CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1144
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1144Sở Thu Khánh ra vẻ bình tĩnh: “Sao cô lại ở đây?”Mùi hương dâm mỹ thấp thoảng trong không khí khiến người ta buồn nôn.Tống Hân Nghiên chịu đựng sự ghê tởm, bước từng bước vào trong: “Tại sao tôi lại không thể đến đây?”Cô nở nụ cười thấp thoáng như có như không: “Yên tâm đi, cô đuổi hết mọi người đi rồi, không ai nhìn thấy vừa rồi cô đã làm gì đâu. Đương nhiên là cũng thuận tiện cho chúng tôi vào đây nữa.”Tuy rằng bên ngoài tuyết rơi rất dày, nhưng trong phòng có hệ thống sưởi vô cùng ấm, thế nên dù có không mặc cái gì đi nữa cũng sẽ không cảm thấy lạnh.Nhưng giờ phút này, Sở Thu Khánh lại cảm thấy lạnh.Một loại ớn lạnh đang từ từ tỏa ra từ tận sâu trong đáy lòng cô ta.Lạnh đến thấu tim!Sở Thu Khánh cố gắng bình tĩnh, cau mày tức giận mắng: “Tống Hân Nghiên, cô đừng nói bậy, tôi làm cái gì chứ! Là do tôi… do tôi…”Đầu óc cô ta lộn xộn, hoàn toàn trống rỗng: “Đúng rồi, là do tôi mệt mỏi quá nên để anh ta xoa bóp cho tôi thôi!”Tống Hân Nghiên cười nhạo một tiếng.“Tôi còn chưa nói gì mà, cô sốt ruột gì thế?”Sắc mặt Sở Thu Khánh đen như đáy nồi.Cô ta hít sâu vài hơi, có ép mình bình tĩnh lại, không nhịn được mà lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc cô đến đây có chuyện gì?”Cô ta phải nhanh chóng tống khứ hai người này đi, thu dọn chiến trường rồi xóa camera giám sát.Chỉ cần không tìm thấy chứng cứ thì đến lúc đó, cho dù bọn họ có đi ra ngoài nói cái gì đi nữa, cũng sẽ không có ai tin cả!Vẻ mặt Tống Hân Nghiên hiền hòa, bước lên tươi cười nói: “Tôi ấy mà…”“Chát!”Một bạt tai giáng mạnh xuống.Sở Thu Khánh bị đánh đến mức trở tay không kịp, cả người lệch sang một bên rồi ngã xuống.Tống Hân Nghiên nhân cơ hội bước tới rồi cong gối ngồi lên người cô ta, trói chặt tay cô ta lên trên đỉnh đầu rồi liên tục tát chát chát từng cái bạt tai, liền tù tì.“A… Tống Hân Nghiên! Con khốn này, tao phải giết mày!!!”“Chát! Chát! Chát!”Lại thêm mấy cái tát giáng xuống.Mặt Tống Hân Nghiên không chút biểu cảm, lạnh lùng nói: “Cái giọng này chướng tai quá, hễ cứ nghe thấy là tôi lại không nhịn nổi mà muốn xuống tay!”“Tôi… Tôi không gọi đâu, cô đừng đánh nữa…”Sở Thu Khánh khóc đến nỗi nước mắt nước mũi dính hết lại với nhau.
CHƯƠNG 1144
Sở Thu Khánh ra vẻ bình tĩnh: “Sao cô lại ở đây?”
Mùi hương dâm mỹ thấp thoảng trong không khí khiến người ta buồn nôn.
Tống Hân Nghiên chịu đựng sự ghê tởm, bước từng bước vào trong: “Tại sao tôi lại không thể đến đây?”
Cô nở nụ cười thấp thoáng như có như không: “Yên tâm đi, cô đuổi hết mọi người đi rồi, không ai nhìn thấy vừa rồi cô đã làm gì đâu. Đương nhiên là cũng thuận tiện cho chúng tôi vào đây nữa.”
Tuy rằng bên ngoài tuyết rơi rất dày, nhưng trong phòng có hệ thống sưởi vô cùng ấm, thế nên dù có không mặc cái gì đi nữa cũng sẽ không cảm thấy lạnh.
Nhưng giờ phút này, Sở Thu Khánh lại cảm thấy lạnh.
Một loại ớn lạnh đang từ từ tỏa ra từ tận sâu trong đáy lòng cô ta.
Lạnh đến thấu tim!
Sở Thu Khánh cố gắng bình tĩnh, cau mày tức giận mắng: “Tống Hân Nghiên, cô đừng nói bậy, tôi làm cái gì chứ! Là do tôi… do tôi…”
Đầu óc cô ta lộn xộn, hoàn toàn trống rỗng: “Đúng rồi, là do tôi mệt mỏi quá nên để anh ta xoa bóp cho tôi thôi!”
Tống Hân Nghiên cười nhạo một tiếng.
“Tôi còn chưa nói gì mà, cô sốt ruột gì thế?”
