CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1128
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1128Tưởng Tử Hàn không nghe thấy lời Sở Thu Khánh nói.Lúc nói ra chữ mì này, trong đầu anh đột nhiên xuất hiện cảnh tượng một bát mì.Trên tô mì trắng tinh là một quả trứng ốp một mặt với lòng trắng và lòng đỏ rõ ràng, bên dưới có một chút rau màu xanh, mùi thơm thanh thanh của mỡ heo và mùi chua tỏa ra theo luồng khí nóng hổi.Trứng ốp một mặt giòn một mặt mềm, kèm thêm mùi thơm của mỡ heo và mùi chua, cảm giác từng lớp rõ rệt bùng nổ nơi đầu lưỡi…Rõ ràng anh đã không còn nhớ rõ mùi vị của bát mì đó, nhưng anh biết rằng nó chắc chắn rất ngon.Tưởng Tử Hàn không nhịn được mà nuốt nước miếng: “Mì nước. Chỉ có mấy cọng rau xanh với hành lá, còn có một miếng trứng ốp một mặt nữa…”Nói tới trứng ốp la, anh lại thất thần tiếp.Hình như còn có chiên hai mặt nữa.Anh cau mày suy nghĩ, nghĩ tới mức não sắp nổ tung, nhưng cũng không nhớ ra được rốt cuộc có trứng chiên hai mặt kia không…Sau khi Sở Thu Khánh nghe xong lập tức cảm thấy không ổn.Sắc mặt của nhân viên phục cũng cũng tối hẳn đi.Chỗ của bọn họ là nhà hàng quốc tế năm sao đấy.Có những đầu bếp hàng đầu ở mọi quốc gia.Cho dù là món ăn khó hay món ăn đặc sản của quốc gia nào, bọn họ đều có thể nấu nó thành hạng nhất.Nhưng vị khách trước mặt này lại chạy tới gọi một bát mì nước bình thường nhất.Không phải anh tới sỉ nhục nhà hàng bọn họ thì chính là cố tình trêu đùa cho vui.Cho dù thái độ của nhân viên phục vụ tốt đến mấy thì cũng không nhịn được mà hơi tức giận.“Xin lỗi anh, chỗ chúng tôi không có loại mì này! Nếu như hai người không biết nên ăn gì thì có thể xem từ từ, suy nghĩ xong rồi hẵng bấm chuông.”Nhân viên phục vụ để lại menu rồi sầm mặt rời đi.Sở Thu Khánh vô cùng xấu hổ.Từ nhỏ tới lớn, cô ta chưa từng tức giận như vậy, bị một nhân viên phục vụ khinh thường.Không đợi cô ta nổi giận, Tưởng Tử Hàn đã “soạt” một tiếng đứng dậy.Ghế bị đập ra đằng sau, phát ra tiếng ma sát với nền đất rất chói tai.Sở Thu Khánh bị dọa cho giật nảy mình, vội vàng đứng dậy: “Sao… sao vậy anh?”“Ha!”Tưởng Tử Hàn cười khẩy một tiếng, tức giận quay người bỏ đi.“Tử Hàn…”Sở Thu Khánh vội vàng đuổi theo ra ngoài: “Đừng tức giận nữa, nếu anh muốn ăn mì nước, đợi về nhà rồi em nấu cho anh có được không?”Tưởng Tử Hàn hít sâu một hơi, không biết làm sao, dường như mùi thơm của bát mì nước xuất hiện trong đầu kia vẫn còn quẩn quanh nơi đầu mũi.
CHƯƠNG 1128
Tưởng Tử Hàn không nghe thấy lời Sở Thu Khánh nói.
Lúc nói ra chữ mì này, trong đầu anh đột nhiên xuất hiện cảnh tượng một bát mì.
Trên tô mì trắng tinh là một quả trứng ốp một mặt với lòng trắng và lòng đỏ rõ ràng, bên dưới có một chút rau màu xanh, mùi thơm thanh thanh của mỡ heo và mùi chua tỏa ra theo luồng khí nóng hổi.
Trứng ốp một mặt giòn một mặt mềm, kèm thêm mùi thơm của mỡ heo và mùi chua, cảm giác từng lớp rõ rệt bùng nổ nơi đầu lưỡi…
Rõ ràng anh đã không còn nhớ rõ mùi vị của bát mì đó, nhưng anh biết rằng nó chắc chắn rất ngon.
Tưởng Tử Hàn không nhịn được mà nuốt nước miếng: “Mì nước. Chỉ có mấy cọng rau xanh với hành lá, còn có một miếng trứng ốp một mặt nữa…”
Nói tới trứng ốp la, anh lại thất thần tiếp.
Hình như còn có chiên hai mặt nữa.
Anh cau mày suy nghĩ, nghĩ tới mức não sắp nổ tung, nhưng cũng không nhớ ra được rốt cuộc có trứng chiên hai mặt kia không…
Sau khi Sở Thu Khánh nghe xong lập tức cảm thấy không ổn.
Sắc mặt của nhân viên phục cũng cũng tối hẳn đi.
Chỗ của bọn họ là nhà hàng quốc tế năm sao đấy.
Có những đầu bếp hàng đầu ở mọi quốc gia.
Cho dù là món ăn khó hay món ăn đặc sản của quốc gia nào, bọn họ đều có thể nấu nó thành hạng nhất.
