Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1111

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1111Hai người dừng đũa lại.“Hân Nghiên, Dương Minh, là cô đây.”Hai người đều sững sờ nhìn nhau.Là Tống Thanh Hoa!Sao bà ta lại tới đây?Tống Hân Nghiên nhướng mày, im lặng hỏi.Tống Dương Minh lắc đầu, nắm lấy tay cầm cửa rồi mở cửa ra.Ở ngoài cửa, Tống Thanh Hoa lắc chai rượu vang trong tay, ý cười nhàn nhạt: “Không ngại cho cô ăn ké bữa cơm chứ?”Đáy mắt Tống Hân Nghiên thoáng sượt qua nét lạnh lẽo, không nói gì.Tống Dương Minh lặng lẽ nhíu mày: “Nếu muốn uống rượu thì tôi biết một nhà hàng khá ổn, để tôi mời cô đi ăn nhé.”Anh đứng bất động chặn ở cửa.Tống Thanh Hoa không vào được.Tống Hân Nghiên biết anh trai đang sợ cô không vui.Anh ấy nghĩ nhiều rồi.Giữa cô và Tống Thanh Hoa còn có rất nhiều chuyện phải giải quyết, không gặp thì chắc chắn không được.“Cứ ăn ở nhà đi, thêm đôi đũa thôi mà.” Tống Hân Nghiên kéo lấy vạt áo Tống Dương Minh.Tống Dương Minh thở dài, bất đắc dĩ nghiêng người lùi lại.Tống Thanh Hoa cười tươi đi vào trong nhà.Bà ta thong dong đánh giá cả căn chung cư: “Căn nhà này của cháu… tuy không gian nhỏ nhưng nội thất đầy đủ, cũng ấm áp lắm.”Tống Hân Nghiên và Tống Dương Minh đều không đáp lời.Hai người dẫn Tống Thanh Hoa vào phòng ăn.Mùi lẩu cay nóng bay khắp phòng, làm tăng lên vị giác.Tống Thanh Hoa nhìn nồi lẩu trên bàn, dạ dày không nhịn được mà co rút lại, cảm giác buồn nôn vô thức dâng lên.Bà ta kìm nén lại vẻ chán ghét, bước tới ngồi xuống như thể không có chuyện gì.Cô bảo mẫu lấy một đôi đũa và chiếc cốc mới ra.Tống Thanh Hoa mở rượu, cầm ly cười nói với Tống Hân Nghiên: “Ly này cô mời cháu, chúc cháu tìm được bác sĩ giỏi, mẹ cháu cũng sắp được xuất viện rồi.”Tống Hân Nghiên làm ngơ nhúng một miếng thịt bò bỏ vào trong bát, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên: “Với quan hệ giữa chúng ta, cho dù là chúc mừng thật cũng không đến lượt bà, có lời gì thì cứ nói thẳng đi.”Tống Thanh Hoa cũng không xấu hổ, thu ly lại rồi tự mình chậm rãi thưởng thức.Bà ta cười khẽ, ôn hòa nói: “Một ngày tốt như thế này, bầu không khí lại tốt đến thế, chúng ta đừng giương cung bạt kiếm vậy chứ.”Tống Hân Nghiên mỉa mai nhếch khóe môi, tự mình nhúng đồ ăn.

CHƯƠNG 1111

Hai người dừng đũa lại.

“Hân Nghiên, Dương Minh, là cô đây.”

Hai người đều sững sờ nhìn nhau.

Là Tống Thanh Hoa!

Sao bà ta lại tới đây?

Tống Hân Nghiên nhướng mày, im lặng hỏi.

Tống Dương Minh lắc đầu, nắm lấy tay cầm cửa rồi mở cửa ra.

Ở ngoài cửa, Tống Thanh Hoa lắc chai rượu vang trong tay, ý cười nhàn nhạt: “Không ngại cho cô ăn ké bữa cơm chứ?”

Đáy mắt Tống Hân Nghiên thoáng sượt qua nét lạnh lẽo, không nói gì.

Tống Dương Minh lặng lẽ nhíu mày: “Nếu muốn uống rượu thì tôi biết một nhà hàng khá ổn, để tôi mời cô đi ăn nhé.”

Anh đứng bất động chặn ở cửa.

Tống Thanh Hoa không vào được.

Tống Hân Nghiên biết anh trai đang sợ cô không vui.

Anh ấy nghĩ nhiều rồi.

Giữa cô và Tống Thanh Hoa còn có rất nhiều chuyện phải giải quyết, không gặp thì chắc chắn không được.

“Cứ ăn ở nhà đi, thêm đôi đũa thôi mà.” Tống Hân Nghiên kéo lấy vạt áo Tống Dương Minh.

Tống Dương Minh thở dài, bất đắc dĩ nghiêng người lùi lại.

Tống Thanh Hoa cười tươi đi vào trong nhà.