Sắc mặt Sở Thu Khánh đen như đáy nồi.
Cô ta hít sâu vài hơi, có ép mình bình tĩnh lại, không nhịn được mà lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc cô đến đây có chuyện gì?”
Cô ta phải nhanh chóng tống khứ hai người này đi, thu dọn chiến trường rồi xóa camera giám sát.
Chỉ cần không tìm thấy chứng cứ thì đến lúc đó, cho dù bọn họ có đi ra ngoài nói cái gì đi nữa, cũng sẽ không có ai tin cả!
Vẻ mặt Tống Hân Nghiên hiền hòa, bước lên tươi cười nói: “Tôi ấy mà…”
“Chát!”
Một bạt tai giáng mạnh xuống.
Sở Thu Khánh bị đánh đến mức trở tay không kịp, cả người lệch sang một bên rồi ngã xuống.
Tống Hân Nghiên nhân cơ hội bước tới rồi cong gối ngồi lên người cô ta, trói chặt tay cô ta lên trên đỉnh đầu rồi liên tục tát chát chát từng cái bạt tai, liền tù tì.
“A… Tống Hân Nghiên! Con khốn này, tao phải giết mày!!!”
“Chát! Chát! Chát!”
Lại thêm mấy cái tát giáng xuống.
Mặt Tống Hân Nghiên không chút biểu cảm, lạnh lùng nói: “Cái giọng này chướng tai quá, hễ cứ nghe thấy là tôi lại không nhịn nổi mà muốn xuống tay!”
“Tôi… Tôi không gọi đâu, cô đừng đánh nữa…”
Sở Thu Khánh khóc đến nỗi nước mắt nước mũi dính hết lại với nhau.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1144Sở Thu Khánh ra vẻ bình tĩnh: “Sao cô lại ở đây?”Mùi hương dâm mỹ thấp thoảng trong không khí khiến người ta buồn nôn.Tống Hân Nghiên chịu đựng sự ghê tởm, bước từng bước vào trong: “Tại sao tôi lại không thể đến đây?”Cô nở nụ cười thấp thoáng như có như không: “Yên tâm đi, cô đuổi hết mọi người đi rồi, không ai nhìn thấy vừa rồi cô đã làm gì đâu. Đương nhiên là cũng thuận tiện cho chúng tôi vào đây nữa.”Tuy rằng bên ngoài tuyết rơi rất dày, nhưng trong phòng có hệ thống sưởi vô cùng ấm, thế nên dù có không mặc cái gì đi nữa cũng sẽ không cảm thấy lạnh.Nhưng giờ phút này, Sở Thu Khánh lại cảm thấy lạnh.Một loại ớn lạnh đang từ từ tỏa ra từ tận sâu trong đáy lòng cô ta.Lạnh đến thấu tim!Sở Thu Khánh cố gắng bình tĩnh, cau mày tức giận mắng: “Tống Hân Nghiên, cô đừng nói bậy, tôi làm cái gì chứ! Là do tôi… do tôi…”Đầu óc cô ta lộn xộn, hoàn toàn trống rỗng: “Đúng rồi, là do tôi mệt mỏi quá nên để anh ta xoa bóp cho tôi thôi!”Tống Hân Nghiên cười nhạo một tiếng.“Tôi còn chưa nói gì mà, cô sốt ruột gì thế?”Sắc mặt Sở Thu Khánh đen như đáy nồi.Cô ta hít sâu vài hơi, có ép mình bình tĩnh lại, không nhịn được mà lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc cô đến đây có chuyện gì?”Cô ta phải nhanh chóng tống khứ hai người này đi, thu dọn chiến trường rồi xóa camera giám sát.Chỉ cần không tìm thấy chứng cứ thì đến lúc đó, cho dù bọn họ có đi ra ngoài nói cái gì đi nữa, cũng sẽ không có ai tin cả!Vẻ mặt Tống Hân Nghiên hiền hòa, bước lên tươi cười nói: “Tôi ấy mà…”“Chát!”Một bạt tai giáng mạnh xuống.Sở Thu Khánh bị đánh đến mức trở tay không kịp, cả người lệch sang một bên rồi ngã xuống.Tống Hân Nghiên nhân cơ hội bước tới rồi cong gối ngồi lên người cô ta, trói chặt tay cô ta lên trên đỉnh đầu rồi liên tục tát chát chát từng cái bạt tai, liền tù tì.“A… Tống Hân Nghiên! Con khốn này, tao phải giết mày!!!”“Chát! Chát! Chát!”Lại thêm mấy cái tát giáng xuống.Mặt Tống Hân Nghiên không chút biểu cảm, lạnh lùng nói: “Cái giọng này chướng tai quá, hễ cứ nghe thấy là tôi lại không nhịn nổi mà muốn xuống tay!”“Tôi… Tôi không gọi đâu, cô đừng đánh nữa…”Sở Thu Khánh khóc đến nỗi nước mắt nước mũi dính hết lại với nhau.