vàng đỡ lấy cô: “Không sao chứ? Chúng ta vẫn nên quay về nghỉ ngơi đi, chị cho anh Hàn chút thời gian khôi phục, chắc chắn anh ấy sẽ có thể mau chóng nhớ ra chị…”Trên khuôn mặt của Tống Hân Nghiên tái nhợt chẳng còn chút huyết sắc nào.Trong tim như bị vô số cây kim c ắm vào, đau tới mức tê tái.Trong phòng bệnh.Tưởng Tử Hàn ăn được kha khá rồi, thẳng tay đẩy cái thìa Sở Thu Khánh định bón tiếp tới: “Được rồi, em vất vả rồi.”Sở Thu Khánh dịu dàng mỉm cười đặt bát xuống, cầm lấy chiếc khăn nóng đặt bên cạnh hộp giữ nhiệt lên rồi lau miệng cho Tưởng Tử Hàn: “Chúng ta là vợ chồng, anh bị thương nhập viện, em chăm sóc anh là bổn phận của em, nào cần anh nói cảm ơn.”Tưởng Tử Hàn nghe vậy, đôi mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm Sở Thu Khánh mấy giây.“Xin lỗi, anh quên mất một vài chuyện, chỉ nhớ vợ của anh là Sở Thu Khánh, hình như bọn anh đã từng cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, nhưng anh không nhớ rõ cô ấy trông như nào cả…”Sở Thu Khánh hoàn toàn yên tâm, dịu dàng cười hờn dỗi nói: “May là anh còn nhớ tên của em, không quên mất ký ức quan trọng nhất.”Cô ta nắm lấy tay Tưởng Tử Hàn: “Tử Hàn, em là Sở Thu Khánh đây.”Xúc cảm ở lòng bàn tay vừa xa lạ lại vừa phản cảm.

CHƯƠNG 1091

Bước chân Tống Hân Nghiên chợt khựng lại, ánh mắt đơ ra nhìn vào bên trong qua cửa kính.

Cố Vũ Tùng cũng dừng theo.

Anh thuận theo ánh mắt của cô, bất giác nhìn vào trong.

Bên trong phòng bệnh.

Tưởng Tử Hàn nửa nằm trên giường bệnh.

Sở Thu Khánh bưng một cái bát, trên mặt là nụ cười dịu dàng.

Cô ta bón từng thìa cho Tưởng Tử Hàn.

Mà Tưởng Tử Hàn lại đang khẽ chau mày, như thể không thích đồ ăn trong bát nhưng lại cũng không từ chối.

Cô ta bón, anh ngoan ngoãn ăn, cảnh tượng yên tĩnh lại ấm áp.

Tống Hân Nghiên đờ ra, trên mặt như bị ai mạnh mẽ tát một cái!

Đau đớn, ghen tị, khó chịu, tất cả lần lượt dồn lên.

Cố Vũ Tùng cũng rối bời bời.

Rốt cuộc anh Hàn bị sao thế!

Rõ ràng anh chỉ quên mất ký ức liên quan tới Tống Hân Nghiên thôi mà, bây giờ lại ở cùng với Sở Thu Khánh là sao đây!

Anh vội vàng giải thích: “Chị dâu, chị đừng để ở trong lòng, não của anh Hàn bị k1ch thích, còn hơi loạn nữa, không được tỉnh táo lắm. Lúc chị mới ngất đi, tôi có hỏi chuyên gia rồi, chuyên gia nói tình trạng của anh ấy là trước kia quan tâm ai nhất thì bây giờ quên người ấy nhiều nhất. Chúng tôi kiểm tra cho anh ấy rồi, anh ấy thực sự chỉ quên mỗi chị thôi. Sở Thu Khánh là người chẳng quan trọng gì với anh ấy cả, bây giờ đối với anh ấy chắc hẳn là người quen biết từ lúc bé thôi…”

Não của Tống Hân Nghiên chợt đờ ra, cơ thể lại loạng choạng không vững.

Cố Vũ Tùng bị dọa tới mức tim nhảy cả lên họng, vội vàng đỡ lấy cô: “Không sao chứ? Chúng ta vẫn nên quay về nghỉ ngơi đi, chị cho anh Hàn chút thời gian khôi phục, chắc chắn anh ấy sẽ có thể mau chóng nhớ ra chị…”

Trên khuôn mặt của Tống Hân Nghiên tái nhợt chẳng còn chút huyết sắc nào.

Trong tim như bị vô số cây kim c ắm vào, đau tới mức tê tái.

Trong phòng bệnh.

Tưởng Tử Hàn ăn được kha khá rồi, thẳng tay đẩy cái thìa Sở Thu Khánh định bón tiếp tới: “Được rồi, em vất vả rồi.”

Sở Thu Khánh dịu dàng mỉm cười đặt bát xuống, cầm lấy chiếc khăn nóng đặt bên cạnh hộp giữ nhiệt lên rồi lau miệng cho Tưởng Tử Hàn: “Chúng ta là vợ chồng, anh bị thương nhập viện, em chăm sóc anh là bổn phận của em, nào cần anh nói cảm ơn.”

