Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1109

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1109Chúc Minh Đức ở bên cạnh bổ sung thêm: “Ngay cả bây giờ, lúc cô Tống xuất hiện, cảm xúc của sếp cũng dao động mạnh mẽ hơn nhiều so với khi ở cùng cô Sở.”Tuy rằng bây giờ cứ nhìn thấy cô Tống thì sẽ tức giận chán ghét.Chúc Minh Đức nói ra suy nghĩ của mình: “Cho nên tôi cảm thấy, có lẽ bây giờ sếp thật sự chỉ là trí nhớ hỗn loạn thôi.”Tô Thần Nam nghe xong liền trầm ngâm: “Cũng có nghĩa là, bây giờ chỉ có thể tùy theo anh ấy, để trí nhớ của anh ấy từ từ ổn định, khôi phục lại?”Cố Vũ Tùng gật đầu: “Tôi đã tìm mấy người bạn là chuyên gia về khoa não tới khám giúp rồi, bọn họ cũng bó tay với tình trạng hiện tại của anh Hàn, tạm thời chỉ có thể hy vọng anh ấy tự mình khôi phục lại thôi, nhưng tiền đề là cố gắng để anh ấy giữ tâm trạng vui vẻ…”Mấy người đang nói chuyện thì Sở Thu Khánh tới.Cô ta cao ngạo gật đầu với mấy người, đi lướt qua bên người bọn họ rồi kiêu căng đi vào phòng bệnh.Thấy cô ta như vậy, lửa giận trong lòng lập tức sôi trào.Mấy ngày nay người phụ nữ này cậy có anh Hàn chiều chuộng cô ta mà càng ngày càng coi thường bọn họ.Cửa phòng bệnh đóng lại.Tô Thần Nam vô thức đi tới trước cửa, nhìn hai người tương tác với nhau ở bên trong qua cửa kính.Sở Thu Khánh đi vào phòng bệnh với ban nãy như hai người khác nhau.Cô ta cười ấm áp, thấp giọng chậm rãi nói gì đó với Tưởng Tử Hàn.Vẻ mặt Tưởng Tử Hàn lạnh nhạt, nhưng lúc cô ta nói dứt lời thì gật đầu, coi như đáp lại.Tô Thần Nam trầm ngâm nhìn cảnh đó, lạnh nhạt nói: “Cũng không phải là hoàn toàn không có cách.”Mấy người Cố Vũ Tùng đột nhiên quay phắt sang nhìn anh ta.“Cách gì?!”Tô Thần Nam thu lại tầm mắt, trầm giọng nói: “Cho dù là cách gì cũng phải đợi vết thương của Tử Hàn khỏi sau đó xuất viện rồi hẵng tính.”Anh ta quay đầu lại nhìn Cố Vũ Tùng: “Bên phía Tống Hân Nghiên đã ổn định hết chưa?”Cố Vũ Tùng gật đầu: “Cô ấy là cục cưng nơi đầu quả tim anh Hàn mà, bây giờ tôi chỉ thiếu điều cung phụng cô ấy như bà tổ thôi. Ai biết được ngày nào đó anh Hàn đột nhiên khỏe lại, tới lúc đó nếu như cô ấy có vấn đề gì, anh Hàn có thể bỏ qua cho tôi được chắc!”Lục Minh Hạo đồng cảm vỗ vỗ đầu vai anh ta: “Cho dù lão Tưởng có khỏe lại hay không, Tống Hân Nghiên đều là người phụ nữ của anh ấy. Có thêm cô ấy cũng không phải không nuôi được. Tóm lại, cứ chăm sóc cho cô ấy trắng trẻo mập mạp đi, không cầu có công, chỉ mong không lỗi thôi.”Cố Vũ Tùng quắc mắt sang lườm: “Cái này còn cần cậu phải nói à? Quan trọng là bây giờ phải làm sao đây?”Anh ta vô thức nhìn Tô Thần Nam.Anh ta là người bình tĩnh trầm ổn nhất trong mấy anh em bọn họ, người đã từng trải qua tình cảm, suy nghĩ cũng chu đáo nhất.Tô Thần Nam liếc mắt nhìn tình hình trong phòng bệnh, suy nghĩ rồi nói: “Tạm thời đừng để Tống Hân Nghiên đến đây, đợi có cơ hội thích hợp rồi tính.”Mấy người Cố Vũ Tùng cũng thò đầu nhìn vào phòng bệnh.

