CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1120
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1120Là khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng mà cô quen thuộc, cũng là sắc mặt giọng điệu mà cô quen thuộc.Sự dịu dàng từng chỉ thuộc về cô giờ đã trở thành của một người phụ nữ khác rồi, mà sự lạnh lùng và tàn nhẫn đối với người ngoài lại dùng hết với cô.Tuy rằng trong lòng sớm đã chuẩn bị sẽ bị anh chán ghét, nhưng khi thực sự đối mặt, Tống Hân Nghiên mới phát hiện, thực ra cô không chịu đựng nổi.Không chịu nổi Tưởng Tử Hàn chán ghét cô căm hận cô bài xích cô, không chịu nổi việc anh để ý tới người phụ nữ khác.Càng không chịu nổi Sở Thu Khánh đứng bên cạnh anh với ánh mắt đắc ý khiêu khích đó!Hơi thở của Tống Hân Nghiên loạn đi, đáy mắt bùng lên ngọn lửa phẫn nộ, đôi tay buông bên hông cũng hung hăng siết chặt lại.Tự dưng bầu không khí trở nên sượng cứng lại, trong không khí như thể còn nổi lên cả những đốm lửa giận vang lên lách tách.Cố Vũ Tùng nhìn Tưởng Tử Hàn, rồi lại nhìn Tống Hân Nghiên, lặng lẽ lùi về đằng sau.“Tôi cảm thấy… chuyện không ổn rồi.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Anh ta khẽ nghiêng đầu tới gần Lục Minh Hạo rồi thấp giọng nói.Cảm thấy không phải đánh nhau thì chính là Tống Hân Nghiên hất tay bỏ đi.Lục Minh Hạo cũng căng thẳng nhìn chằm hai người, không nói gì.Đột nhiên, Tống Hân Nghiên di chuyển.Tất cả mọi người ở đây đều vô thức nín thở, đợi một trận bùng nổ.Nhưng… chỉ thấy ánh mắt Tống Hân Nghiên dịu đi, khóe môi cong lên, đột nhiên bước lên trước hai bước, tới gần Tưởng Tử Hàn.“Tưởng Tử Hàn, lúc trước bà đây có thể lừa anh lên giường của mình một lần thì đương nhiên sau này cũng có thể có lần thứ hai.”Cô nhón mũi chân, cổ hơi vươn lên, mặt dán lên mặt Tưởng Tử Hàn: “Anh dám nói anh không rung động với em à?”Tưởng Tử Hàn khẽ run lên theo bản năng.Nụ cười quyến rũ nơi khóe môi Tống Hân Nghiên càng sâu thêm, bàn tay mềm mại như không xương trượt xuống, cuối cùng dán lên lồ ng ngực nơi trái tim của Tưởng Tử Hàn.Trái tim dưới lòng bàn tay đập “thình thịch thình thịch” vừa nhanh vừa có lực.Cô khẽ cười thành tiếng, cố ý hà hơi lên cổ anh: “Chàng trai à, tên của anh chính là miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo!”Nói xong, cô đột nhiên lùi lại hai bước.Cơ thể Tưởng Tử Hàn cứng đờ đứng yên tại chỗ, không hề cử động.Anh sa sầm mặt, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm cô, tất cả ý chí của anh đều dồn hết vào việc kìm hãm dòng máu và sự xúc động khi suýt chút nữa bị tán tỉnh tới sục sôi.Cố Vũ Tùng hít ngược vào một hơi.Nếu nói tới tàn nhẫn, quả nhiên vẫn là phụ nữ giỏi hơn!Chỉ dựa vào kỹ năng quyến rũ này của Tống Hân Nghiên, anh Hàn nhà anh ta…
CHƯƠNG 1120
Là khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng mà cô quen thuộc, cũng là sắc mặt giọng điệu mà cô quen thuộc.
Sự dịu dàng từng chỉ thuộc về cô giờ đã trở thành của một người phụ nữ khác rồi, mà sự lạnh lùng và tàn nhẫn đối với người ngoài lại dùng hết với cô.
Tuy rằng trong lòng sớm đã chuẩn bị sẽ bị anh chán ghét, nhưng khi thực sự đối mặt, Tống Hân Nghiên mới phát hiện, thực ra cô không chịu đựng nổi.
Không chịu nổi Tưởng Tử Hàn chán ghét cô căm hận cô bài xích cô, không chịu nổi việc anh để ý tới người phụ nữ khác.
Càng không chịu nổi Sở Thu Khánh đứng bên cạnh anh với ánh mắt đắc ý khiêu khích đó!
Hơi thở của Tống Hân Nghiên loạn đi, đáy mắt bùng lên ngọn lửa phẫn nộ, đôi tay buông bên hông cũng hung hăng siết chặt lại.
Tự dưng bầu không khí trở nên sượng cứng lại, trong không khí như thể còn nổi lên cả những đốm lửa giận vang lên lách tách.
Cố Vũ Tùng nhìn Tưởng Tử Hàn, rồi lại nhìn Tống Hân Nghiên, lặng lẽ lùi về đằng sau.
“Tôi cảm thấy… chuyện không ổn rồi.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!
Anh ta khẽ nghiêng đầu tới gần Lục Minh Hạo rồi thấp giọng nói.
Cảm thấy không phải đánh nhau thì chính là Tống Hân Nghiên hất tay bỏ đi.
Lục Minh Hạo cũng căng thẳng nhìn chằm hai người, không nói gì.
Đột nhiên, Tống Hân Nghiên di chuyển.