Tưởng Tử Hàn nghe vậy, đôi mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm Sở Thu Khánh mấy giây.

“Xin lỗi, anh quên mất một vài chuyện, chỉ nhớ vợ của anh là Sở Thu Khánh, hình như bọn anh đã từng cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, nhưng anh không nhớ rõ cô ấy trông như nào cả…”

Sở Thu Khánh hoàn toàn yên tâm, dịu dàng cười hờn dỗi nói: “May là anh còn nhớ tên của em, không quên mất ký ức quan trọng nhất.”

Cô ta nắm lấy tay Tưởng Tử Hàn: “Tử Hàn, em là Sở Thu Khánh đây.”

Xúc cảm ở lòng bàn tay vừa xa lạ lại vừa phản cảm.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1091Bước chân Tống Hân Nghiên chợt khựng lại, ánh mắt đơ ra nhìn vào bên trong qua cửa kính.Cố Vũ Tùng cũng dừng theo.Anh thuận theo ánh mắt của cô, bất giác nhìn vào trong.Bên trong phòng bệnh.Tưởng Tử Hàn nửa nằm trên giường bệnh.Sở Thu Khánh bưng một cái bát, trên mặt là nụ cười dịu dàng.Cô ta bón từng thìa cho Tưởng Tử Hàn.Mà Tưởng Tử Hàn lại đang khẽ chau mày, như thể không thích đồ ăn trong bát nhưng lại cũng không từ chối.Cô ta bón, anh ngoan ngoãn ăn, cảnh tượng yên tĩnh lại ấm áp.Tống Hân Nghiên đờ ra, trên mặt như bị ai mạnh mẽ tát một cái!Đau đớn, ghen tị, khó chịu, tất cả lần lượt dồn lên.Cố Vũ Tùng cũng rối bời bời.Rốt cuộc anh Hàn bị sao thế!Rõ ràng anh chỉ quên mất ký ức liên quan tới Tống Hân Nghiên thôi mà, bây giờ lại ở cùng với Sở Thu Khánh là sao đây!Anh vội vàng giải thích: “Chị dâu, chị đừng để ở trong lòng, não của anh Hàn bị k1ch thích, còn hơi loạn nữa, không được tỉnh táo lắm. Lúc chị mới ngất đi, tôi có hỏi chuyên gia rồi, chuyên gia nói tình trạng của anh ấy là trước kia quan tâm ai nhất thì bây giờ quên người ấy nhiều nhất. Chúng tôi kiểm tra cho anh ấy rồi, anh ấy thực sự chỉ quên mỗi chị thôi. Sở Thu Khánh là người chẳng quan trọng gì với anh ấy cả, bây giờ đối với anh ấy chắc hẳn là người quen biết từ lúc bé thôi…”Não của Tống Hân Nghiên chợt đờ ra, cơ thể lại loạng choạng không vững.Cố Vũ Tùng bị dọa tới mức tim nhảy cả lên họng, vội vàng đỡ lấy cô: “Không sao chứ? Chúng ta vẫn nên quay về nghỉ ngơi đi, chị cho anh Hàn chút thời gian khôi phục, chắc chắn anh ấy sẽ có thể mau chóng nhớ ra chị…”Trên khuôn mặt của Tống Hân Nghiên tái nhợt chẳng còn chút huyết sắc nào.Trong tim như bị vô số cây kim c ắm vào, đau tới mức tê tái.Trong phòng bệnh.Tưởng Tử Hàn ăn được kha khá rồi, thẳng tay đẩy cái thìa Sở Thu Khánh định bón tiếp tới: “Được rồi, em vất vả rồi.”Sở Thu Khánh dịu dàng mỉm cười đặt bát xuống, cầm lấy chiếc khăn nóng đặt bên cạnh hộp giữ nhiệt lên rồi lau miệng cho Tưởng Tử Hàn: “Chúng ta là vợ chồng, anh bị thương nhập viện, em chăm sóc anh là bổn phận của em, nào cần anh nói cảm ơn.”Tưởng Tử Hàn nghe vậy, đôi mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm Sở Thu Khánh mấy giây.“Xin lỗi, anh quên mất một vài chuyện, chỉ nhớ vợ của anh là Sở Thu Khánh, hình như bọn anh đã từng cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, nhưng anh không nhớ rõ cô ấy trông như nào cả…”Sở Thu Khánh hoàn toàn yên tâm, dịu dàng cười hờn dỗi nói: “May là anh còn nhớ tên của em, không quên mất ký ức quan trọng nhất.”Cô ta nắm lấy tay Tưởng Tử Hàn: “Tử Hàn, em là Sở Thu Khánh đây.”Xúc cảm ở lòng bàn tay vừa xa lạ lại vừa phản cảm.

Chương 1091