CHƯƠNG 1109

Chúc Minh Đức ở bên cạnh bổ sung thêm: “Ngay cả bây giờ, lúc cô Tống xuất hiện, cảm xúc của sếp cũng dao động mạnh mẽ hơn nhiều so với khi ở cùng cô Sở.”

Tuy rằng bây giờ cứ nhìn thấy cô Tống thì sẽ tức giận chán ghét.

Chúc Minh Đức nói ra suy nghĩ của mình: “Cho nên tôi cảm thấy, có lẽ bây giờ sếp thật sự chỉ là trí nhớ hỗn loạn thôi.”

Tô Thần Nam nghe xong liền trầm ngâm: “Cũng có nghĩa là, bây giờ chỉ có thể tùy theo anh ấy, để trí nhớ của anh ấy từ từ ổn định, khôi phục lại?”

Cố Vũ Tùng gật đầu: “Tôi đã tìm mấy người bạn là chuyên gia về khoa não tới khám giúp rồi, bọn họ cũng bó tay với tình trạng hiện tại của anh Hàn, tạm thời chỉ có thể hy vọng anh ấy tự mình khôi phục lại thôi, nhưng tiền đề là cố gắng để anh ấy giữ tâm trạng vui vẻ…”

Mấy người đang nói chuyện thì Sở Thu Khánh tới.

Cô ta cao ngạo gật đầu với mấy người, đi lướt qua bên người bọn họ rồi kiêu căng đi vào phòng bệnh.

Thấy cô ta như vậy, lửa giận trong lòng lập tức sôi trào.

Mấy ngày nay người phụ nữ này cậy có anh Hàn chiều chuộng cô ta mà càng ngày càng coi thường bọn họ.

Cửa phòng bệnh đóng lại.

Tô Thần Nam vô thức đi tới trước cửa, nhìn hai người tương tác với nhau ở bên trong qua cửa kính.

Sở Thu Khánh đi vào phòng bệnh với ban nãy như hai người khác nhau.

Cô ta cười ấm áp, thấp giọng chậm rãi nói gì đó với Tưởng Tử Hàn.

Vẻ mặt Tưởng Tử Hàn lạnh nhạt, nhưng lúc cô ta nói dứt lời thì gật đầu, coi như đáp lại.

Tô Thần Nam trầm ngâm nhìn cảnh đó, lạnh nhạt nói: “Cũng không phải là hoàn toàn không có cách.”

Mấy người Cố Vũ Tùng đột nhiên quay phắt sang nhìn anh ta.

“Cách gì?!”

Tô Thần Nam thu lại tầm mắt, trầm giọng nói: “Cho dù là cách gì cũng phải đợi vết thương của Tử Hàn khỏi sau đó xuất viện rồi hẵng tính.”

Anh ta quay đầu lại nhìn Cố Vũ Tùng: “Bên phía Tống Hân Nghiên đã ổn định hết chưa?”

Cố Vũ Tùng gật đầu: “Cô ấy là cục cưng nơi đầu quả tim anh Hàn mà, bây giờ tôi chỉ thiếu điều cung phụng cô ấy như bà tổ thôi. Ai biết được ngày nào đó anh Hàn đột nhiên khỏe lại, tới lúc đó nếu như cô ấy có vấn đề gì, anh Hàn có thể bỏ qua cho tôi được chắc!”

Lục Minh Hạo đồng cảm vỗ vỗ đầu vai anh ta: “Cho dù lão Tưởng có khỏe lại hay không, Tống Hân Nghiên đều là người phụ nữ của anh ấy. Có thêm cô ấy cũng không phải không nuôi được. Tóm lại, cứ chăm sóc cho cô ấy trắng trẻo mập mạp đi, không cầu có công, chỉ mong không lỗi thôi.”

Cố Vũ Tùng quắc mắt sang lườm: “Cái này còn cần cậu phải nói à? Quan trọng là bây giờ phải làm sao đây?”

Anh ta vô thức nhìn Tô Thần Nam.

Anh ta là người bình tĩnh trầm ổn nhất trong mấy anh em bọn họ, người đã từng trải qua tình cảm, suy nghĩ cũng chu đáo nhất.

Tô Thần Nam liếc mắt nhìn tình hình trong phòng bệnh, suy nghĩ rồi nói: “Tạm thời đừng để Tống Hân Nghiên đến đây, đợi có cơ hội thích hợp rồi tính.”