Tất cả mọi người ở đây đều vô thức nín thở, đợi một trận bùng nổ.
Nhưng… chỉ thấy ánh mắt Tống Hân Nghiên dịu đi, khóe môi cong lên, đột nhiên bước lên trước hai bước, tới gần Tưởng Tử Hàn.
“Tưởng Tử Hàn, lúc trước bà đây có thể lừa anh lên giường của mình một lần thì đương nhiên sau này cũng có thể có lần thứ hai.”
Cô nhón mũi chân, cổ hơi vươn lên, mặt dán lên mặt Tưởng Tử Hàn: “Anh dám nói anh không rung động với em à?”
Tưởng Tử Hàn khẽ run lên theo bản năng.
Nụ cười quyến rũ nơi khóe môi Tống Hân Nghiên càng sâu thêm, bàn tay mềm mại như không xương trượt xuống, cuối cùng dán lên lồ ng ngực nơi trái tim của Tưởng Tử Hàn.
Trái tim dưới lòng bàn tay đập “thình thịch thình thịch” vừa nhanh vừa có lực.
Cô khẽ cười thành tiếng, cố ý hà hơi lên cổ anh: “Chàng trai à, tên của anh chính là miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo!”
Nói xong, cô đột nhiên lùi lại hai bước.
Cơ thể Tưởng Tử Hàn cứng đờ đứng yên tại chỗ, không hề cử động.
Anh sa sầm mặt, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm cô, tất cả ý chí của anh đều dồn hết vào việc kìm hãm dòng máu và sự xúc động khi suýt chút nữa bị tán tỉnh tới sục sôi.
Cố Vũ Tùng hít ngược vào một hơi.
Nếu nói tới tàn nhẫn, quả nhiên vẫn là phụ nữ giỏi hơn!
Chỉ dựa vào kỹ năng quyến rũ này của Tống Hân Nghiên, anh Hàn nhà anh ta…
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1120Là khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng mà cô quen thuộc, cũng là sắc mặt giọng điệu mà cô quen thuộc.Sự dịu dàng từng chỉ thuộc về cô giờ đã trở thành của một người phụ nữ khác rồi, mà sự lạnh lùng và tàn nhẫn đối với người ngoài lại dùng hết với cô.Tuy rằng trong lòng sớm đã chuẩn bị sẽ bị anh chán ghét, nhưng khi thực sự đối mặt, Tống Hân Nghiên mới phát hiện, thực ra cô không chịu đựng nổi.Không chịu nổi Tưởng Tử Hàn chán ghét cô căm hận cô bài xích cô, không chịu nổi việc anh để ý tới người phụ nữ khác.Càng không chịu nổi Sở Thu Khánh đứng bên cạnh anh với ánh mắt đắc ý khiêu khích đó!Hơi thở của Tống Hân Nghiên loạn đi, đáy mắt bùng lên ngọn lửa phẫn nộ, đôi tay buông bên hông cũng hung hăng siết chặt lại.Tự dưng bầu không khí trở nên sượng cứng lại, trong không khí như thể còn nổi lên cả những đốm lửa giận vang lên lách tách.Cố Vũ Tùng nhìn Tưởng Tử Hàn, rồi lại nhìn Tống Hân Nghiên, lặng lẽ lùi về đằng sau.“Tôi cảm thấy… chuyện không ổn rồi.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Anh ta khẽ nghiêng đầu tới gần Lục Minh Hạo rồi thấp giọng nói.Cảm thấy không phải đánh nhau thì chính là Tống Hân Nghiên hất tay bỏ đi.Lục Minh Hạo cũng căng thẳng nhìn chằm hai người, không nói gì.Đột nhiên, Tống Hân Nghiên di chuyển.Tất cả mọi người ở đây đều vô thức nín thở, đợi một trận bùng nổ.Nhưng… chỉ thấy ánh mắt Tống Hân Nghiên dịu đi, khóe môi cong lên, đột nhiên bước lên trước hai bước, tới gần Tưởng Tử Hàn.“Tưởng Tử Hàn, lúc trước bà đây có thể lừa anh lên giường của mình một lần thì đương nhiên sau này cũng có thể có lần thứ hai.”Cô nhón mũi chân, cổ hơi vươn lên, mặt dán lên mặt Tưởng Tử Hàn: “Anh dám nói anh không rung động với em à?”Tưởng Tử Hàn khẽ run lên theo bản năng.Nụ cười quyến rũ nơi khóe môi Tống Hân Nghiên càng sâu thêm, bàn tay mềm mại như không xương trượt xuống, cuối cùng dán lên lồ ng ngực nơi trái tim của Tưởng Tử Hàn.Trái tim dưới lòng bàn tay đập “thình thịch thình thịch” vừa nhanh vừa có lực.Cô khẽ cười thành tiếng, cố ý hà hơi lên cổ anh: “Chàng trai à, tên của anh chính là miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo!”Nói xong, cô đột nhiên lùi lại hai bước.Cơ thể Tưởng Tử Hàn cứng đờ đứng yên tại chỗ, không hề cử động.Anh sa sầm mặt, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm cô, tất cả ý chí của anh đều dồn hết vào việc kìm hãm dòng máu và sự xúc động khi suýt chút nữa bị tán tỉnh tới sục sôi.Cố Vũ Tùng hít ngược vào một hơi.Nếu nói tới tàn nhẫn, quả nhiên vẫn là phụ nữ giỏi hơn!Chỉ dựa vào kỹ năng quyến rũ này của Tống Hân Nghiên, anh Hàn nhà anh ta…