Bà ta thong dong đánh giá cả căn chung cư: “Căn nhà này của cháu… tuy không gian nhỏ nhưng nội thất đầy đủ, cũng ấm áp lắm.”

Tống Hân Nghiên và Tống Dương Minh đều không đáp lời.

Hai người dẫn Tống Thanh Hoa vào phòng ăn.

Mùi lẩu cay nóng bay khắp phòng, làm tăng lên vị giác.

Tống Thanh Hoa nhìn nồi lẩu trên bàn, dạ dày không nhịn được mà co rút lại, cảm giác buồn nôn vô thức dâng lên.

Bà ta kìm nén lại vẻ chán ghét, bước tới ngồi xuống như thể không có chuyện gì.

Cô bảo mẫu lấy một đôi đũa và chiếc cốc mới ra.

Tống Thanh Hoa mở rượu, cầm ly cười nói với Tống Hân Nghiên: “Ly này cô mời cháu, chúc cháu tìm được bác sĩ giỏi, mẹ cháu cũng sắp được xuất viện rồi.”

Tống Hân Nghiên làm ngơ nhúng một miếng thịt bò bỏ vào trong bát, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên: “Với quan hệ giữa chúng ta, cho dù là chúc mừng thật cũng không đến lượt bà, có lời gì thì cứ nói thẳng đi.”

Tống Thanh Hoa cũng không xấu hổ, thu ly lại rồi tự mình chậm rãi thưởng thức.

Bà ta cười khẽ, ôn hòa nói: “Một ngày tốt như thế này, bầu không khí lại tốt đến thế, chúng ta đừng giương cung bạt kiếm vậy chứ.”

Tống Hân Nghiên mỉa mai nhếch khóe môi, tự mình nhúng đồ ăn.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1111Hai người dừng đũa lại.“Hân Nghiên, Dương Minh, là cô đây.”Hai người đều sững sờ nhìn nhau.Là Tống Thanh Hoa!Sao bà ta lại tới đây?Tống Hân Nghiên nhướng mày, im lặng hỏi.Tống Dương Minh lắc đầu, nắm lấy tay cầm cửa rồi mở cửa ra.Ở ngoài cửa, Tống Thanh Hoa lắc chai rượu vang trong tay, ý cười nhàn nhạt: “Không ngại cho cô ăn ké bữa cơm chứ?”Đáy mắt Tống Hân Nghiên thoáng sượt qua nét lạnh lẽo, không nói gì.Tống Dương Minh lặng lẽ nhíu mày: “Nếu muốn uống rượu thì tôi biết một nhà hàng khá ổn, để tôi mời cô đi ăn nhé.”Anh đứng bất động chặn ở cửa.Tống Thanh Hoa không vào được.Tống Hân Nghiên biết anh trai đang sợ cô không vui.Anh ấy nghĩ nhiều rồi.Giữa cô và Tống Thanh Hoa còn có rất nhiều chuyện phải giải quyết, không gặp thì chắc chắn không được.“Cứ ăn ở nhà đi, thêm đôi đũa thôi mà.” Tống Hân Nghiên kéo lấy vạt áo Tống Dương Minh.Tống Dương Minh thở dài, bất đắc dĩ nghiêng người lùi lại.Tống Thanh Hoa cười tươi đi vào trong nhà.Bà ta thong dong đánh giá cả căn chung cư: “Căn nhà này của cháu… tuy không gian nhỏ nhưng nội thất đầy đủ, cũng ấm áp lắm.”Tống Hân Nghiên và Tống Dương Minh đều không đáp lời.Hai người dẫn Tống Thanh Hoa vào phòng ăn.Mùi lẩu cay nóng bay khắp phòng, làm tăng lên vị giác.Tống Thanh Hoa nhìn nồi lẩu trên bàn, dạ dày không nhịn được mà co rút lại, cảm giác buồn nôn vô thức dâng lên.Bà ta kìm nén lại vẻ chán ghét, bước tới ngồi xuống như thể không có chuyện gì.Cô bảo mẫu lấy một đôi đũa và chiếc cốc mới ra.Tống Thanh Hoa mở rượu, cầm ly cười nói với Tống Hân Nghiên: “Ly này cô mời cháu, chúc cháu tìm được bác sĩ giỏi, mẹ cháu cũng sắp được xuất viện rồi.”Tống Hân Nghiên làm ngơ nhúng một miếng thịt bò bỏ vào trong bát, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên: “Với quan hệ giữa chúng ta, cho dù là chúc mừng thật cũng không đến lượt bà, có lời gì thì cứ nói thẳng đi.”Tống Thanh Hoa cũng không xấu hổ, thu ly lại rồi tự mình chậm rãi thưởng thức.Bà ta cười khẽ, ôn hòa nói: “Một ngày tốt như thế này, bầu không khí lại tốt đến thế, chúng ta đừng giương cung bạt kiếm vậy chứ.”Tống Hân Nghiên mỉa mai nhếch khóe môi, tự mình nhúng đồ ăn.

Chương 1111