Mấy người Cố Vũ Tùng cũng thò đầu nhìn vào phòng bệnh.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1109Chúc Minh Đức ở bên cạnh bổ sung thêm: “Ngay cả bây giờ, lúc cô Tống xuất hiện, cảm xúc của sếp cũng dao động mạnh mẽ hơn nhiều so với khi ở cùng cô Sở.”Tuy rằng bây giờ cứ nhìn thấy cô Tống thì sẽ tức giận chán ghét.Chúc Minh Đức nói ra suy nghĩ của mình: “Cho nên tôi cảm thấy, có lẽ bây giờ sếp thật sự chỉ là trí nhớ hỗn loạn thôi.”Tô Thần Nam nghe xong liền trầm ngâm: “Cũng có nghĩa là, bây giờ chỉ có thể tùy theo anh ấy, để trí nhớ của anh ấy từ từ ổn định, khôi phục lại?”Cố Vũ Tùng gật đầu: “Tôi đã tìm mấy người bạn là chuyên gia về khoa não tới khám giúp rồi, bọn họ cũng bó tay với tình trạng hiện tại của anh Hàn, tạm thời chỉ có thể hy vọng anh ấy tự mình khôi phục lại thôi, nhưng tiền đề là cố gắng để anh ấy giữ tâm trạng vui vẻ…”Mấy người đang nói chuyện thì Sở Thu Khánh tới.Cô ta cao ngạo gật đầu với mấy người, đi lướt qua bên người bọn họ rồi kiêu căng đi vào phòng bệnh.Thấy cô ta như vậy, lửa giận trong lòng lập tức sôi trào.Mấy ngày nay người phụ nữ này cậy có anh Hàn chiều chuộng cô ta mà càng ngày càng coi thường bọn họ.Cửa phòng bệnh đóng lại.Tô Thần Nam vô thức đi tới trước cửa, nhìn hai người tương tác với nhau ở bên trong qua cửa kính.Sở Thu Khánh đi vào phòng bệnh với ban nãy như hai người khác nhau.Cô ta cười ấm áp, thấp giọng chậm rãi nói gì đó với Tưởng Tử Hàn.Vẻ mặt Tưởng Tử Hàn lạnh nhạt, nhưng lúc cô ta nói dứt lời thì gật đầu, coi như đáp lại.Tô Thần Nam trầm ngâm nhìn cảnh đó, lạnh nhạt nói: “Cũng không phải là hoàn toàn không có cách.”Mấy người Cố Vũ Tùng đột nhiên quay phắt sang nhìn anh ta.“Cách gì?!”Tô Thần Nam thu lại tầm mắt, trầm giọng nói: “Cho dù là cách gì cũng phải đợi vết thương của Tử Hàn khỏi sau đó xuất viện rồi hẵng tính.”Anh ta quay đầu lại nhìn Cố Vũ Tùng: “Bên phía Tống Hân Nghiên đã ổn định hết chưa?”Cố Vũ Tùng gật đầu: “Cô ấy là cục cưng nơi đầu quả tim anh Hàn mà, bây giờ tôi chỉ thiếu điều cung phụng cô ấy như bà tổ thôi. Ai biết được ngày nào đó anh Hàn đột nhiên khỏe lại, tới lúc đó nếu như cô ấy có vấn đề gì, anh Hàn có thể bỏ qua cho tôi được chắc!”Lục Minh Hạo đồng cảm vỗ vỗ đầu vai anh ta: “Cho dù lão Tưởng có khỏe lại hay không, Tống Hân Nghiên đều là người phụ nữ của anh ấy. Có thêm cô ấy cũng không phải không nuôi được. Tóm lại, cứ chăm sóc cho cô ấy trắng trẻo mập mạp đi, không cầu có công, chỉ mong không lỗi thôi.”Cố Vũ Tùng quắc mắt sang lườm: “Cái này còn cần cậu phải nói à? Quan trọng là bây giờ phải làm sao đây?”Anh ta vô thức nhìn Tô Thần Nam.Anh ta là người bình tĩnh trầm ổn nhất trong mấy anh em bọn họ, người đã từng trải qua tình cảm, suy nghĩ cũng chu đáo nhất.Tô Thần Nam liếc mắt nhìn tình hình trong phòng bệnh, suy nghĩ rồi nói: “Tạm thời đừng để Tống Hân Nghiên đến đây, đợi có cơ hội thích hợp rồi tính.”Mấy người Cố Vũ Tùng cũng thò đầu nhìn vào phòng bệnh.

Chương 1109