Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1133

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1133…Trên tầng, trong phòng sách.Tưởng Tử Hàn đi tới trước giá sách, vừa mới rút một quyển sách ra chuẩn bị đọc thì đột nhiên một luồng nhiệt như thiêu đốt bỗng trào lên, cảm giác tê dại như bị điện giật lan tràn khắp tứ chi.Anh cau mày, đầu óc lập tức hỗn loạn, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của Tống Hân Nghiên tự dưng xuất hiện trong đầu anh.Cảm xúc khi anh bị cô quyến rũ trong bệnh viện hai ngày trước không kiềm chế được mà tràn dâng lên như thủy triều, ký ức ngày đó bị phóng đại lên không biết bao nhiêu lần.Khi hơi thở như hoa lan của cô, cánh tay mềm mại như không xương của cô đặt lên cổ anh, nhiệt độ khi làn da tiếp xúc với nhau cùng với xúc cảm mềm mịn thoải mái, còn có cả hơi thở của cô phun lên cổ anh nữa, bờ môi mềm mại của cô khẽ lướt qua d** tai anh.Trên trán Tưởng Tử Hàn đổ mồ hôi, sắc mặt đỏ bừng, con ngươi lạnh lùng cũng tràn đầy tơ máu.Anh vứt sách xuống đất, bước chân hỗn loạn, mở cửa phòng sách xông ra bên ngoài.Sở Thu Khánh cũng đang khó chịu vừa đi tới cửa phòng sách thì cửa phòng sách đã bị Tưởng Tử Hàn mở ra từ bên trong.Sắc mặt cô ta vui sướng, cơ thể mặc quần áo mát mẻ đột nhiên mềm nhũn, nhào vào trong lòng Tưởng Tử Hàn, ôm lấy anh, đẩy anh quay trở về phòng sách.Bờ môi đỏ tươi khẽ nhếch lên, dán lên trên cổ trên ngực anh, bắt đầu nhẹ nhàng hôn chạm: “Tử Hàn, em khó chịu quá, em muốn…”Hết nụ hôn này đến nụ hôn khác đặt lên người Tưởng Tử Hàn.Dòng máu trong người Tưởng Tử Hàn sôi trào.Trên người Sở Thu Khánh dường như có thứ gì đó vô cùng quyến rũ, mê hoặc khiến anh chìm đắm.Lý trí bước đến bờ vực sụp đổ, ý thức đang tan rã cứ tụ tập rồi lại phân tán hết lần này đến lần khác.Chiếc bóng trùng lặp xuất hiện trong tầm mắt Tưởng Tử Hàn, người phụ nữ đang thở gấp trong lòng dần dần thay đổi khuôn mặt, biến thành khuôn mặt có hơi đáng ghét, có hơi hung ác, còn mang theo vẻ quật cường.Là Tống Hân Nghiên mà anh chán ghét!Tưởng Tử Hàn sửng sốt, lý trí lập tức quay trở lại.Tưởng Tử Hàn lại thất thần, dường như trong đầu cũng hiện lên một cảnh tượng tương tự.Thế nhưng anh không nhớ được khuôn mặt của người phụ nữ kia!Tưởng Tử Hàn vừa nôn nóng vừa tức giận, ném Sở Thu Khánh đang bám trên người mình sang bàn sách, đè lên người cô ta.Đằng sau eo của Sở Thu Khánh bị đập cho đau đớn.Nhưng sau khi cơn đau qua đi, lại là cảm giác tê dại khó tả.Bàn tay nôn nóng mất kiên nhẫn nhanh chóng chui vào trong cổ áo Tưởng Tử Hàn, vừa sốt ruột vừa vội vàng cởi cúc áo anh.Cổ áo buông lỏng, hơi lạnh tràn vào.Tưởng Tử Hàn run lên rồi lập tức tỉnh táo lại.Cảnh tượng trong đầu tan vỡ, bóng trùng trước mắt cũng tan đi theo, khuôn mặt của Sở Thu Khánh đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt anh.Như thể có một chậu nước lạnh dội xuống, Tưởng Tử Hàn bình tĩnh lại.Anh túm lấy bàn tay đang c** đ* anh của Sở Thu Khánh, đẩy tay cô ta ra.

