CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1106
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1106Tuyệt đối không bao giờ!Điều chỉnh cảm xúc lại xong, Tống Hân Nghiên xách bồn ngâm chân vào trong phòng tắm lấy nước, để túi thuốc bắc ngâm chân vào, sau đó ngồi xuống sô pha rồi đặt chân vào trong bồn ngâm.Cô nhớ lại vừa rồi Cố Vũ Tùng nói Tưởng Tử Hàn đã từng tự mình thử vô số bồn ngâm chân, dường như đã thử hết tất cả chức năng trong bồn ngâm chân một lần, cứ như thể đang chết lặng tự hành hạ bản thân vậy.Cô thử ngâm được một hồi, đôi mắt bắt đầu trở nên ươn ướt.Tống Hân Nghiên không kìm nổi nghẹn ngào: “Tưởng Tử Hàn, anh yên tâm, sau này em sẽ quý trọng thân thể của mình, em sẽ tự chăm sóc cho bản thân. Anh cũng phải chăm sóc cho mình đấy…”Chúng ta đều phải khỏe mạnh, cùng nhau… đầu bạc đến già.Cô vừa ngâm chân vừa lấy điện thoại ra, đăng nhập vào trang blog đã lâu rồi chưa vào.Không phải anh từng xem blog của cô sao?Được, vậy cô sẽ viết tiếp.Một ngày nào đó trong tương lai, anh có thể đọc tiếp……Hôm sau.Trời vừa tờ mờ sáng, chuông cửa đã reo lên.Tống Hân Nghiên xoa đôi mắt sưng húp đi ra mở cửa: “Anh trai?”Cô kinh ngạc: “Sao anh lại tới…” đây.Cô còn chưa nói hết thì đã bị Tống Dương Minh ôm chặt vào lòng.Anh ấy thở hổn hển, trên người mang theo hơi lạnh của bên ngoài, thân thể cứng ngắc run rẩy ôm lấy Tống Hân Nghiên.Tống Hân Nghiên sửng sốt, đứng yên tại chỗ.Tống Dương Minh ổn định cảm xúc xong mới buông cô ra, đôi mắt đỏ ngầu đánh giá cô từ trên xuống dưới: “Em không sao chứ? Trên người có bị thương chỗ nào không? Có khó chịu ở đâu không?”Tống Hân Nghiên bỗng cảm thấy lòng mình chua xót.Nhất định cô đã khiến anh bị dọa sợ rồi.“Em không sao.”Cô mỉm cười rồi dẫn anh vào nhà, sau đó lại xoay một vòng trước mặt Tống Dương Minh: “Anh có muốn để em chạy nhảy hai vòng chứng minh với anh không?”Còn có thể nghịch ngợm thế này thì xem ra đúng là không sao rồi.Tống Dương Minh thở phào một hơi thật dài, giọng khàn khàn: “Không sao là tốt rồi.”Tống Hân Nghiên nghi ngờ nhìn anh: “Anh trai, sao anh biết chỗ chúng em xảy ra chuyện?”“Tô Thần Nam và Lục Minh Hạo đã đến tìm anh. Bọn em vừa xảy ra chuyện ở bên này là Cố Vũ Tùng đã báo tin cho họ ngay.”Tống Hân Nghiên vừa suy nghĩ đã hiểu ngay mọi chuyện thế nào.Bọn họ phải ở lại đây một khoảng thời gian rất dài.
CHƯƠNG 1106
Tuyệt đối không bao giờ!
Điều chỉnh cảm xúc lại xong, Tống Hân Nghiên xách bồn ngâm chân vào trong phòng tắm lấy nước, để túi thuốc bắc ngâm chân vào, sau đó ngồi xuống sô pha rồi đặt chân vào trong bồn ngâm.
Cô nhớ lại vừa rồi Cố Vũ Tùng nói Tưởng Tử Hàn đã từng tự mình thử vô số bồn ngâm chân, dường như đã thử hết tất cả chức năng trong bồn ngâm chân một lần, cứ như thể đang chết lặng tự hành hạ bản thân vậy.
Cô thử ngâm được một hồi, đôi mắt bắt đầu trở nên ươn ướt.
Tống Hân Nghiên không kìm nổi nghẹn ngào: “Tưởng Tử Hàn, anh yên tâm, sau này em sẽ quý trọng thân thể của mình, em sẽ tự chăm sóc cho bản thân. Anh cũng phải chăm sóc cho mình đấy…”
Chúng ta đều phải khỏe mạnh, cùng nhau… đầu bạc đến già.
Cô vừa ngâm chân vừa lấy điện thoại ra, đăng nhập vào trang blog đã lâu rồi chưa vào.
Không phải anh từng xem blog của cô sao?
Được, vậy cô sẽ viết tiếp.
Một ngày nào đó trong tương lai, anh có thể đọc tiếp…
…
Hôm sau.
Trời vừa tờ mờ sáng, chuông cửa đã reo lên.
Tống Hân Nghiên xoa đôi mắt sưng húp đi ra mở cửa: “Anh trai?”
Cô kinh ngạc: “Sao anh lại tới…” đây.
