Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1142

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1142Ngay khi cửa thang máy vừa đóng lại, nước mắt của cô lập tức trào ra từ trong hốc mắt.Cô cắn chặt cánh môi, mạnh mẽ nhắm mắt lại.Tại sao giữa cô và Tưởng Tử Hàn lại đi từng bước đến ngày hôm nay vậy chứ?Mà anh… khi nào mới có thể hồi phục lại đây?Tống Hân Nghiên hít sâu một hơi.Cô sợ nếu như còn tiếp tục náo loạn như vậy nữa thì cô sẽ không nhịn lòng được mà mới từ bỏ…Tống Hân Nghiên đi tới cổng lớn khách sạn, Tống Dương Minh đã chờ sẵn ở đó.Nhìn thấy anh trai của mình đứng trong gió tuyết, bước chân của cô chợt khựng lại.“Em không sao chứ?”Tống Dương Minh tiến lên, nhẹ giọng quan tâm hỏi.Tống Hân Nghiên lắc đầu.Trước khi anh ấy đến gần, cô đã thu lại hết cảm xúc: “Anh, mấy người cậu Cố đã đi rồi à?”“Vẫn chưa.” Tống Dương Minh hỏi: “Em muốn làm cái gì?”Đáy mắt Tống Hân Nghiên nhoáng hiện nét sắc lạnh, anh ấy hỏi một đằng cô trả lời một nẻo: “Con người em nhỏ mọn lắm. Khi có khả năng thì có thù sẽ tất báo ngay lập tức. Còn khi không đủ khả năng thì em sẽ nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đợi thời cơ báo thù. Nhưng nếu có người động đến đồ của em…”Khóe môi cô khẽ nhếch lên, nở nụ cười mang theo vẻ tàn nhẫn, làm cho lúm đồng tiền trên má cũng có vẻ tà mị hơn: “Động tay thì chặt tay, động chân thì chém chân!”Nhìn biểu cảm hung ác nham hiểm của Tống Hân Nghiên, Tống Dương Minh nhăn mày, nhưng cũng bao dung không hỏi gì nhiều.Hai anh em quay trở lại phòng ăn.Nhìn hai anh em họ quay lại, ba người Cố Vũ Tùng vô cùng kinh ngạc.Ba người quét mắt nhìn ra phía sau bọn họ, không thấy bóng dáng Tưởng Tử Hàn đâu.Cố Vũ Tùng cẩn thận hỏi: “Anh Hàn của tôi không về cùng à?”Tống Hân Nghiên chế giễu nhếch môi dưới: “Có khi mấy ngày nữa anh ta cũng sẽ không xuất hiện trước mặt các cậu đâu.”Dù sao thì với gương mặt đó lúc này, quả thật không tiện gặp ai.Cố Vũ Tùng: “…”Cho nên, rốt cuộc trong lúc bọn họ xuống lầu thì đã làm gì vậy?Không biết tại sao lại thấy hơi lo lắng.Tống Hân Nghiên không để ý tới ánh mắt tò mò của ba người bọn họ, hỏi thẳng Cố Vũ Tùng: “Cậu Cố, tôi hỏi cậu một chuyện, bây giờ Sở Thu Khánh đang ở đâu?”Từ sau sự kiện tai nạn xe kia, Cố Vũ Tùng đã lập tức sắp xếp người luôn âm thầm trông chừng Sở Thu Khánh và Tưởng Khải Chính thật chặt.Tống Hân Nghiên hỏi, anh ta cũng không nghĩ nhiều: “Ở trang viên Maed. Lúc chiều người của tôi có báo cáo rằng cô ta đã đuổi hết tất cả những người giúp việc đi, cũng không biết muốn làm cái gì nữa…”

CHƯƠNG 1142

Ngay khi cửa thang máy vừa đóng lại, nước mắt của cô lập tức trào ra từ trong hốc mắt.

Cô cắn chặt cánh môi, mạnh mẽ nhắm mắt lại.

Tại sao giữa cô và Tưởng Tử Hàn lại đi từng bước đến ngày hôm nay vậy chứ?

Mà anh… khi nào mới có thể hồi phục lại đây?

Tống Hân Nghiên hít sâu một hơi.

Cô sợ nếu như còn tiếp tục náo loạn như vậy nữa thì cô sẽ không nhịn lòng được mà mới từ bỏ…

Tống Hân Nghiên đi tới cổng lớn khách sạn, Tống Dương Minh đã chờ sẵn ở đó.

Nhìn thấy anh trai của mình đứng trong gió tuyết, bước chân của cô chợt khựng lại.

“Em không sao chứ?”

Tống Dương Minh tiến lên, nhẹ giọng quan tâm hỏi.

Tống Hân Nghiên lắc đầu.

Trước khi anh ấy đến gần, cô đã thu lại hết cảm xúc: “Anh, mấy người cậu Cố đã đi rồi à?”

“Vẫn chưa.” Tống Dương Minh hỏi: “Em muốn làm cái gì?”

Đáy mắt Tống Hân Nghiên nhoáng hiện nét sắc lạnh, anh ấy hỏi một đằng cô trả lời một nẻo: “Con người em nhỏ mọn lắm. Khi có khả năng thì có thù sẽ tất báo ngay lập tức. Còn khi không đủ khả năng thì em sẽ nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đợi thời cơ báo thù. Nhưng nếu có người động đến đồ của em…”

Khóe môi cô khẽ nhếch lên, nở nụ cười mang theo vẻ tàn nhẫn, làm cho lúm đồng tiền trên má cũng có vẻ tà mị hơn: “Động tay thì chặt tay, động chân thì chém chân!”