CHƯƠNG 1133

Trên tầng, trong phòng sách.

Tưởng Tử Hàn đi tới trước giá sách, vừa mới rút một quyển sách ra chuẩn bị đọc thì đột nhiên một luồng nhiệt như thiêu đốt bỗng trào lên, cảm giác tê dại như bị điện giật lan tràn khắp tứ chi.

Anh cau mày, đầu óc lập tức hỗn loạn, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của Tống Hân Nghiên tự dưng xuất hiện trong đầu anh.

Cảm xúc khi anh bị cô quyến rũ trong bệnh viện hai ngày trước không kiềm chế được mà tràn dâng lên như thủy triều, ký ức ngày đó bị phóng đại lên không biết bao nhiêu lần.

Khi hơi thở như hoa lan của cô, cánh tay mềm mại như không xương của cô đặt lên cổ anh, nhiệt độ khi làn da tiếp xúc với nhau cùng với xúc cảm mềm mịn thoải mái, còn có cả hơi thở của cô phun lên cổ anh nữa, bờ môi mềm mại của cô khẽ lướt qua d** tai anh.

Trên trán Tưởng Tử Hàn đổ mồ hôi, sắc mặt đỏ bừng, con ngươi lạnh lùng cũng tràn đầy tơ máu.

Anh vứt sách xuống đất, bước chân hỗn loạn, mở cửa phòng sách xông ra bên ngoài.

Sở Thu Khánh cũng đang khó chịu vừa đi tới cửa phòng sách thì cửa phòng sách đã bị Tưởng Tử Hàn mở ra từ bên trong.

Sắc mặt cô ta vui sướng, cơ thể mặc quần áo mát mẻ đột nhiên mềm nhũn, nhào vào trong lòng Tưởng Tử Hàn, ôm lấy anh, đẩy anh quay trở về phòng sách.

Bờ môi đỏ tươi khẽ nhếch lên, dán lên trên cổ trên ngực anh, bắt đầu nhẹ nhàng hôn chạm: “Tử Hàn, em khó chịu quá, em muốn…”

Hết nụ hôn này đến nụ hôn khác đặt lên người Tưởng Tử Hàn.

Dòng máu trong người Tưởng Tử Hàn sôi trào.

Trên người Sở Thu Khánh dường như có thứ gì đó vô cùng quyến rũ, mê hoặc khiến anh chìm đắm.

Lý trí bước đến bờ vực sụp đổ, ý thức đang tan rã cứ tụ tập rồi lại phân tán hết lần này đến lần khác.

Chiếc bóng trùng lặp xuất hiện trong tầm mắt Tưởng Tử Hàn, người phụ nữ đang thở gấp trong lòng dần dần thay đổi khuôn mặt, biến thành khuôn mặt có hơi đáng ghét, có hơi hung ác, còn mang theo vẻ quật cường.

Là Tống Hân Nghiên mà anh chán ghét!

Tưởng Tử Hàn sửng sốt, lý trí lập tức quay trở lại.

Tưởng Tử Hàn lại thất thần, dường như trong đầu cũng hiện lên một cảnh tượng tương tự.

Thế nhưng anh không nhớ được khuôn mặt của người phụ nữ kia!

Tưởng Tử Hàn vừa nôn nóng vừa tức giận, ném Sở Thu Khánh đang bám trên người mình sang bàn sách, đè lên người cô ta.

Đằng sau eo của Sở Thu Khánh bị đập cho đau đớn.

Nhưng sau khi cơn đau qua đi, lại là cảm giác tê dại khó tả.

Bàn tay nôn nóng mất kiên nhẫn nhanh chóng chui vào trong cổ áo Tưởng Tử Hàn, vừa sốt ruột vừa vội vàng cởi cúc áo anh.

Cổ áo buông lỏng, hơi lạnh tràn vào.

Tưởng Tử Hàn run lên rồi lập tức tỉnh táo lại.

Cảnh tượng trong đầu tan vỡ, bóng trùng trước mắt cũng tan đi theo, khuôn mặt của Sở Thu Khánh đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt anh.

Như thể có một chậu nước lạnh dội xuống, Tưởng Tử Hàn bình tĩnh lại.