Cô còn chưa nói hết thì đã bị Tống Dương Minh ôm chặt vào lòng.
Anh ấy thở hổn hển, trên người mang theo hơi lạnh của bên ngoài, thân thể cứng ngắc run rẩy ôm lấy Tống Hân Nghiên.
Tống Hân Nghiên sửng sốt, đứng yên tại chỗ.
Tống Dương Minh ổn định cảm xúc xong mới buông cô ra, đôi mắt đỏ ngầu đánh giá cô từ trên xuống dưới: “Em không sao chứ? Trên người có bị thương chỗ nào không? Có khó chịu ở đâu không?”
Tống Hân Nghiên bỗng cảm thấy lòng mình chua xót.
Nhất định cô đã khiến anh bị dọa sợ rồi.
“Em không sao.”
Cô mỉm cười rồi dẫn anh vào nhà, sau đó lại xoay một vòng trước mặt Tống Dương Minh: “Anh có muốn để em chạy nhảy hai vòng chứng minh với anh không?”
Còn có thể nghịch ngợm thế này thì xem ra đúng là không sao rồi.
Tống Dương Minh thở phào một hơi thật dài, giọng khàn khàn: “Không sao là tốt rồi.”
Tống Hân Nghiên nghi ngờ nhìn anh: “Anh trai, sao anh biết chỗ chúng em xảy ra chuyện?”
“Tô Thần Nam và Lục Minh Hạo đã đến tìm anh. Bọn em vừa xảy ra chuyện ở bên này là Cố Vũ Tùng đã báo tin cho họ ngay.”
Tống Hân Nghiên vừa suy nghĩ đã hiểu ngay mọi chuyện thế nào.
Bọn họ phải ở lại đây một khoảng thời gian rất dài.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1106Tuyệt đối không bao giờ!Điều chỉnh cảm xúc lại xong, Tống Hân Nghiên xách bồn ngâm chân vào trong phòng tắm lấy nước, để túi thuốc bắc ngâm chân vào, sau đó ngồi xuống sô pha rồi đặt chân vào trong bồn ngâm.Cô nhớ lại vừa rồi Cố Vũ Tùng nói Tưởng Tử Hàn đã từng tự mình thử vô số bồn ngâm chân, dường như đã thử hết tất cả chức năng trong bồn ngâm chân một lần, cứ như thể đang chết lặng tự hành hạ bản thân vậy.Cô thử ngâm được một hồi, đôi mắt bắt đầu trở nên ươn ướt.Tống Hân Nghiên không kìm nổi nghẹn ngào: “Tưởng Tử Hàn, anh yên tâm, sau này em sẽ quý trọng thân thể của mình, em sẽ tự chăm sóc cho bản thân. Anh cũng phải chăm sóc cho mình đấy…”Chúng ta đều phải khỏe mạnh, cùng nhau… đầu bạc đến già.Cô vừa ngâm chân vừa lấy điện thoại ra, đăng nhập vào trang blog đã lâu rồi chưa vào.Không phải anh từng xem blog của cô sao?Được, vậy cô sẽ viết tiếp.Một ngày nào đó trong tương lai, anh có thể đọc tiếp……Hôm sau.Trời vừa tờ mờ sáng, chuông cửa đã reo lên.Tống Hân Nghiên xoa đôi mắt sưng húp đi ra mở cửa: “Anh trai?”Cô kinh ngạc: “Sao anh lại tới…” đây.Cô còn chưa nói hết thì đã bị Tống Dương Minh ôm chặt vào lòng.Anh ấy thở hổn hển, trên người mang theo hơi lạnh của bên ngoài, thân thể cứng ngắc run rẩy ôm lấy Tống Hân Nghiên.Tống Hân Nghiên sửng sốt, đứng yên tại chỗ.Tống Dương Minh ổn định cảm xúc xong mới buông cô ra, đôi mắt đỏ ngầu đánh giá cô từ trên xuống dưới: “Em không sao chứ? Trên người có bị thương chỗ nào không? Có khó chịu ở đâu không?”Tống Hân Nghiên bỗng cảm thấy lòng mình chua xót.Nhất định cô đã khiến anh bị dọa sợ rồi.“Em không sao.”Cô mỉm cười rồi dẫn anh vào nhà, sau đó lại xoay một vòng trước mặt Tống Dương Minh: “Anh có muốn để em chạy nhảy hai vòng chứng minh với anh không?”Còn có thể nghịch ngợm thế này thì xem ra đúng là không sao rồi.Tống Dương Minh thở phào một hơi thật dài, giọng khàn khàn: “Không sao là tốt rồi.”Tống Hân Nghiên nghi ngờ nhìn anh: “Anh trai, sao anh biết chỗ chúng em xảy ra chuyện?”“Tô Thần Nam và Lục Minh Hạo đã đến tìm anh. Bọn em vừa xảy ra chuyện ở bên này là Cố Vũ Tùng đã báo tin cho họ ngay.”Tống Hân Nghiên vừa suy nghĩ đã hiểu ngay mọi chuyện thế nào.Bọn họ phải ở lại đây một khoảng thời gian rất dài.