Nhưng vị khách trước mặt này lại chạy tới gọi một bát mì nước bình thường nhất.
Không phải anh tới sỉ nhục nhà hàng bọn họ thì chính là cố tình trêu đùa cho vui.
Cho dù thái độ của nhân viên phục vụ tốt đến mấy thì cũng không nhịn được mà hơi tức giận.
“Xin lỗi anh, chỗ chúng tôi không có loại mì này! Nếu như hai người không biết nên ăn gì thì có thể xem từ từ, suy nghĩ xong rồi hẵng bấm chuông.”
Nhân viên phục vụ để lại menu rồi sầm mặt rời đi.
Sở Thu Khánh vô cùng xấu hổ.
Từ nhỏ tới lớn, cô ta chưa từng tức giận như vậy, bị một nhân viên phục vụ khinh thường.
Không đợi cô ta nổi giận, Tưởng Tử Hàn đã “soạt” một tiếng đứng dậy.
Ghế bị đập ra đằng sau, phát ra tiếng ma sát với nền đất rất chói tai.
Sở Thu Khánh bị dọa cho giật nảy mình, vội vàng đứng dậy: “Sao… sao vậy anh?”
“Ha!”
Tưởng Tử Hàn cười khẩy một tiếng, tức giận quay người bỏ đi.
“Tử Hàn…”
Sở Thu Khánh vội vàng đuổi theo ra ngoài: “Đừng tức giận nữa, nếu anh muốn ăn mì nước, đợi về nhà rồi em nấu cho anh có được không?”
Tưởng Tử Hàn hít sâu một hơi, không biết làm sao, dường như mùi thơm của bát mì nước xuất hiện trong đầu kia vẫn còn quẩn quanh nơi đầu mũi.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1128Tưởng Tử Hàn không nghe thấy lời Sở Thu Khánh nói.Lúc nói ra chữ mì này, trong đầu anh đột nhiên xuất hiện cảnh tượng một bát mì.Trên tô mì trắng tinh là một quả trứng ốp một mặt với lòng trắng và lòng đỏ rõ ràng, bên dưới có một chút rau màu xanh, mùi thơm thanh thanh của mỡ heo và mùi chua tỏa ra theo luồng khí nóng hổi.Trứng ốp một mặt giòn một mặt mềm, kèm thêm mùi thơm của mỡ heo và mùi chua, cảm giác từng lớp rõ rệt bùng nổ nơi đầu lưỡi…Rõ ràng anh đã không còn nhớ rõ mùi vị của bát mì đó, nhưng anh biết rằng nó chắc chắn rất ngon.Tưởng Tử Hàn không nhịn được mà nuốt nước miếng: “Mì nước. Chỉ có mấy cọng rau xanh với hành lá, còn có một miếng trứng ốp một mặt nữa…”Nói tới trứng ốp la, anh lại thất thần tiếp.Hình như còn có chiên hai mặt nữa.Anh cau mày suy nghĩ, nghĩ tới mức não sắp nổ tung, nhưng cũng không nhớ ra được rốt cuộc có trứng chiên hai mặt kia không…Sau khi Sở Thu Khánh nghe xong lập tức cảm thấy không ổn.Sắc mặt của nhân viên phục cũng cũng tối hẳn đi.Chỗ của bọn họ là nhà hàng quốc tế năm sao đấy.Có những đầu bếp hàng đầu ở mọi quốc gia.Cho dù là món ăn khó hay món ăn đặc sản của quốc gia nào, bọn họ đều có thể nấu nó thành hạng nhất.Nhưng vị khách trước mặt này lại chạy tới gọi một bát mì nước bình thường nhất.Không phải anh tới sỉ nhục nhà hàng bọn họ thì chính là cố tình trêu đùa cho vui.Cho dù thái độ của nhân viên phục vụ tốt đến mấy thì cũng không nhịn được mà hơi tức giận.“Xin lỗi anh, chỗ chúng tôi không có loại mì này! Nếu như hai người không biết nên ăn gì thì có thể xem từ từ, suy nghĩ xong rồi hẵng bấm chuông.”Nhân viên phục vụ để lại menu rồi sầm mặt rời đi.Sở Thu Khánh vô cùng xấu hổ.Từ nhỏ tới lớn, cô ta chưa từng tức giận như vậy, bị một nhân viên phục vụ khinh thường.Không đợi cô ta nổi giận, Tưởng Tử Hàn đã “soạt” một tiếng đứng dậy.Ghế bị đập ra đằng sau, phát ra tiếng ma sát với nền đất rất chói tai.Sở Thu Khánh bị dọa cho giật nảy mình, vội vàng đứng dậy: “Sao… sao vậy anh?”“Ha!”Tưởng Tử Hàn cười khẩy một tiếng, tức giận quay người bỏ đi.“Tử Hàn…”Sở Thu Khánh vội vàng đuổi theo ra ngoài: “Đừng tức giận nữa, nếu anh muốn ăn mì nước, đợi về nhà rồi em nấu cho anh có được không?”Tưởng Tử Hàn hít sâu một hơi, không biết làm sao, dường như mùi thơm của bát mì nước xuất hiện trong đầu kia vẫn còn quẩn quanh nơi đầu mũi.