Anh túm lấy bàn tay đang c** đ* anh của Sở Thu Khánh, đẩy tay cô ta ra.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1133…Trên tầng, trong phòng sách.Tưởng Tử Hàn đi tới trước giá sách, vừa mới rút một quyển sách ra chuẩn bị đọc thì đột nhiên một luồng nhiệt như thiêu đốt bỗng trào lên, cảm giác tê dại như bị điện giật lan tràn khắp tứ chi.Anh cau mày, đầu óc lập tức hỗn loạn, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp của Tống Hân Nghiên tự dưng xuất hiện trong đầu anh.Cảm xúc khi anh bị cô quyến rũ trong bệnh viện hai ngày trước không kiềm chế được mà tràn dâng lên như thủy triều, ký ức ngày đó bị phóng đại lên không biết bao nhiêu lần.Khi hơi thở như hoa lan của cô, cánh tay mềm mại như không xương của cô đặt lên cổ anh, nhiệt độ khi làn da tiếp xúc với nhau cùng với xúc cảm mềm mịn thoải mái, còn có cả hơi thở của cô phun lên cổ anh nữa, bờ môi mềm mại của cô khẽ lướt qua d** tai anh.Trên trán Tưởng Tử Hàn đổ mồ hôi, sắc mặt đỏ bừng, con ngươi lạnh lùng cũng tràn đầy tơ máu.Anh vứt sách xuống đất, bước chân hỗn loạn, mở cửa phòng sách xông ra bên ngoài.Sở Thu Khánh cũng đang khó chịu vừa đi tới cửa phòng sách thì cửa phòng sách đã bị Tưởng Tử Hàn mở ra từ bên trong.Sắc mặt cô ta vui sướng, cơ thể mặc quần áo mát mẻ đột nhiên mềm nhũn, nhào vào trong lòng Tưởng Tử Hàn, ôm lấy anh, đẩy anh quay trở về phòng sách.Bờ môi đỏ tươi khẽ nhếch lên, dán lên trên cổ trên ngực anh, bắt đầu nhẹ nhàng hôn chạm: “Tử Hàn, em khó chịu quá, em muốn…”Hết nụ hôn này đến nụ hôn khác đặt lên người Tưởng Tử Hàn.Dòng máu trong người Tưởng Tử Hàn sôi trào.Trên người Sở Thu Khánh dường như có thứ gì đó vô cùng quyến rũ, mê hoặc khiến anh chìm đắm.Lý trí bước đến bờ vực sụp đổ, ý thức đang tan rã cứ tụ tập rồi lại phân tán hết lần này đến lần khác.Chiếc bóng trùng lặp xuất hiện trong tầm mắt Tưởng Tử Hàn, người phụ nữ đang thở gấp trong lòng dần dần thay đổi khuôn mặt, biến thành khuôn mặt có hơi đáng ghét, có hơi hung ác, còn mang theo vẻ quật cường.Là Tống Hân Nghiên mà anh chán ghét!Tưởng Tử Hàn sửng sốt, lý trí lập tức quay trở lại.Tưởng Tử Hàn lại thất thần, dường như trong đầu cũng hiện lên một cảnh tượng tương tự.Thế nhưng anh không nhớ được khuôn mặt của người phụ nữ kia!Tưởng Tử Hàn vừa nôn nóng vừa tức giận, ném Sở Thu Khánh đang bám trên người mình sang bàn sách, đè lên người cô ta.Đằng sau eo của Sở Thu Khánh bị đập cho đau đớn.Nhưng sau khi cơn đau qua đi, lại là cảm giác tê dại khó tả.Bàn tay nôn nóng mất kiên nhẫn nhanh chóng chui vào trong cổ áo Tưởng Tử Hàn, vừa sốt ruột vừa vội vàng cởi cúc áo anh.Cổ áo buông lỏng, hơi lạnh tràn vào.Tưởng Tử Hàn run lên rồi lập tức tỉnh táo lại.Cảnh tượng trong đầu tan vỡ, bóng trùng trước mắt cũng tan đi theo, khuôn mặt của Sở Thu Khánh đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt anh.Như thể có một chậu nước lạnh dội xuống, Tưởng Tử Hàn bình tĩnh lại.Anh túm lấy bàn tay đang c** đ* anh của Sở Thu Khánh, đẩy tay cô ta ra.

Chương 1133