Nhìn biểu cảm hung ác nham hiểm của Tống Hân Nghiên, Tống Dương Minh nhăn mày, nhưng cũng bao dung không hỏi gì nhiều.

Hai anh em quay trở lại phòng ăn.

Nhìn hai anh em họ quay lại, ba người Cố Vũ Tùng vô cùng kinh ngạc.

Ba người quét mắt nhìn ra phía sau bọn họ, không thấy bóng dáng Tưởng Tử Hàn đâu.

Cố Vũ Tùng cẩn thận hỏi: “Anh Hàn của tôi không về cùng à?”

Tống Hân Nghiên chế giễu nhếch môi dưới: “Có khi mấy ngày nữa anh ta cũng sẽ không xuất hiện trước mặt các cậu đâu.”

Dù sao thì với gương mặt đó lúc này, quả thật không tiện gặp ai.

Cố Vũ Tùng: “…”

Cho nên, rốt cuộc trong lúc bọn họ xuống lầu thì đã làm gì vậy?

Không biết tại sao lại thấy hơi lo lắng.

Tống Hân Nghiên không để ý tới ánh mắt tò mò của ba người bọn họ, hỏi thẳng Cố Vũ Tùng: “Cậu Cố, tôi hỏi cậu một chuyện, bây giờ Sở Thu Khánh đang ở đâu?”

Từ sau sự kiện tai nạn xe kia, Cố Vũ Tùng đã lập tức sắp xếp người luôn âm thầm trông chừng Sở Thu Khánh và Tưởng Khải Chính thật chặt.

Tống Hân Nghiên hỏi, anh ta cũng không nghĩ nhiều: “Ở trang viên Maed. Lúc chiều người của tôi có báo cáo rằng cô ta đã đuổi hết tất cả những người giúp việc đi, cũng không biết muốn làm cái gì nữa…”

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1142Ngay khi cửa thang máy vừa đóng lại, nước mắt của cô lập tức trào ra từ trong hốc mắt.Cô cắn chặt cánh môi, mạnh mẽ nhắm mắt lại.Tại sao giữa cô và Tưởng Tử Hàn lại đi từng bước đến ngày hôm nay vậy chứ?Mà anh… khi nào mới có thể hồi phục lại đây?Tống Hân Nghiên hít sâu một hơi.Cô sợ nếu như còn tiếp tục náo loạn như vậy nữa thì cô sẽ không nhịn lòng được mà mới từ bỏ…Tống Hân Nghiên đi tới cổng lớn khách sạn, Tống Dương Minh đã chờ sẵn ở đó.Nhìn thấy anh trai của mình đứng trong gió tuyết, bước chân của cô chợt khựng lại.“Em không sao chứ?”Tống Dương Minh tiến lên, nhẹ giọng quan tâm hỏi.Tống Hân Nghiên lắc đầu.Trước khi anh ấy đến gần, cô đã thu lại hết cảm xúc: “Anh, mấy người cậu Cố đã đi rồi à?”“Vẫn chưa.” Tống Dương Minh hỏi: “Em muốn làm cái gì?”Đáy mắt Tống Hân Nghiên nhoáng hiện nét sắc lạnh, anh ấy hỏi một đằng cô trả lời một nẻo: “Con người em nhỏ mọn lắm. Khi có khả năng thì có thù sẽ tất báo ngay lập tức. Còn khi không đủ khả năng thì em sẽ nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đợi thời cơ báo thù. Nhưng nếu có người động đến đồ của em…”Khóe môi cô khẽ nhếch lên, nở nụ cười mang theo vẻ tàn nhẫn, làm cho lúm đồng tiền trên má cũng có vẻ tà mị hơn: “Động tay thì chặt tay, động chân thì chém chân!”Nhìn biểu cảm hung ác nham hiểm của Tống Hân Nghiên, Tống Dương Minh nhăn mày, nhưng cũng bao dung không hỏi gì nhiều.Hai anh em quay trở lại phòng ăn.Nhìn hai anh em họ quay lại, ba người Cố Vũ Tùng vô cùng kinh ngạc.Ba người quét mắt nhìn ra phía sau bọn họ, không thấy bóng dáng Tưởng Tử Hàn đâu.Cố Vũ Tùng cẩn thận hỏi: “Anh Hàn của tôi không về cùng à?”Tống Hân Nghiên chế giễu nhếch môi dưới: “Có khi mấy ngày nữa anh ta cũng sẽ không xuất hiện trước mặt các cậu đâu.”Dù sao thì với gương mặt đó lúc này, quả thật không tiện gặp ai.Cố Vũ Tùng: “…”Cho nên, rốt cuộc trong lúc bọn họ xuống lầu thì đã làm gì vậy?Không biết tại sao lại thấy hơi lo lắng.Tống Hân Nghiên không để ý tới ánh mắt tò mò của ba người bọn họ, hỏi thẳng Cố Vũ Tùng: “Cậu Cố, tôi hỏi cậu một chuyện, bây giờ Sở Thu Khánh đang ở đâu?”Từ sau sự kiện tai nạn xe kia, Cố Vũ Tùng đã lập tức sắp xếp người luôn âm thầm trông chừng Sở Thu Khánh và Tưởng Khải Chính thật chặt.Tống Hân Nghiên hỏi, anh ta cũng không nghĩ nhiều: “Ở trang viên Maed. Lúc chiều người của tôi có báo cáo rằng cô ta đã đuổi hết tất cả những người giúp việc đi, cũng không biết muốn làm cái gì nữa…”

Chương 1142